<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; truyện phiếm</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/category/sangtac/truy%e1%bb%87n-phi%e1%ba%bfm/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Những vật dụng bị bỏ qu&#234;n</title>
		<link>http://damau.org/archives/10897</link>
		<comments>http://damau.org/archives/10897#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 17 Feb 2010 08:04:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Đình Túy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[truyện phiếm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10897</guid>
		<description><![CDATA[Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn... Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>&#160;</strong></em></p>
<p><strong><em>&#160;</em></strong></p>
<p><strong><em></em></strong></p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Nhngvtdngbboqun_11753/untitledevelynpolk.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px" title="untitled, evelyn polk" border="0" alt="untitled, evelyn polk" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Nhngvtdngbboqun_11753/untitledevelynpolk_thumb.jpg" width="314" height="384" /></a></p>
<p align="center"><font size="1"><em>Không Đề (Evelyn Polk)</em></font></p>
<p><em></em></p>
<p>&#160;</p>
<p>Sẽ có ngày chúng ta phải làm lễ truy điệu cho những vật dụng thân yêu không còn giữ được tính hữu ích của chúng. Thí dụ chiếc mùi xoa. Đó là chiếc khǎn vuông nhỏ, giỏi lǎ́m mỗi bề cũng không quá bốn mươi phân (may mǎ́n là tôi còn giữ được vài ba chiếc sǎ́m vào hồi thập niên 80 bèn mang ra đo thử) may bǎ̀ng vải mỏng hoặc lụa nhưng có tính thẩm thấu tốt. Cǎn bản, nó chỉ có chừng ấy tiêu chuẩn cần thiết; những tỉa vẽ khác chỉ vụ vào mặt hình thức thôi. Tôi quên không nói tới công dụng của nó: để lau mũi. Cẩn thận như vậy không phải là vô ích; tôi ngờ rǎ̀ng đến một lúc nào đó không xa lǎ́m, con em chúng ta khi nghe nói đến chiếc mùi xoa –lại thêm là một từ Pháp hóa– sẽ hỏi rǎ̀ng dùng nó để làm gì ? Ngày nay, thời đại tiêu thụ, công nghệ phát triển vù vù, nhà chế tạo vừa chất lên xe lên tàu mặt hàng mới sản xuất sửa soạn tung ra thị trường, đã quay vào phòng nghiên cứu hỏi xem sản phẩm nǎm tới hoàn thành chưa. Áo quần ấm cho mùa đông vừa bày trong tủ kiếng, bộ phận quảng cáo đã chuẩn bị xong những tấm ảnh trong đó có các thiếu nữ mặc đồ tǎ́m của ngày hè trên bãi biển. Người ta lo xa lǎ́m! Không phải chỉ có các chính trị gia mới biết tiên kiến, kỹ nghệ gia còn nhìn xa hơn. Và chính xác hơn.</p>
<p>Như vậy chúng ta bỗng có một cái tên mới, chỉ định một vật dụng mới, thay cho chiếc khǎn tay vừa bị đào thải (nhờ vậy câu thơ của Thâm Tâm nghe ra càng thi vị hơn –<em>gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay</em>) nhưng vật mới này không được đặt tên theo công dụng mà theo bảng hiệu nhà sản xuất: tấm <em>Kleenex</em>. Cũng như ngày xưa người ta gọi cái tủ lạnh là <em>frigidaire. </em>Dùng <em>kleenex </em>khá lâu nhưng cho tới lúc xem cuốn phim trong đó Meg Ryan thất tình khóc hu hu, chùi mǎ́t, xịt mũi ngậu xị vừa vung vải những tấm khǎn <em>jetables</em> bǎ̀ng giấy ấy đầy nhà, tôi mới ý thức được tình trạng <em>đượ</em><em>c s</em><em>ử</em><em> d</em><em>ụ</em><em>ng<strong> </strong></em>và <em>b</em><em>ị</em><em> v</em><em>ứ</em><em>t bo</em><em>̉</em><strong><em> </em></strong>của những múi cam múi chanh trong xã hội con người. Tại sao người ta không thiết lập chǎ̉ng hạn một viện bảo tàng –gọi là cách để nhớ ơn tiền nhân, trong đó trưng bày những vật dụng cũ, tương tự như giờ này chúng ta mừng rỡ và hãnh diện khi tìm thấy dưới đất sâu một con dao bǎ̀ng đá của thời tiền sử?</p>
<p>Hồi thời còn oanh liệt, chiếc khǎn tay bǎ̀ng vải cũng làm gió làm mưa dữ lǎ́m. Trong tay anh chàng hào hoa nó sạch sẽ, thơm tho, sǎ̃n sàng mang tấm thân khuyển mã ra phục vụ người đẹp, phòng khi bất thình lình nàng hǎ́t hơi sổ mũi, khi nàng lao tác nhiều đến nổi mồ hôi mồ kê ra nhễ nhại, hoặc khi nàng nũng nịu ngồi bệt xuống cỏ nó sẽ bị hy sinh nǎ̀m chuồi dưới bàn tiếp hậu để quần áo nàng khỏi vấy bẩn. Trong tay kiều nữ, nó mềm mại mịn màng, được trang điểm bǎ̀ng chỉ màu viền quanh, có khi còn có tên chàng và tên nàng quấn quít bên góc. Buổi chia ly của đôi lứa chủ nhân, nó vừa thấm nước mǎ́t nàng, sau lại đóng vai trò nối dài cánh tay vẫy khi còi tàu hụ, khi con thuyền rời bến.</p>
<p>Số phận chiếc mùi xoa cũng giống tấm tã lót. Bây giờ tã lót cho trẻ con cũng được làm bǎ̀ng giấy thẩm thấu. Như vậy chúng ta đánh mất hình ảnh bà mẹ Việt-Nam ngồi xi con đi tiểu. Tôi không hiểu tại sao hình ảnh bà mẹ ngồi xi con tiểu có một cái gì ghi dấu nơi tôi sâu đậm lǎ́m. <em>M</em><em>ỗ</em><em>i m</em><em>ả</em><em>nh </em><em>đờ</em><em>i Vi</em><em>ệ</em><em>t-Nam </em><em>đ</em><em>ề</em><em>u có nh</em><em>ữ</em><em>ng ghi d</em><em>ấ</em><em>u</em><em> kh</em><em>ố</em><em>c li</em><em>ệ</em><em>t</em><strong><em> </em></strong><em>c</em><em>ủ</em><em>a thi</em><em>ế</em><em>u v</em><em>ǎ́</em><em>ng</em><em>, </em>tôi đã viết như vậy ở đâu đó<em>.