Bài thuộc thể loại: Tùy bút
Nguyễn Anh Vũ
Lâu lắm gã mới dềnh dang café sớm như hôm nay. Một tách đen nóng là rất hợp nhẽ sau khi dằn bụng tô phở “chín gầu nước trong” đầy đặn với hai …
LTG:
Bài viết này phổ biến lần đầu tiên vào ngày 27.4.1996 trên diễn đàn soc.culture.vietnamese, được gọi tắt là SCV, vào một thời điểm mà hệ thống Internet còn chưa trở thành một phương tiện …
cho Q, thay quà Giáng sinh
Tôi còn nhớ rất rõ ánh mắt của Q khi em quay lại nhìn tôi. Tuyệt vọng, phẫn nộ, và một chút gì đó như là sự biết ơn. …
Tôi sẽ không hề gặp anh nếu không có chuyến về vội vã thăm quê hương, lần thứ hai sau hơn hai mươi năm lưu xứ. Nơi gặp gỡ: một quán ăn ở gần khu …
Bây giờ nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đi xa, độc hành lặng lẽ, bỏ cả xứ sở nắng ấm chứa chan miền Nam, lẫn những cánh rừng phong lá đỏ xa xôi với những kỷ niệm tình yêu trong sáng, bao nhiêu dự tính dở dang trong đời. Đâu đó câu thơ anh nhắc nhớ : “Em mong sinh con ra đời / Như bài thơ anh ao ước viết xong /Sau những ngày đêm chúng mình cưu mang trăn trở / Có ngọn đèn của Prô-mê-tê soi cho chúng ta sống làm người” (Ngọn lửa Prô-mê-tê, 1982).
..nhất là những đêm rằm, ánh trăng đem lại cho Taj Majal một vẻ buồn và đẹp siêu thực. Không có nắng nên không còn màu đào chín của mã não, màu tím của thạch anh, màu hồng của san hô, màu trắng của pha lê… Tất cả chỉ còn màu ngà cũ của cẩm thạch giờ đây mượt mà như da thịt mỹ nhân
Cho đến giờ, tôi vẫn hình dung, một viên đạn súng trường bắn chỉ thiên xiên xiên, lên suốt tầng mây, đến đỉnh parabol, lao vút xuống, trúng vào một người, đó gọi là “đạn lạc”. Mặc dù bây gìơ đã biết không hẳn là thế.
Trên mặt đất số không (ground zero) người ta đã cử hành một đám tang mùa xuân lạ nhất trong lịch sử của con người: Đám tang băng ca. Trong im lặng khối thép nát cuối cùng trên chiếc băng ca phủ cờ sao đi qua những con mắt đau đớn trong tiếng trống di quan vọng từng hồi. Lẫn tiếng khóc We will never forget.
Hôm nay tôi lại viết về anh, không phải để viết về một nhạc sĩ được đời hết lời xưng tụng, mà chỉ ghi lại những cảm xúc mơ hồ chợt đến chợt đi để, qua âm nhạc của anh, nhớ lại những thương yêu ngậm ngùi cùng tình yêu của một thời đã mất. Tôi yêu nhạc anh chỉ vì nó đã gắn liền với những tháng ngày thương yêu đẹp nhất trong đời.
Anh thấy chỉ có em mở được mùa lạ với những chiếc khuy áo hạ em không cài anh thấy đường cong của rắn và bước chân em hoang đàng lẻn vào vườn cấm mùi da em và mùi nước hoa allure ám từng ngọn cỏ phục sinh và bóng tối nở rộ trong mắt em ánh tội.
