Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tùy bút

NẮNG 25.10.2016 | Sáng Tác, Tùy bút | 7 bình luận NẮNG

nắng chuyển động: nắng lao xao, nắng lung linh, nắng nhảy múa, nắng nhấp nhô, nắng rớt, nắng rụng, nắng soi, nắng lên (không có nắng xuống), nắng chiếu, nắng len lỏi, nắng xiên khoai

nắng có nhan sắc: nắng đẹp (không có nắng xấu)

CÁ 17.10.2016 | Chụp và Chép, Sáng Tác, Tùy bút | 1 bình luận CÁ

Hôm qua tôi thay nước cho cái ang nuôi một con CÁ duy nhất. Con cá đá màu đỏ, loại cá chỉ sống một mình hoặc chỉ sống được với con cái, nếu cùng là cá đực sẽ lôi thôi to. Đánh nhau đến một con phải chết mới ngưng.

Hôm qua tôi vào trang mạng Tiền Vệ xem hình vẽ CÁ của thi sĩ Đỗ Trung Quân, những con cá tím xanh nằm tròng tréo

PHÍA BÊN KIA. MẶT GƯƠNG ĐÃ TRÁNG THỦY 17.10.2016 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Dạo gần đây tôi lại bắt gặp mỗi giấc ngủ ban đêm của mình lại là một cuộc rong chơi đầy đắm mê, nhưng không cùng đích, không nguyên lành như các giấc mơ thời thơ ấu.

Phi Châu Đến Thương về Nhớ 3.08.2016 | Chụp và Chép, Du lịch, | 0 bình luận Phi Châu Đến Thương về Nhớ

[C]húng tôi vào một căn nhà (được chọn cho du khách thăm). Đồ đạc, bếp núc sơ sài gần như không có gì, người đàn bà nét mặt thản nhiên … không nói, không cười, đang đứng cạnh cái bếp giữa nhà …. Một đứa bé … ngước đôi mắt như hai viên ngọc đen … nhìn chiếc đĩa giấy để trên mặt cái bàn gỗ tạp giữa nhà ngoài, trên đĩa có ghi chữ Donation.

thư gửi bạn (huy tưởng) 7.06.2016 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận thư gửi bạn (huy tưởng)

Gởi anh thêm mấy chữ sau câu chuyện Đỗ Toàn của chúng ta. Paris đôi bữa nay qua màn hình như đang ngập dần trong nước sông Seine. Nhớ Paris đêm nào cuối tháng 5 năm 2000, đêm cũng là tầm tã

Tĩnh vật 22.04.2016 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận Tĩnh vật

Sao nó nằm ở đây nhỉ? Thế nằm chênh vênh, như muốn rớt: một nỗi chờ đợi lặng lẽ. Nói chung thì thẩu hư cấu trong tranh và soong chảo ngoài đời tuy có đôi chút gần gũi mà thực ra vẫn muôn vàn xa cách. Chúng nằm ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Baler – Đứa Con Lai Bị Bỏ Rơi 6.01.2016 | , Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận Baler – Đứa Con Lai Bị Bỏ Rơi

Và dù người Việt cho dù có phát âm tiếng Anh giọng Mỹ chuẩn đến thế nào thì cũng không được người khác gọi là người Mỹ. Nhưng mà, người Việt vẫn bỏ cả khối tiền vào các trung tâm Anh Ngữ với biển hiệu quảng cáo nói tiếng Anh giọng Mỹ trong 3 tháng (chẳng hạn thế). (… ) thế quái nào mà chuyện này lại có thể xảy ra được nhỉ???

Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa 25.12.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 5 bình luận Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa

Mình cũng lại ngồi trên sân thượng. Cái sân thượng không có vách che bốn bề kia. Một mình mình ngồi nghe gió thổi và mưa giăng bốn phương tám hướng. Mình không còn đứng dang hai tay ngẩng mặt hét vang Aaaaaaaaaaaaa như ngày xưa ở nhà.

ĐẤT MÀU ĐỎ VÀ TUỔI THƠ THÌ MANG MÙI NẮNG 10.11.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. “Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?” Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ

Bên Nội 13.10.2015 | Chụp và Chép, Du lịch, | 0 bình luận Bên Nội

Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng

CÓ MỘT MÙA TỰU TRƯỜNG 29.09.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Tôi muốn nhớ mãi mùi cỏ dại khi băng qua nghĩa trang, tâm trí đầy màu sắc của đào và lê, nhìn những cuộn khói bốc lên từ đống lửa người thợ săn, sự bồi hồi nhẫn nại của cảm giác cứu chuộc, sự thăng bằng giữa công việc thường ngày vụn vặt và sự thơ mộng

Ngày Giỗ Đầu, Tưởng Niệm Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng! 16.09.2015 | Nguyễn Xuân Hoàng, Tùy bút | 0 bình luận Ngày Giỗ Đầu, Tưởng Niệm Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng!