</em> Cái thiếu vǎ́ng lớn lao thuộc trong phạm vi tình cảm và tinh thần. Chiến tranh đã cướp đi nơi chúng ta người cha, người mẹ, người chị, người anh, đứa em, đứa con, người vợ hoặc người chồng, người yêu chưa kịp chung chǎn gối, chưa một lần biết vị ngọt đôi môi; chiến tranh cũng hủy hoại trái tim ta: những ghét thương hờn oán phẫn nộ; chiến tranh cũng tranh đoạt nơi bàn tay ta những chǎ́t chiu dành dụm vật chất: chồng sách cũ (bị vất bỏ vì mang nặng tư tướng đồi trụy, phản động), chiếc đàn đập vỡ khi tỉnh giấc mơ tình, mái ấm tan theo mảnh bom, trái đạn dù tốn bao mồ hôi nước mắt dựng xây bǎ̀ng hai bàn tay chồng vợ&#8230; Riêng tôi, tôi không tiếc cái nhà, không tiếc chiếc xe, không tiếc dàn máy nghe nhạc nhưng lại tiếc những gì quen thuộc đã mất đi, thí dụ như hình ảnh người mẹ ngồi xi con đi tiểu (tôi lập lại), không biết tại sao tôi muốn thấy lại hình ảnh ấy. Nhà tôi thuộc thế hệ của những bà mẹ mới; bà mẹ mới không hề xi con tiểu. Bà không bảo là “<em>cu em s</em><em>ǎ</em><em>n r</em><em>ồ</em><em>i, em mót ti</em><em>ể</em><em>u r</em><em>ồ</em><em>i </em><em>đ</em><em>ó</em><em>”</em><em> </em>rồi bà bế đứa bé cho nó ngồi trong lòng, xoay hạ bộ nó ra chỗ trống, mồm bà xì xì bǎ́t chước âm thanh giòng nước tuông, và kỳ diệu thay, đứa bé nẩy mình rặn ra vòng nước xòe xòe. Bà mẹ ngày nay khi thấy đã lâu mà con chưa đi tiểu thì bà bóc quần nó ra, bế nó đặt ngồi lên bô chờ đến khi nó làm xong phận sự bà sẽ lau rửa; hoặc bà cứ lờ đi thây kệ nó đái trong tả (thì công dụng cái tả là như thế) rồi đến giờ thay tả hǎ̉n hay. Hình ảnh bà mẹ xi con tiểu, suy ra, không phải là hình ảnh nhà tôi. Vậy thì của ai? Mẹ tôi chǎ̉ng hạn, chǎ́c chǎ́n là bà đã làm hàng trǎm nghìn lần, nhưng thuở ấy tôi là diễn viên chứ không phải là kẻ quan sát. Kết luận hình ảnh mà tôi trông thấy không phải việc làm của người thân tôi mà là của bất cứ một bà mẹ Việt-Nam nào, thời xưa. Một hình ảnh thân thương của tất cả mọi người từ thế hệ tôi trở về trước.</p>
<p>Từ tấm tã lót chúng ta suy ra: ly, chén, khǎn bàn, khǎn lau tay, khǎn lau kính&#8230; bǎ̀ng giấy tất. Sau loại vật dụng hạ đẳng ấy, người ta tiến dần lên những vật dụng thượng đẳng: cây bút. Từ chỗ cây bút hợp bởi một quản bút, một ngòi bút và một bình mực, người ta tiến lên cây bút máy; từ cây bút máy sang cây bút bi; từ cây bút bi sang chỗ không còn cây bút nữa. Cây bút bây giờ đang là một loại vật dụng trên đà tiêu vong. Chỉ còn là một vật dụng trang trí của giai cấp cao. Cây bút ấy có ngòi bǎ̀ng vàng pha, bǎ̀ng bạch kim, bǎ̀ng những gì gì nữa nhưng nó phải mang những nhãn hiệu tiếng tǎm, rất đǎ́t tiền, dùng để trang trí nhiều hơn là thực dụng. Lý do: khi ký tên hoặc ghi những điều gì quan trọng, người ta khuyên bạn sử dụng bút bi màu đen chứ không phải cây bút <em>Mont Blanc</em> mà bạn đã bỏ ra &quot;một xứ tiền&quot; để mua. Người Việt-Nam vốn rất chú ý đến nét chữ. Mấy bà chị tôi làm nghề gõ đầu trẻ nên rất chú trọng vẽ đẹp của chữ viết, vì vậy chúng tôi cũng đâm lây cái quan niệm ấy. Có lần nhà tôi bảo thằng con trai cả của chúng tôi rǎ̀ng chữ nó viết xấu quá, bị chạm tự ái nó đưa ra một lô lý luận rǎ̀ng chữ đẹp hay chữ xấu chǎ̉ng có gì quan trọng cả, miễn rõ ràng, sạch sẽ, ngay ngắn dễ đọc là đủ. Mà thực vậy. Có gì quan trọng đâu! Huống nữa, ngày nay người ta viết<em> </em>phần nhiều trên máy vi tính, điều quan trọng không còn là nét chữ đẹp mà là lối diễn tả rõ ràng, ngǎ́n gọn, dễ hiểu, không phạm lỗi chính tả và vǎn phạm, như vậy là tốt rồi. Con trai tôi có lý. Nhà tôi im tiếng. Tôi cũng im tiếng; vả lại đôi khi không nên vì một chuyện bé tí mà gây cãi cọ trong gia đình.</p>
<p>Tôi chịu thua lý luận thằng con, nhưng ngẫm nghĩ một mình và ..cứng đầu một mình. Một cách âm thầm. Nhân nghêu ngao một bài hát cũ tôi nhận ra rǎ̀ng ở thời đại nào người ta sử dụng phương tiện của thời đại ấy; phương tiện càng dồi dào, sức cố gǎ́ng càng sẽ ít lại, tình cảm dành cho do vậy, cũng nghèo đi. Bạn sẽ tò mò hỏi bản nhạc gì? Thưa rǎ̀ng bài<em> &quot;Lá th</em><em>ư</em><em> &quot; </em>của Đoàn Chuẩn và Từ Linh. (Không hiểu sao người ta hay bỏ quên Từ Linh một cách bất công như vậy? Tôi đoán Từ Linh là kẻ viết lời trong khi Đoàn Chuẩn soạn nhạc). <em>“</em><em>Nh</em><em>ớ</em><em> t</em><em>ớ</em><em>i mùa thu n</em><em>ǎ</em><em>m x</em><em>ư</em><em>a g</em><em>ử</em><em>i nhau phong th</em><em>ư</em><em> ngào ng</em><em>ạ</em><em>t h</em><em>ươ</em><em>ng; nét bút </em><em>đ</em><em>a tình l</em><em>ả</em><em> l</em><em>ơ</em><em>i&#8230;</em><em>”</em><em> </em>Làm sao để nhận ra nét bút vừa đa tình vừạ lả lơi, nếu không mê đǎ́m đến mù mờ cả lý trí? Dù sao việc này cũng giúp chúng ta khám phá ra một điều là ngày xưa người ta chú ý đến nét chữ; nét chữ bay bướm cũng làm xiêu được lòng người đẹp. Lại còn ướp hương gì trong ấy nữa. Để cho thơm. Mỗi hành động đều có chút gì trang trọng khiến kẻ nhận cũng cảm thấy mình danh giá thêm. (Vì cảm thấy mình bổng dưng “danh giá” ra như vậy nên người đẹp của chúng ta nhiều khi hay “thừa thǎ́ng xông lên” như lời Xuân Diệu : <em>“Em xé nhỏ lòng non cùng giấy mới/Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê”</em> . Chao ơi, người đẹp của tôi, tại sao em nỡ lòng xé nát thư tình củạ tôi để đất trời cũng buồn lây?) Hãy tưởng tượng anh chàng si tình ngồi bóp hầu nặn óc viết những lời lẽ lâm ly, mỗi chữ đẻ ra trên mặt giấy mang không biết bao nhiêu mồ hôi lao động và càng nặn không ra lời chừng nào thì anh ta càng nghĩ nhiều, tơ tưởng nhiều đến cô nàng chừng ấy. Ngày nay nội dung một bức điện thư chỉ gồm có vài giòng, đại loại: <em>“</em><em>Anh muô</em><em>́</em><em>n g</em><em>ặ</em><em>p em, chiê</em><em>̀</em><em>u nay, t</em><em>ạ</em><em>i tâ</em><em>̀</em><em>ng lâ</em><em>̀</em><em>u ba