Bài thuộc thể loại: Giữa Người Viết & Người Đọc
Bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010 là một trong một loạt những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang, kẻ đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc.
Đầu đuôi câu chuyện như sau:
Ngày 4/1/2010,…
Hiện nay, trong học thuật nói chung, trong văn chương nói riêng đang có sự chồng chéo về khái niệm. Nguyễn Hưng Quốc trong Giáo dục: đạo đức tri thức đã lớn tiếng tuyên bố về cái gọi là “đạo văn” nhưng thực tế, tác giả lại tỏ ra bất lực trước thang bậc quy định thế nào là “đạo văn” và thế nào là “mô phỏng” văn?
Trong mấy ngày qua tôi đã bình tâm tự kiểm và suy xét với khoảng cách cần thiết biến cố media tai tiếng lôi thôi quanh bài dịch “The Death of Postmodernism and Beyond” của Alan Kirby được công bố lần đầu trên Da Màu. Kinh nghiệm dù không vui vẫn là kinh nghiệm quí khi con người khám phá ra ý nghĩa của nó bên dưới những âm thanh và cuồng nộ…
Tôi không hiểu Lâm Chương muốn nói gì qua mấy chữ “hồi ký vẫn là hồi ký”, nhưng lại sợ Lâm Chương nhức đầu, nên tôi bắt qua chuyện đồng quê với hồ bông súng trước mặt. Tôi giải thích thêm cho anh về cách rê cá lóc trên những vạt bông súng bằng mồi nhái như vạt bông súng này.
Nhưng, qua lời nói hổn hển của người chỉ huy bị thương trở về, chứng nhân cuối cùng của cuộc ám sát, ta bỗng thấy dung nham của sự thật đang trào lên sau tiếng nổ lớn. Như đêm bỗng sang ngày. Như chết bỗng thành sống. Tất cả đã quay ngoắt 180 độ.
Tôi hy vọng một số điều trình bày trên đây có thể đem lại một vài nụ cười chia sẻ cho những ai quen thuộc với lĩnh vực này, vì, dĩ nhiên, đó là những điều được nói đến quá nhiều trong ngành vật lý lượng tử. Đối với độc giả Lâm Trường Phong, tôi xin cám ơn câu hỏi của ông, và mong là những điều tôi trình bày ở đây, phần nào, làm ông vui và thoả mãn.
Đọc lời ông viết tôi có cảm tưởng như nghe tiếng nói từ tâm hồn của ông. Một giọng nói rất chân tình, chất chứa những quan sát, suy nghĩ, được chắt lọc rồi cô đọng lại thành một vài câu. Cái lối viết có thể dùng một câu thơ mà diễn tả “Bước đi một bước day day lại dừng.” Tôi cứ muốn trở lại với câu viết nghiền ngẫm thêm một ít nữa.
Với cái dáng vẻ bề ngoài tưởng chừng như khá giả, giàu có, ấm êm, hạnh phúc ấy, nó lại là niềm đau vô bờ, là những mặc cảm tội lỗi không dứt của những tâm hồn chơn chất quê mùa, của những bậc làm cha mẹ, của những cô dâu hay họ hàng của họ mà không ai có thể đếm được hết biết bao nỗi đoạn trường
Đọc đi đọc lại, tôi tự hỏi, nội hàm của cái hai tác giả gọi là cảm giác là gì?
Có lẽ là nội thức chăng? S. Freud gọi là vô thức (inconscient) trong phân tâm học, phần lý trí không ‘’với đến’’. C. Jung tìm nó trong những giấc mơ… Tiếp đó, vào đầu thế kỷ trước, A. Breton ra tuyên ngôn siêu thực trong văn chương, phong trào automatisme (tự động) chào đời, Chagall vẽ người kéo vĩ cầm lơ lửng bay như diều
Điều cảm nhận đầu tiên của tôi là cảm được cái khí mạch xuyên suốt các tập thơ , khiến người đọc dễ nhận thấy điều gì nhà thơ trăn trở, đeo đuổi, và cho dù từ tập thơ đầu đến tập mới nhất nối nhau như một dòng suối, nhưng ở mỗi đoạn nó lại thể hiện dòng chảy khác nhau, cái mới lạ của ý tưởng, ngôn từ, nhạc thơ, và trên hết, là những cảm xúc thực của tác giả, đã như truyền được lực đến người đồng cảm.