Ờ nhỉ, sao lại không thể tặng hoa cho tác giả những ngày còn sống? Đợi khi tác giả đi rồi thì vòng nguyệt quế mới linh thiêng, hiệu nghiệm, công tâm hơn chăng?

GẶP MỘT NGƯỜI GIA RAI Ở NỮU ƯỚC 4.09.2015 | Chuyên Đề, Màu Da và Ngôn Ngữ, Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận GẶP MỘT NGƯỜI GIA RAI Ở NỮU ƯỚC

Khi về già, bạn mắc bệnh mất trí nhớ, rồi mất phương hướng, sau đó mất ngôn ngữ. Nếu bạn sống thật lâu, như một ngọn núi, các chuẩn tắc đạo lý do con người đặt ra sẽ mất sau cùng.

Và theo thứ tự như vậy. Trước cửa một tiệm cà phê gần khu vực tưởng niệm sự kiện 911,

“NƠI QUÁN CÀ PHÊ CỦA TUỔI TRẺ LẠC LỐI” 22.08.2015 | , Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Là nhan đề cuốn truyện của Patrick Modiano, nhà văn Pháp, giải Nobel Văn Chương 2014. Vào truyện, tác giả dẫn người đọc vào quán cà phê Le Condé, tả ngạn sông Seine. Theo bước chân Louki, nhân vật nữ xuyên suốt cuốn truyện và quán cà phê, tôi thấy nàng như chiếc bóng,

MỘT VÕ THỊ HẢO – CHỈ MỘT 26.05.2015 | , Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Bây giờ, tôi đã khó để gặp lại cô giáo của mình- nhà văn Võ Thị Hảo. Nói mình là học trò của cô thì chưa hẳn đúng vì tôi chưa làm lễ bái sư, hay cụ thể có sự gắn bó quá nhiều để gọi đấy là sư đồ. Như những ai được cô giảng dạy, truyền cảm hứng, tôi luôn nhận mình là học trò, và tôn cô Hảo như ân sư.

Viên phấn năm 75 28.04.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Những ngày cuối của Sài gòn qua thật nhanh, cũng có thể trong trí nhớ của tôi những tháng ngày của năm 74, 75 hình như chập lại với nhau, thu gọn, cất kín ở một góc tối nhỏ nhất của kho tàng dĩ vãng – với tôi là một kho tàng, vì với một người không còn trẻ như tôi, những ngày còn lại chẳng khác gì…

CỰU KIM SƠN CHƯA HỀ GIÃ BIỆT 9.04.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 1 bình luận CỰU KIM SƠN CHƯA HỀ GIÃ BIỆT

Một bên là cám dỗ của một đời sống mới, tự do và đầy đủ tiện nghi. Một bên là nỗi nhớ nhung, mái tóc bạc của bà mẹ già, ngọn gió rì rào trong bụi tre ngà, một tô phở nóng, một cái gì rưng rức khó tả.

đọc Oliver Sacks- bác sĩ thần kinh và người cầm bút 16.03.2015 | Giới thiệu tác giả, Song ngữ, Tùy bút | 2 bình luận đọc Oliver Sacks- bác sĩ thần kinh và người cầm bút

Tôi chưa bao giờ gặp ông, nhưng cảm thấy bàng hoàng sau khi đọc bài Cuộc đời tôi ông viết trong trang xã luận của New York Times. Ông đã dùng cùng nhan đề của bài luận ngắn triết gia David Hume – cha đẻ của triết thuyết khai sáng ở Anh -.
I never met him, but was quite shaken reading his My Own Life in the New York Times Op Ed page. He uses the same title as the brief essay David Hume – forefather of British enlightenment –

CÂY SÀI GÒN 3.03.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận CÂY SÀI GÒN

Cơn điên mùa hè thổi tới. Bạn cảm nhận trong thứ tiếng khàn khàn: một chuyện gì khủng khiếp sắp xảy ra. Đó là một mùa hè nóng như thiêu đốt. Nhiều ngày không mưa, không khí đặc lại, trời mờ mờ, lá khô rơi xuống không chạm đất. Máy móc gầm rú khắp ngã đường. Khi những cây cổ thụ trăm năm, đã từng sống sót qua bão táp, qua bọ rầy, sâu, nấm, độc tố

Ngày Ấy Em Như Hoa Sen 20.02.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận Ngày Ấy Em Như Hoa Sen

Chị đang ngồi trên giường quay mặt về cửa sổ, không thấy tôi, đưa chân trái bị thương tật lên xoa bóp. Đèn phòng đã tắt, nhưng đèn hành lang hiu hắt đỏ, trộn lẫn ánh trăng, làm thành một thứ ánh sáng xám, hắt bóng chị lên nền tường trắng im lìm. Chị đang gỡ từng tấm vải băng ra khỏi mỏm chân cụt trái