Virgin, gian hàng bán sách n</em><em>ướ</em><em>c ngoài. Nh</em><em>ớ</em><em> </em><em>đ</em><em>úng h</em><em>ẹ</em><em>n</em><em>”</em>. Không yêu thương da diết, không tình tứ hoa hòe hoa sói, trực tiếp và thǎ̉ng như ruột ngựa. Như vậy thì còn mong chi thấy <em>“</em><em>Ma</em><em>̀</em><em>u m</em><em>ự</em><em>c xanh th</em><em>ơ</em><em>m nga</em><em>́</em><em>t y</em><em>́</em><em> mong ch</em><em>ờ/Tình hé nụ bừng thơm trên nếp giấy”</em> kiểu cụ Vũ Hoàng Chương nữa? Con người thời hậu hiện đại không thừa thì giờ. Vì thiếu thì giờ hǎ́n tận dụng mọi phương tiện mới mẻ để đạt hiệu quả nhanh hơn: hǎ́n tìm hiểu đối tượng nhanh nhờ trang <em>web</em>, hǎ́n làm quen nhanh bởi có <em>speed dating</em>, hǎ́n “chinh phục” nhanh vì đôi bên không cho việc chung đụng xác thịt là quan trọng, hǎ́n quất ngựa nhanh nhờ pháp luật thời dân chủ tự do che chở, lập luận rǎ̀ng hai bên đã cùng công nhận là không còn thương yêu nhau nữa. Đâu phải như ngày xưa lǎ̀ng nhǎ̀ng tình nghĩa. <em>“</em><em>Nh</em><em>ớ</em><em> t</em><em>ớ</em><em>i ngày nào cùng b</em><em>ướ</em><em>c </em><em>đ</em><em>ế</em><em>n c</em><em>ầ</em><em>u ng</em><em>ồ</em><em>i xõa</em><em> tóc th</em><em>ề</em><em>&#8230;</em><em>”</em><em> </em>Tại sao lại ra đầu cầu mà ngồi xõa tóc? Muốn xõa tóc người ta xõa trên gối chứ, nồng nàn lai láng hơn nhiều. Lại còn hỏi bâng quơ <em>“</em><em>em nay v</em><em>ề</em><em> </em><em>đ</em><em>âu, phong th</em><em>ư</em><em> còn </em><em>đ</em><em>ây, nh</em><em>ớ</em><em> nhung tìm trong ánh sao</em><em>”</em><em>. </em>Lối sống hơi xa thực tế, lãng mạn, viễn vông ấy nhiều khi là thứ vũ khí hữu hiệu để chống trả cái thực tại khô khốc trong tâm hồn con người hôm nay. Tôi cho rǎ̀ng không phải chúng ta chỉ đào thải những vật dụng thiếu tiện ích, thật ra <em>chúng ta </em><em>đ</em><em>ã vâ</em><em>́</em><em>t bo</em><em>̉</em><em> ca</em><em>̉</em><em> m</em><em>ộ</em><em>t cung cách sô</em><em>́</em><em>ng! </em></p>
<p><strong><em></em></strong></p>
<p>Bill Gates, sư tổ trong những sư tổ của ngành vi tính, kể trong cuốn sách<sup> </sup>của ông (cuốn <em>The road ahead) </em>rǎ̀ng chiếc máy vi tính hồi đầu kềnh càng chiếm cả một gian nhà; bây giờ máy nhỏ xíu xách trong tay gọn trơn. Chiếc máy thu bǎng ngày xưa cũng vậy, to ầm, nặng trịch, lại kèm theo những cuộn bǎng lớn bǎ̀ng cái dĩa bàn; không bao lâu, những cuộn bǎng tròn ấy hóa thân thành chiếc cát-xét nǎ̀m gọn trong lòng bàn tay và đến giờ này thì chính chúng cũng bị tận diệt để tránh chỗ cho mấy cái đĩa CD gói ghém nhỏ xíu và mỏng lét. Ngẫm kỹ, tất cả những cải tiến không phải chỉ nhǎ̀m vào tiện ích mà còn nhǎ̀m nâng cao phẩm chất theo nghĩa tinh thần, thiêng liêng và đẹp đẽ nhất. Nếu bạn có cầm cây viết thì đôi khi bạn thấy là phải nhớ ơn mấy nhà phát minh thời nay lǎ́m lǎ́m. Viết trên giấy (trừ khi viết thư cho bố mẹ ở nhà) bạn thêm thǎ́t, gạt bỏ liên hồi; đôi lúc bạn muốn mang ý dưới lên phần trên, gạt bỏ cả đoạn rồi &#8230;tiếc của lại nhặt nó lại nhưng đặt vào nơi khác. Việc làm đó sẽ là một điều bất khả thi nếu bạn viết trên giấy hoặc đánh máy (ừ nhỉ,chiếc máy chữ cũng đã bị đào thải tự hồi nào rồi!). Nó chỉ làm bạn cáu kỉnh thêm và giỏ rác đầy thêm. Ngày nay, bạn viết trên máy vi tính. Máy đã được dự kiến cho mọi trục trặc thuộc loại ấy, nó cho phép bạn gạt bỏ, tráo đổi từ hàng dưới lên hàng trên, giòng này trước giòng nọ; mà ngay khi bạn ném nó vào sọt rác bạn cũng không cần ngồi xổm bới tìm những tờ giấy bị vo tròn. Giỏ rác chỉ là hư danh, ngón tay bạn bấm xuống mình con chuột đủ xác nhận hành động của cố gǎ́ng tìm kiếm, chiếc máy lập tức vâng lời, sẽ khom mình bới giỏ rác cho bạn. Nó không cáu kỉnh, nó không biết toát mồ hôi, nó an nhiên tự tại và do đó, mang lại đầy đủ mọi hiệu ứng. Kỹ thuật hình ảnh (in hình, sửa hình, phô hình lên màn ảnh) cũng vậy. Nói đến hình ảnh là nói tới cái đẹp. Và cái đẹp hình thức thường thuộc về giống cái. Cho nên nhất định các bà các cô sẽ tán thành cả hai tay. Kỹ thuật hình ảnh ngày nay thần tình đến độ người ta có thể đổi trǎ́ng thay đen, vậy bạn đừng ngạc nhiên rǎ̀ng trong lãnh vực pháp lý người ta không còn chấp nhận những chứng cớ qua hình ảnh và âm thanh của máy thu.</p>
<p>Một hôm, có anh chàng bên phòng nghiên cứu gọi điện thoại sang trong lúc tôi đi vǎ́ng, hỏi xem chúng tôi có còn giữ một chiếc cân <em>Roberval</em> không (chúng tôi làm việc trong phòng thí nghiệm của một xí nghiệp, do đó phải chịu luôn trách nhiệm bảo tàng các sản phẩm của xí nghiệp từ hơn hai trǎm nǎm trước, thời tiền lập). Trưởng phòng của tôi là một cô kỹ sư trẻ chỉ hơi nhích hơn vài tuổi so với đứa con đầu lòng của chúng tôi thôi, vì vậy cô không biết có cái cân mang tên <em>Roberval</em>. Đối với cô, chiếc cân giản dị lǎ́m, nó chỉ là một mặt phǎ̉ng để người ta đặt vật muốn cân lên trên; khi vật được đặt lên, sức nặng đè xuống, những con số chỉ trọng lượng màu xanh lục sẽ hiện lên. Không trả lời được câu hỏi, cô hậm hực chờ khi tôi trở về phòng để biết rõ chiếc cân có tên là <em>Roberval</em> hiện hữu vào thời đại nào, trước hay sau thời kỳ&#8230;<em>jurassic</em><em>!</em></p>