Nhưng các bạn có thể vặn hỏi lại tôi chúng tôi yêu cầu bà nói chuyện về người nữ và văn học—chuyện đó dính dáng gì đến cái phòng riêng tây nào ở đây? Tôi sẽ cố giải thích điều này cho các bạn rõ.
bữa ăn trưa bên một dòng sông > ngồi trong chiếc Toyota trắng nóng hực
để ăn trưa bên một dòng sông ở Santa Ana > con sông luôn luôn cạn và bờ sông xi
măng loang lổ graffiti > graffiti thì xuất hiện xuyên Mỹ > nó là một thứ văn tự mới
vòng vèo rất rồng rắn rất phản kháng >
Tôi đứng dậy, tắt máy điện toán, rồi bước khỏi bàn làm việc
Đi ngang qua con lợn thần, tôi vỗ tay một tiếng lớn
Con lợn đang nằm thiu thiu ngủ, nghe tiếng động, hứng chí, cất cánh bay vù vù
Cuộc sống, tôi biết, là những vòng quay, rồi có lúc con người cũng trở về nơi chốn cũ. Có những sự trở về thật tình cờ trong tâm tưởng, bất chợt từ một giai điệu bài hát, một hình ảnh thân quen hay một mùi vị gợi nhớ… giúp ý thức những mất mát của thời đã qua. Cũng có sự trở về như những chuyến hành hương để được tắm trong nỗi buồn vui được mất của kiếp người cùng màu da, ngôn ngữ.
Nghe nói, đến khoảng tháng ba tháng tư, sau khi phù sa mùa lũ nhuần thấm vào đất đai, cả cánh đồng Đại Lộc rực đỏ màu ớt chín. Một hình ảnh có tô điểm đến đâu cũng khó mà lãng mạn, vì nghe đến ớt thì khối kẻ đã xuýt xoa.
hãy dẫn anh đến những cám dỗ bằng tóc em ghi đường đi của ngón tay say gió bằng cổ em ghi đường đến của cơn bão môi bằng mắt em ghi đam mê mầu lửa lọc bằng son nâu ánh bạc ghi mầu hoa quỷ nhỏ bằng vai em mở ngỏ ghi dấu mưa bất chợt những ngày em quên ô bằng quai áo đen ghi dấu xiết của bùa tình…
Như một trái cây đến thời thanh xuân chứa đầy dưỡng chất, không còn tự chế được, phải để cho làn da mình nứt nẻ – lộ ra chất thịt vàng, hồng hay trắng muốt – quả đất bị cái khối dương khí làm cho căng phồng lên, da mỏng dính như làn cao su quả bong bóng, chực nổ. Nhưng quả đất không nổ.
…
This morning when I was standing at the front door, I let my eyes follow you pulling your suitcase, and watched you disappear behind the car. I felt mixed between happiness and sadness.
I know that this young lady is my daughter who just gave me a good bye warm hug. But also she is a someone, someone who has grown up and stepped out of her family door into her own life.
Đọc văn, đọc thơ là cái thú tinh thần tao nhã. Xưa nay ai cũng nói thế.
Riêng tôi, nói các bạn đừng cười, trong những gì tôi đọc thì thích nhất vẫn là đọc tác phẩm của mình. Đó là một tật xấu, tôi biết. Biết mà không bỏ được.
Lá khô đâu mà nhiều như thế này – chắc phải hơn trăm nghìn chiếc chứ không thể nào ít hơn được – hôm nào mình thử đếm cho biết, há anh – em nghiêng …
H. G. Wells, một văn sĩ nổi tiếng chuyên về truyện giả tưởng, có viết một truyện rút từ cổ tích xứ Peru nhan đề là The Country of …
Em trở ra ngoài nhà bếp, ăn bún riêu một mình. Anh có mê ăn cái món nhiều cà, nhiều nước, nhiều rau, này không? Có người cho rằng, bún riêu là cái món rẻ tiền bởi chẳng thấy thịt thà ở đâu hết
Nguyễn Xuân Hoàng
translated by Lưu Diệu Vân
Nếu buổi sáng hôm nay, ngày bắt đầu cho một năm học mới của các em, bầu trời có hạ thấp xuống tận mái ngói và những đám mây xám trên cao kia có làm cho các em ngại ngùng cơn mưa có thể bôi ướt quần áo mới
Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn…
Ta làm gì cho hết nửa đời sau? Câu hỏi câm lặng vọng ra từ một căn gác trọ tồi tàn nào đó vào một buổi sáng tháng Ba năm 1977 vẫn còn cái dư âm dai dẵng cho đến bây giờ, mười tám năm sau.