NGƯỜI CHA 17.02.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Quy Nhơn những năm 60, cái thị xã nhỏ bé nằm bên một rẻo biển miền Trung ngập tràn gió cát. Căn nhà trên đường Nguyễn Huệ ba mua gần Tòa án, Tòa Tỉnh, Bệnh viện, ông nói thích nơi này vì gần các công sở và trường chúng tôi học. Tôi yêu căn nhà lồng lộng gió, hương biển mặn nồng. Đêm nghe tiếng sóng vỗ vào bờ cát, tiếng ghe thuyền đánh cá và tiếng í ới của ngư dân ra khơi sớm

60 năm nhìn lại cuộc di cư 1954 Vĩnh Biệt Hải Phòng 26.01.2015 | Sáng Tác, Tùy bút | 1 bình luận 60 năm nhìn lại cuộc di cư 1954 Vĩnh Biệt Hải Phòng

Khi cuộc Di Cư 1954 diễn ra, tôi vừa lên 10 tuổi, đang sống với gia đình ở Hải phòng, cái thành phố hải cảng đã trở thành chặng cuối cùng đối với hàng trăm ngàn người Việt miền Bắc muốn di cư vào Nam thay vì ở lại sống dưới sự cai trị hà khắc phi nhân bản của Việt Minh, tên gọi của những người cộng sản hồi ấy.

Cũng cái thành phố hải cảng này đã là nơi Bác sĩ Trung úy Hải quân Mỹ, Thomas A. Dooley, và vài quân nhân Mỹ đã làm việc trong suốt 11 tháng

Hà Nội, Ăn, Uống và Nghệ Thuật 23.01.2015 | Chụp và Chép, Du lịch, Nghệ Thuật, Quan Điểm, Văn hóa | 0 bình luận Hà Nội, Ăn, Uống và Nghệ Thuật

Các nghệ sĩ Hà Nội và cha chú họ là một đại gia đình phía thắng cuộc nên không có chuyện ly khai và cũng vì thế mà nhà nước ở đây không quá sợ bạo loạn như trường hợp Sài Gòn [trước đây] được văn nghệ lôi kéo, tác động vào quần chúng.

Những con rùa đã di trú về đâu? 15.12.2014 | Sáng Tác, Tùy bút | 3 bình luận Những con rùa đã di trú về đâu?

Những ngày rảnh, tôi đến chơi nhà của vợ chồng Trần Vũ – Thanh Mai, người bạn vừa đến Mỹ sau 35 năm sống ở Pháp.

Trước hiên nhà Vũ nhìn xuống là một con lạch nhỏ, nước chảy chậm, trong vắt, trong đến nỗi có thể thấy những con cá bơi lừ đừ dưới mặt nước. Con lạch có nhiều cư dân sinh sống: cá, cò trắng, vịt trời, và rùa. Vũ từng đếm được có chừng 12 con rùa cư ngụ ở con lạch này,

MẢNH VỠ CỦA BỨC TƯỜNG 13.11.2014 | , Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Mùa xuân năm nay kéo dài, không phải vì thời tiết mà vì con người. Nhưng cuối cùng hè cũng sắp đến, hơi nóng ngoài mặt đường nhiều hôm gặp nắng bốc lên ngùn ngụt mặc dù một vài nơi trong thị trấn tuyết vẫn chưa kịp tan hết. Sau mùa xuân Thiên An Môn một vài tháng, tình hình Đông Âu diễn biến mau lẹ, ngoài sự tưởng tượng. Ba Lan. Công đoàn Đoàn kết. Tiệp Khắc. Cách mạng nhung. Bức tường Berlin. Hungary. Rumani. Xử bắn vợ chồng Ceaucescu.

LỮ QUỲNH, BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN! 26.08.2014 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Có thể nói, suốt một ngày dài, anh nói rất ít. Mà lại nói rất nhỏ nhẹ. Nhẹ đến nỗi có lúc tôi giật mình, tưởng cái bóng của anh nói chứ không phải anh.

VỀ QUÊ 26.06.2014 | Đoản văn, Nguyễn Xuân Hoàng, Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận VỀ QUÊ

Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.

Sàigòn của tôi 27.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận Sàigòn của tôi

Bóng mát của Sàigòn ngày xưa là hợp thành của chính bao nhiêu cái vô tâm của người Sàigòn. Người mới đến cũng mang cái vô tâm của mình hòa trộn vào mớ vô tâm chung. Sàigòn ngày xưa quyến rũ không phải vì ai, do ai. Có một quy luật cởi mở mặc nhiên ai nấy cùng theo và hết sức tôn trọng. Cái chén nhỏ tư lợi hẹp hòi của mỗi người làm sao so sánh được với lượng vô biên của một miền phù sa chỉ thèm tranh đua với riêng biển cả.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)