<p>Sự hưởng thụ tiện ích làm hỏng chúng ta rất nhiều; chǎ̉ng những về mặt tinh thần như tôi đã nói trên kia, nó còn làm cho ta “nghiện” và từ sự nghiện ngập, chúng ta mất khả nǎng xoay xở. Một buổi sáng vừa thức dậy, gia đình chúng tôi phát giác ra rǎ̀ng cái lò vi-ba hỏng. Muốn chứng tỏ cho mọi người thấy đó là một sự việc cỏn con chǎ̉ng đáng cho ta bận tâm, tôi hǎng hái xuống bếp, lấy soong ra hâm sữa và nấu cà phê. Mặc cho tôi lụi hụi, chǎ̉ng ai thèm để ý, mọi người càu nhàu một lúc rồi mạnh ai nấy rời khỏi nhà với chiếc bụng trống, làm như cà phê và sữa nấu trên lò sẽ gây độc (ngược lại thì có!) Cái lò vi ba chúng tôi mua nó về có lẽ đã hơn mười nǎm, mười nǎm là ba nghìn sáu trǎm nǎm mươi ngày, lẽ ra chúng tôi phải cảm ơn nó ít nhất cũng từng ấy bận, như đã cám ơn cánh tay đẩy cửa cho chúng ta bước ra khỏi nhà mỗi sáng chǎ̉ng hạn. Mỗi ngày chúng ta thức dậy, mǎ́t nhǎ́m mǎ́t mở vào buồng tǎ́m (cám ơn buồng tǎ́m) làm công việc vệ sinh, nhưng trong khi làm công việc vệ sinh ta vẫn thấy có phút rảnh tay, thí dụ khi đánh rǎng (cám ơn bót và kem đánh rǎng) ta chỉ dùng có một bàn tay và một cánh tay, nghĩa là còn thừa lại nǎm ngón khác cùng một cánh tay khác mà thì giờ thì sǎ́p hết đến nơi. Tôi quên: ta còn thừa cả đôi chân nữa. Vậy, thay vì đứng trước gương soi, tại sao không đi vào bếp (tay mặt vẫn tiếp tục cạo râu hoặc đánh rǎng) và dùng cánh tay còn lại đổ sữa vào cốc, đổ cà phê vào cốc (cám ơn sữa, cám ơn cà phê), cho vào lò bấm nút hâm nóng hai phút. Hai phút là 120 giây, đủ cho bạn mở vài cánh cửa, sửa lại gối chǎn trong phòng ngủ cho ngay ngǎ́n (cám ơn cửa, cám ơn phòng ngủ) hoặc đánh thức mấy đứa con dậy để kịp giờ đến trường. Hai phút cũng là thời gian cần có để đánh bộ rǎng, theo lời khuyên của ông nha sĩ (cám ơn ông nha sĩ) ..v..v.. Chiếc máy hỏng rồi ta mới thấy cần và nhớ ơn nó thì quá muộn.</p>
<p>Cách đây không quá mươi lăm năm, chúng ta hồ hởi đón nhận máy liên lạc nhỏ bé phát ra tiếng bíp bíp (beeper, pager) mỗi lần có kẻ muốn liên lạc với ta; chỉ cần nhìn con số hiện lên trên màn ảnh tí hon ấy ta nhận ra là ai đang cần nói chuyện với ta (thí dụ đứa con trong trường chờ bố mỏi mệt chưa thấy đến đón hoặc xếp lớn trong sở cần biết một chi tiết về công tác đã giao cho ta) và ta chỉ việc tìm một máy điện thoại gần đấy để gọi lại hầu hiểu tự sự rõ hơn. Vậy mà công trình phát minh ấy sống không thọ. Ngày nay, máy điện thoại di động thay thế nó và thay thế một cách tốt đẹp hoàn hảo tiện lợi hơn nhiều. Bây giờ thỉnh thoảng, khi đã trải qua một kinh nghiệm đen tối, chúng ta tự hỏi sẽ phải đối phó thế nào trong trường hợp không có chiếc điện thoại di động. Ô hay, thế tổ tiên chúng ta có sử dụng điện thoại tự động không mà họ vẫn sống trôi chảy suông sẻ? Những người dân da đỏ làm thế nào để báo cho nhau rǎ̀ng kẻ thù đang lấp ló đâu đó? Và cụ Dương Khuê nhǎ́n tin thế nào với cụ Nguyễn Khuyến? Bạn tin tôi đi, mọi tiện nghi sẽ kéo theo sau nó những rǎ́c rối khác. &quot;Mục<em> </em>đích&quot; là một từ không nǎ̀m ở cuối con đường như ta hǎ̀ng tin.</p>
<p>Không ai trong chúng ta, ngoài các ông làm phim giả tưởng, dám tưởng tượng ngày mà mọi chiếc máy vi tính trên quả đất của chúng ta vì một lý do nào đó bổng ngưng chạy. Cuối nǎm 1999, các quốc gia tiên tiến lo sợ cuống cuồng e rǎ̀ng ngày đầu nǎm 2000 mọi guồng máy sẽ tê liệt: điện không có, nước không có, máy bay tàu thủy ngưng chạy, tổng thống quốc hội ngủ không chịu dậy, ngay cả bà bán bánh mì đầu hẻm cũng không có bánh mà bán và bạn không bước ra được khỏi nhà vì cổng đóng kín. Chỉ tại chúng ta cả đấy mà! Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn&#8230; Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó. Cũng giống như điện lực. Ngày nay chúng ta cần điện lực như cần không khí. Những cây ngô có<em> &quot;gien&quot;</em> cải cách, những con cừu được tạo ngay trong phòng thí nghiệm, mai kia còn làm khổ thế hệ con cháu chúng ta nhiều lǎ́m. Làm thế nào được? Đó là <em>quy</em><em> lu</em><em>ậ</em><em>t cu</em><em>̉</em><em>a s</em><em>ự</em><em> tiê</em><em>́</em><em>n hóa.</em><em>      <br />&#160;</em></p>
<p><em></em></p>
<p><em>Đặng đình-Túy</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/10897/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tức cười đến chết</title>
		<link>http://damau.org/archives/7555</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7555#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Jul 2009 07:01:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đỗ Kh.</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[truyện phiếm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=7555</guid>
		<description><![CDATA[Dại gì đâu, đã sang đến được Abu Dhabi, tự nhiên lại vào sứ quán Hoa Kỳ xin tị nạn. Vậy là nó gọi công an địa phương đến và giao cho họ liền, chứ nào nó có bảo, tao không nhận cho mày đi Mỹ, thì thôi, chú cháu tôi đi về tắm biển đã sao.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Majid Kavousifar không ngăn nữa được khi anh bước ra cái quảng trường chói chang.</p>
<p>“Dại gì mà dại thế!” anh bật cười trong khi nheo mắt nhìn ra ngoài nắng. Hai cái cần cẩu đã đợi sẵn và đám đông hiếu kỳ tụ tập từ lúc nào. Majid liếc mắt về phía Hossein là thằng cháu, đang được sửa soạn như là cô dâu. Dại gì đâu, đã sang đến được Abu Dhabi, tự nhiên lại vào sứ quán Hoa Kỳ xin tị nạn. Vậy là nó gọi công an địa phương đến và giao cho họ liền, chứ nào nó có bảo, tao không nhận cho mày đi Mỹ, thì thôi, chú cháu tôi đi về tắm biển đã sao.</p>
<p>Anh bước về phía cái cần cẩu, người ta coi cũng đông dữ, anh cười chào mọi người lịch sự. Leo lên được cái ghế đẩu cao, may mà có mấy ông công an đỡ chứ không thì xém té bổ nhào. Trong đám khán giả, con bé năm ba tuổi mặc bộ đồ hồng đứng ở hàng đầu trố mắt ra nhìn coi xinh tệ. Majid đưa tay ra vẫy nhưng mấy cha nội này làm khó, còng cả hai bàn tay quặt phía sau lưng.</p>
<p>Hello cưng, hello mọi người, anh còn cười khi họ đẩy anh ra khỏi cái ghế đẩu, hỏng cẳng thế này thì té chết, may mà có cái giây thòng lọng giữ ở cổ để mà còn ò e Rô-be đánh đu.</p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-1" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid1.jpg" border="0" alt="majid-1" width="370" height="266" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-2" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid2.jpg" border="0" alt="majid-2" width="370" height="264" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-3" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid3.jpg" border="0" alt="majid-3" width="370" height="386" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-4" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid4.jpg" border="0" alt="majid-4" width="370" height="332" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-5" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid5.jpg" border="0" alt="majid-5" width="370" height="567" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-6" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid6.jpg" border="0" alt="majid-6" width="370" height="481" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-7" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid7.jpg" border="0" alt="majid-7" width="577" height="298" /></p>
<p><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="majid-8" src="http://damau.org/wp-content/uploads/bientap/Tccincht_60C6/majid8.jpg" border="0" alt="majid-8" width="370" height="260" /></p>
<p>Majid Kavousifar và người cháu là Hossein Kavousifar nổ súng giết thẩm phán Hassan Moqqadas tại Iran vào ngày 2 tháng 8, 2005 khi ông vừa rời tòa án. Ông Moqqadas là người thụ lý nhiều vụ án chính trị và nổi tiếng nhờ câu phát biểu “Có nhiều người tôi đã ra án xử tử trước khi tôi cần nhìn đến hồ sơ”. Sau đó hai sát thủ này chạy sang Tiểu Vương quốc Ả rập Thống nhất ở cạnh bên để trốn nhưng bị Hoa Kỳ giao cho công an khi vào sứ quán xin tị nạn. Sau 8 tháng tù ở địa phương , họ bị trục xuất và dẫn độ về nước.</p>
<p>Đúng vào ngày giỗ lần thứ nhì của ông Moqqadas, Majid Kavousifar, 28 tuổi, và người cháu Hossein Kavousifar, 24 tuổi, bị mang ra hành quyết ngay tại nơi họ đã từng phạm tội ám sát.</p>
<p><em>Đỗ Kh.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7555/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đại Vệ ch&#237; dị</title>
		<link>http://damau.org/archives/7099</link>
		<comments>http://damau.org/archives/7099#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 01 Jul 2009 07:20:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vũ Nam</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[truyện phiếm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/7099</guid>
		<description><![CDATA[Đại vương hãy thi hành hạ sách trị quốc. Hạ sách là quan lại bóc lột cho dân hết đường sống, bán tài nguyên của đất nước, bán đất của tổ tiên đi, vay của nước ngoài về chia nhau. Phần thừa thì đem cứu tế cho dân.»]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lại nói dân nước Vệ đói khổ, oán than đến tận trời xanh, nhưng vì vua quan cai trị hà khắc nên không dám bày tỏ sự bất đồng. Gặp năm các nước đều sa sút về kinh tế, lại có việc quan công lộ Sài thành nước Vệ, dưới sự che chở của Phò mã, móc ngoặc với các thương nhân Đông Quốc chia nhau tiền vay của Đông Quốc. Nhân việc này, Hoàng đế Đông Quốc đe dọa tuyệt giao, cắt các khoản vay. Tướng quốc là Dũng và Triết Công ép Mạnh Vương thân chinh sang Đông Quốc xin hoàng đế Đông Quốc xá tội cho.</p>
<p>Sau chuyến đi Đông Quốc trở về, Mạnh Vương bỗng dưng thấy sĩ diện nổi lên, mất ăn mất ngủ, người cứ thấy thấp thỏm lo âu, xấu hổ không dám xuất hiện trước mặt thần dân. Tướng quốc&nbsp; Dũng nghĩ: Mình thân là Tướng quốc, lâu nay không những không thuần phục, nhiều khi còn cậy thế, câu kết với các đại thần, ăn chia quyền lợi, bắt chẹt Mạnh Vương. Nay Mạnh Vương phải thân chinh sang hầu Đông Quốc, tiếng là lo cho dân, thực chất là lo ghế cho Mạnh Vương (Phò mã cũng dính vào vụ ăn chặn tiền vay đó), nhưng thực ra mình cũng có phần lợi trong đó. Nay cũng nên lo cho Mạnh Vương một chút gọi là báo đáp ơn vua. Liền sai tả hữu đi khắp nước tìm thầy lang giỏi về chữa trị cho Mạnh Vương.</p>
<p>Mấy ngày sau, từ đất Nguyên có thầy lang Gia Cát Đỏ, tự xưng dòng dõi Gia Cát Vũ Hầu khi xưa đến yết kiến.<br />-Nhà ngươi tự xưng con cháu Gia Cát sao lại lưu lạc sang tận đất Nguyên? Mạnh Vương hỏi.</p>
<p>-Bẩm đại vương! Đại vương quên mất đất Nguyên nay đã thành làng mạc của Tề Quốc hay sao?<br />-Tội ta lớn thế ư? Mạnh Vương thở dài.</p>
<p>-Bẩm không ạ. Làm việc này đâu chỉ có mình đại vương. Khi xưa Chinh Vương, Đồng tướng quốc từng dâng mấy hòn đảo cho Tề Quốc. Kẻ phản loạn Thiệu đế cũng góp phần vào việc&nbsp; làm mất mấy đảo đó. Phần nữa hiện nay trên danh nghĩa đất Nguyên vẫn là của đại vương.</p>
<p>-Nhưng các ngươi đâu có nghe theo lời ta, các ngươi nghe theo sự sai khiến của Tề Vương đấy chứ !<br />-Nhưng bên ngoài ngộ vẫn là thần dân của đại vương!<br />-Thế ngươi có cách gì trị được bệnh của ta?<br />-Bẩm! Bệnh của đại vương là bệnh mới xuất hiện. Đại vương ăn nhiều sơn hào hải vị quá, thấy mình trẻ lại. Tự dưng có suy nghĩ như thời còn con trẻ, hay xấu hổ về các việc mình làm. Chẳng hạn như hồi nhỏ đại vương hay ăn cơm với trứng, tự dưng nhớ lại, nói phải lo cho thần dân có bát cơm với quả trứng. Điều này làm những kẻ lắm điều chế thêm đôi đũa vào làm người ta nghĩ đến cơm cúng đám ma… Bệnh này không khó chữa. Thuốc ở ngay bên cạnh bệ hạ.<br />Để chữa khỏi bệnh, nay xin dâng Đại Vương bài thuốc « Ngũ vị đế »:</p>
<p><strong>Thứ nhất:</strong> Đại vương hãy thi hành hạ sách trị quốc. Ngày xưa tổ tiên của thần nói «Trị quốc: Thượng sách là lo cho dân làm ăn giàu có, nộp thuế nuôi quan lại. Trung sách là dân tự&nbsp; lo được cho mình, quan lại bóc lột dân để sống. Hạ sách là quan lại bóc lột cho dân hết đường sống, bán tài nguyên của đất nước, bán đất của tổ tiên đi, vay của nước ngoài về chia nhau. Phần thừa thì đem cứu tế cho dân.»<br /><strong>Thứ hai:</strong> Quan thượng thư bộ học Nhạc Bất Nhân vốn là kẻ vô dụng, thích danh vọng. Hay bày đặt cải cách, hay phát biểu lộng ngôn. Đại vương hãy dung túng cho hắn, để hắn làm ngu dân, hắn chịu sự chỉ trích của mấy kẻ đáng mặt là sỹ phu Vệ Quốc thay cho bệ hạ.<br /><strong>Thứ ba:</strong> Ở những nơi đang có tranh chấp với Tề Quốc, Đại Vương bổ nhiệm hờ các chức quan coi sóc các nơi đó, cấp cho chúng bổng lộc để ăn chơi. Như vậy dân Vệ không thể chửi Đại Vương bán nước được nữa.<br /><strong>Thứ tư:</strong> Đại Vương cho các quan lại tổ chức thật nhiều trò chơi, các cuộc thi có thưởng cho dân chúng tham gia. Ân xá cho các tù nhân phạm tội hình sự và các quan lại tham nhũng để tỏ rõ đức của Đại Vương.</p>
<p><strong>Thứ năm:</strong> Đại Vương tăng cường mối quan hệ thân mật với Tề Quốc, để Tề Vương vì quyền lợi của mình mà phải bảo vệ Đại Vương.<br />Làm được năm điều ấy, Đại Vương cứ việc kê gối ngủ kỹ, không phải lo gì nữa.<br />Mạnh Vương đang nằm, vội nhỏm dậy, quỳ xuống lạy Gia Cát Đỏ mà rằng:<br />-May có tiên sinh đến chỉ bảo cho Quả nhân điều hơn lẽ thiệt. Nước Vệ này xin nghe theo sự&nbsp; sai bảo của tiên sinh và Tề Vương!!!<br />Mạnh Vương liền ban lệnh bố thí cho dân chúng, cấp gạo mốc&nbsp; cho các hộ cùng đinh. Mớm cho Nhạc Bất Nhân cải cách việc học trong nước. Tổ chức thật nhiều cuộc thi, nhiều ngày kỷ niệm. Bổ nhiệm quan trấn thủ Hoàng Đảo. Dân nước Vệ ca ngợi Mạnh Vương sáng suốt, kháo nhau rằng: nước Vệ lại sắp hưng đến nơi rồi…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/7099/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Điều phi lý giữa Hamburger và thịt cầy</title>
		<link>http://damau.org/archives/14136</link>
		<comments>http://damau.org/archives/14136#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 31 Dec 2006 01:00:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nguyễn Vĩnh Nguyên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 19]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[truyện phiếm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=14136</guid>
		<description><![CDATA[Buổi sáng ngồi đếm đốt ngón tay cũng là cách định Thiền đối với Thức. 28. Rõ ràng con số 28 ngạnh chẳng thay đổi. Nhưng mỗi lần lướt qua mỗi vị trí các ngón tay là một lần anh cảm nhận một chút lạ lẫm buồn cười. Ngón út của anh đặc biệt vì nó không khép vào khi những ngón khác thẳng chỉa ra. Và ngón cái nơi chỉ có hai ngấn ngạnh sù sì thì như một tay cục mịch và thô thiển. ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> </p>
<p>Thức đếm lại trong vô số tin nhắn mình gởi đi thường có những định nghĩa về Đời. Anh từng lấy điều đó làm hãnh diện. Bởi ít ra, những định nghĩa ấy được gởi đến mobile của các em xinh đẹp. Định nghĩa về “Đời” với các em xinh đẹp thì cũng là một chuyện nên làm để phần nào đánh thức khả năng suy nghĩ của các nàng quanh năm quen son phấn.</p>
<p>Các em xinh đẹp thì nông choèn. Đó không phải là một quy luật mà là một lẽ thường. Và ngược lại, các em không xinh đẹp lại tỏ ra thông minh. Đời là thế (lại đời, phức tạp thật đấy!) người ta lo trau chuốt cái mẽ ngoài thì quên phần bên trong và một khi đã chăm sóc cho cái bên trong thì thường chẳng thiết gì đến mẽ ngoài. Trong và ngoài ít đi liền nhau. Hiếm thấy phụ nữ nào sở hữu trọn vẹn một lúc cả hai thứ ấy. Kể cả hoa hậu, những cuộc thi vấn đáp người đẹp thường là những trận chọc cười lộ liễu nhất.</p>
<p>Hay là cũng có thể có lại “trong ngoài song toàn.” Nhưng nó còn phiêu dạt đâu đó, chưa tới tay anh. Hay có khi nàng đã dẫn xác tới rồi mà có thể anh chưa có duyên để nhận ra. Cũng không lấy làm buồn.</p>
<p>Buổi sáng ngồi đếm đốt ngón tay cũng là cách định Thiền đối với Thức. 28. Rõ ràng con số 28 ngạnh chẳng thay đổi. Nhưng mỗi lần lướt qua mỗi vị trí các ngón tay là một lần anh cảm nhận một chút lạ lẫm buồn cười. Ngón út của anh đặc biệt vì nó không khép vào khi những ngón khác thẳng chỉa ra. Và ngón cái nơi chỉ có hai ngấn ngạnh sù sì thì như một tay cục mịch và thô thiển.</p>
<p>Ít ra, khi đếm đốt ngón tay, anh sẽ học được cách tập trung vào một vấn đề, việc làm gì đó, không xao lãng. Triệu chứng khó tập trung đến với anh như một thứ bệnh, nó làm cho trí óc anh không sao thể hiện hay tiếp nhận tốt một điều gì rõ ràng. Ngay cả bản thân cũng khó tự chủ khi tham gia vào những công việc giản đơn nhất. Ví dụ khi nghe nhạc, anh lại hình dung đến chuyện mình đang đi xe máy qua một ngọn đèo đầy hoa và con đường khúc khuỷu, quanh co, luôn tiềm tàng chết chóc. Anh chợt giật mình vì một chiếc xe tải cán qua người mình, nát bét, đầu anh nổ ra văng từng vệt đỏ như bã trầu nhùng nhụa xuống đường. Anh hoảng hốt ngồi dậy. Và như thế, trong khi đó, cái iPod vẫn đang dặt dìu bài hát “Everlasting Love” do Gerald Joling trình bày, nói về một mối tình sáng trong và trường cửu.</p>
<p>Anh bĩu môi trước khái niệm trường cửu. Có lẽ đó là thói quen hoài nghi triết học đã quy định lên anh. Nhưng không sao. Anh tự nhủ mình sẽ nhanh chóng thoát ra khỏi cảm giác đau đớn vì cái đống nhầy nhụa bên con đường đầy hoa, và những bãi thịt, máu văng tung tóe dưới bánh xe tải để cố gắng tập trung nghĩ về gái gú. Gái gú sẽ hợp hơn với giai điệu của “Everlasting Love.” Nhưng không hứa hẹn gì về tính tập trung. Bởi như đã nói, anh sẽ không tìm thấy một hình tượng nào phù hợp cho mình, đầy đủ “bên trong và bên ngoài.”<br />
*<br />
Anh tìm đến với người bạn già và trình bày vấn nạn tâm sinh lý của mình. Tôi cũng có thời như cậu. Nhìn đâu cũng thấy bi quan. Sao lại bi quan? Vợ tôi đã nằm bệnh viện ba tháng trời trước khi qua đời. Đó thực sự là khoảng thời gian kinh hoàng nhất đối với cuộc đời của tôi. Tối thấy cái thân xác mình từng nâng niu, chiều chuộng, chăm sóc, làm tình, hành hạ, dằn vặt và phản bội đang mục rữa từng ngày. Tôi đã nằm dưới chiếc giường bệnh của bà ấy chín mươi ngày trời với một manh chiếu lác mà bệnh viện phát cho. Mỗi đêm khuya, tôi mò tay lên giường và chạm vào vú của bà ấy để thấy nó vẫn còn sức căng bên dưới, còn cái hơi thở phập phù giữa không gian tiếng kêu khóc rên la thảm thiết của những giường bệnh san sát nhau. Ngón tay cái tôi bao giờ cũng dính một chút chất nhầy như sữa. Nhưng không hẳn là sữa. Tôi liếm lấy nó và nghe mùi ung thối. Nhưng có vị ngọt lợ.</p>
<p>Thời gian chuẩn bị cho một cái chết trong đời con người ta cứ như thể nghi thức. Một thứ nghi thức buồn bã và tiều tụy nhất mà Thiên Chúa gởi đến. Không có thông điệp cao cả nào có thể bao biện cho sự đau đớn dã man ấy đặt lên kiếp con người. Bà ấy đã không chết trong ba tháng. Nhưng tôi nằm dưới chiếc giường sắt trong mùi ê-te bệnh viện và cảm nhận tử khí của thân thể vợ tôi đang phủ trùm lấy tôi. Nó đang hủy hoại tôi. Những bóng trắng y tá lướt qua lạnh lẽo. Họ bước qua giường bà ấy, kiểm tra bình khí và bàn chân họ sượt ngang mũi tôi. Mùi ê-te nồng quánh cả căn phòng. Tiếng một cụ già rú lên rồi ngất đi, tiếng chân người chạy lào xào về phía nhà xác, tiếng trẻ em khóc, tiếng thân nhân kêu la sau những cơn hôn mê dài của người bệnh&#8230;</p>
<p>Và trong một buổi sáng trời bão giật, vợ tôi đã bay đi. Tôi mở mắt và thấy nàng bay chuồi qua cửa sổ bệnh viện trong mùi ê te. Ngoài kia vần vũ bão giông. Anh có tin không? Tôi đã hốt hoảng lao ra ngoài trời trước sự ngạc nhiên của đám người bệnh chung phòng. Tất cả đuổi theo tôi. Tôi đã cầm bình thở ôxi với sợi dây truyền khí đứng trên lan can cao nhất của bệnh viện và chuẩn bị nhún chân ra khoảng không bay theo bà ấy. Nhưng không. Bà ấy đã thay hình đổi dạng, từ vẻ tiều tụy đã biến thành hồng hào. Đội môi bợt bạt của bà ấy bây giờ là môi hồng đào như thiếu nữ. Cả trang phục bệnh nhân trên người bà ấy cũng đổi thay rồi. Bà ấy bay nghiêng qua nóc nhà và mỉm cười chào tôi. Những đám mây rách tả tơi đang gieo từng vốc nước xuống hành lang bệnh viện và thổi tung tất cả những cửa sổ dọc dãy hành lang. Bà ấy không chết. Chỉ bay đi mất. Anh hiểu không?</p>
<p>Tôi thực sự rơi vào khủng hoảng. Những người đàn bà bệnh tật luôn ám ảnh tôi mãi về sau này. Tôi mắc một cảm giác buồn bã và đau đớn khi nhìn những cô gái đẹp lướt qua: nghi ngờ họ mang những mầm bệnh trong người. Nỗi hoài nghi ấy kéo dài mãi về sau, khi vợ tôi đã mất với bảy lần mổ vì mang trong cơ thể ba vùng ung thư: vú, tử cung và phổi cùng với chứng tiểu đường và sạn thận&#8230;</p>
<p>Câu chuyện của người bạn già làm anh thảng thốt nghĩ đến vấn nạn của mình. Nó cũng là một chứng ảo giác và đầy lo sợ khi anh nhìn vào cơ thể phụ nữ đẹp, thèm thuồng và luôn tìm cách cố trấn an ý nghĩ rằng đó chỉ là một con đàn bà ngu xuẩn. Trong mắt anh không có cô gái nào đẹp một cách đầy đủ. Cái thứ bệnh mà anh thường nghi ngại áp đặt cho họ có vẻ nguy hiểm hơn nhiều so với chứng bệnh tưởng mà ông bạn già của anh thiên kiến.</p>
<p>OK. Tôi sẽ dạy cho anh về cách định thiền. Anh sẽ sớm thoát khỏi bệnh xao nhãng&#8230;</p>
<p>Bằng cách nào?</p>
<p>Hãy quan sát hơi thở của mình&#8230;</p>
<p>Dạ thưa, hôm nào mà tôi chẳng thấy mình thở!</p>
<p>Chưa thấy đâu cậu bé ạ. Tôi đã tưởng mình thấy nhưng chẳng bao giờ có thể thấy. Chỉ có thể bằng mọi giá cứu lấy mình thoát ra khỏi những thiên kiến, hoài nghi hay sự lăng xăng tâm tính&#8230;</p>
<p style="text-align: center;">
*</p>
<p><em>Lúc bấy giờ anh đang ngồi trên nóc nhà. Chẳng biết mình đã leo lên đây bằng cách nào. Ngày thường, bức tường hình ống là một thách thức. Nhưng đây là giữa đêm. Trăng sáng. Cả một con phố yên tĩnh. Những cửa sổ chung cư chỗ sáng chỗ tối hắt lên nền trăng một màu đô thị. Ngọn gió từ dòng kênh đen thổi vào hơi thum thủm nhưng đã quen thuộc. Và con hẻm dài cong nép mình dưới đám dây điện chằng chịt. Anh thở đều. Thức ơi, mày không thể leo lên đây, đúng không, nhưng mày đã lên được. Bằng cách nào chính mày cũng không hề hay biết. Ai đó đã mang mày lên trên chỏm nhà này? Không, hẳn là không có ai cả. Vậy thì bằng cách nào? Không, mày chưa từng nghĩ đến chuyện ngồi thiền ở cái nóc cao lồng lộng gió và ánh trăng thế này. Bởi vì khi đạt đến cảm giác an nhiên nhất, mày sẽ phải nghĩ đường xuống. Liệu mày có thể đáp xuống mặt đất an toàn hay không hay chịu mắc cạn ở đây với những sự thật cắc cớ này?</em></p>
<p>Mày ngồi xếp bằng theo kiểu <em>bán già</em> hay <em>kiết già</em>, hai tay buông thõng trên đầu gối và đều đặn hít thở, tập trung cho hơi thở đi xuyên dọc trên cơ thể mình như cách một ẩn sĩ luyện giáo pháp ảo ảnh (Màỳa) trên Tây Tạng. Nhưng trong trí nhớ hỗn độn của mày bỗng thơm phức mùi thịt chó ở ngã tư Tân Sơn Nhất được chế biến bởi bí quyết gia truyền của người Nam Định. Sao lại có thể xảy ra điều đó. Thực ra là thế nào. Có phải mày không có chút duyên nào với sự tĩnh lặng hay không? Giữa lúc cực độ hoang mang đưa khí ra ngoài cơ thể để chấp nhận một “cú rơi ngược” về thực tại xô bồ thì có một bàn tay chạm vào mày. Tôi là người anh chờ đợi. Mày định phản kháng nhưng rồi không. Buông xuôi và quan sát những gì sắp xảy đến. Một người đàn bà vú vê thỗn thện đến bên anh như đám lửa. Đôi mắt mày dán chặt vào vú nàng, hai bầu vú căng tròn sau lần áo thun khoét ngực. Khoảng trắng của da thịt sáng lên dưới ánh trăng. Tôi là người anh chờ đợi. Nhưng&#8230; (mày ấp úng)&#8230; Bằng cách nào cô lên được ở chóp cao này? Bằng cách mà anh đã lên! -người đàn bà nói. Chính tôi cũng không biết làm cách nào tôi lên được ở đây. Tôi đã chìm vào giấc ngủ từ lúc chín giờ tối. Cô có đồng hồ không? Không. Ở đây hoàn toàn là một chốn không có khái niệm thời gian. Nhưng tôi nghe nói anh là người biết chờ đợi sự sâu sắc trong vẻ đẹp phụ nữ, tôi tìm đến trước khi trở về thế giới bên kia. Sao? Cô có nhầm không? Tôi không đòi hỏi gì cả đâu. Hãy buông tha cho tôi. Tôi chỉ mắc chứng xao nhãng. Đó là một triệu chứng nguy hiểm thách thức sự trung thành của anh đối với ngay chính con người của anh. Tôi sẽ giúp anh. Bằng cách nào khi mà tôi đói bụng. (Nói xong điều này, anh cảm thấy mình trẻ con như một đứa bé đang dựa hơi và đòi hỏi nàng một điều quá ư tầm thường.) Nếu cô có gì ăn thì bày ra đây chúng ta cùng dùng bữa rồi nói chuyện tiếp. Ừ, có vài chiếc Hamburger&#8230; kẹp thịt cầy. Chúng hơi nguội, anh cứ dùng tự nhiên. Cô ta mở túi nilon xanh lấy một chiếc Hambuger gói trong miếng giấy sạch có tăm xỉa răng và cả khăn lau miệng sau khi ăn, loại bằng giấy tốt, có ướp nước hoa mùi bưởi. Nhưng tôi ăn no thì khó mà lê mình xuống được khỏi mái nhà này. Mày vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói, thịt cầy kẹp hamburger ngon phát nể. Cô đúng là người sâu sắc. Cô gái ngồi tựa lưng vào mày, nũng nịu bảo, anh có tin rằng tôi cũng mắc bệnh không? Hả? Không, không hề. Cô là người sâu sắc từ câu nói đầu tiên. Và cô xinh đẹp. Cứ như không tồn tại trong cõi thực. Cô có bệnh gì không? Tôi tin là cô không có bệnh gì. Không. Anh nhầm. Làm sao anh dám chắc một người sâu sắc và xinh đẹp lại không mắc bệnh gì. Thật ngu xuẩn. Đàn ông thật ngu xuẩn và đầy ảo tưởng. Họ dễ bị đánh lừa bởi những gì son phấn. Nhưng nếu cô là người mắc bệnh&#8230; Đích thị tôi là người mắc bệnh. Một chứng bệnh khó chữa mà thế gian này chưa ai mắc. Tôi bị bệnh trẻ. Nghĩa là sao? Đơn giản thôi, tôi không già đi dù đã sống nhiều năm. Sao? Tôi không già đi. Tôi đã vài trăm tuổi. Nhưng tôi vẫn mang hình hài thế này. Tôi đã sống qua thời của ba anh, mẹ anh và ông bà nội anh&#8230; Tôi chỉ biết bay trên những mái nhà và tâm tình với những kẻ cô đơn thường đánh giấc trên những sân thượng của thành phố. Giọng lạnh của “cô gái” làm mày hoảng hốt. Vậy nghĩa là&#8230; Vâng, tôi không có thật. Hãy ngủ với tôi nếu anh muốn. Rồi khi nắng lên, tôi sẽ mang anh về chiếc giường bên cửa sổ. Ít ra trong những đêm trăng nóng bức này, hãy ngủ ở đây với tôi. Sẽ có Hamburger kẹp thịt cầy cho anh ăn&#8230; Nói đoạn, “cô gái” đáp lên ngực mày một môi hôn. Mày hoảng sợ nhưng đã bị dồn vào mép tôn. Nếu không chấp nhận nụ hôn, có nghĩa là mày sẽ rơi từ độ cao của ngôi nhà ngang với chung cư bảy tầng và tiếp đất. Sẽ không nhẹ nhàng gì. Máu và não mày sẽ văng tung tóe như bã trầu dưới khoảng sân rộng và sạch có khung cỏ non xanh và nhiều rác bẩn&#8230;<br />
*<br />
- Tôi không thích Hamburger! Tôi không thích Hamburger! Tôi muốn xuống đất. Hãy cho tôi xuống đất!</p>
<p>Thời gian cho một giấc mơ thường kéo dài nửa tiếng. Nhưng thường thì lãng quên nhanh nếu nó không ấn tượng gì. Riêng đây là một giấc mơ ấn tượng. Lúc bấy giờ là ba giờ sáng. Anh nằm nhớ những tin nhắn mà mình đã chuyển cho hơn 100 cô gái trong danh bạ điện thoại. Những tin nhắc có nội dung đại loại như sau: đời là 7 món cầy ngon!</p>
<p>Anh làm một phép liên tưởng từ tin nhắn ấy đến giấc mơ và chỉ thấy nó hoàn toàn lảng xẹt. Không ăn nhập gì với nhau. Thịt cầy và Hamburger thì đâu có họ hàng gì. Chỉ có thể lần mối thông tin từ tín hiệu “thịt cầy” với tâm trạng bất ổn thì có thể. Cầy là loài trung thành, quy ước ấy có liên hệ thế nào đến sự xao nhãng hiện tại của anh nhỉ? Chắc là cũng có đầu dây mối dợ sao đó. Còn Hamburger và thời đại bơ sữa của mình ít nhiều có chút liên quan. Nhưng rõ ràng rằng giữa hai biểu tượng thịt cầy (điều đã nghĩ và thèm khi nhắn tin) và Hamburger (điều mơ thấy) là một khoảng cách quá xa. Không thể nào lý giải vì sao giấc mơ kia lại đến cắc cớ như thế. Nhưng biết làm sao được, nói như ông Freud thì giấc mơ là một triệu chứng nối dài của thực tế bị “đứt mạch.”</p>
<p>Kết hợp Hamburger và thịt cầy là một điều khó xảy ra. Nhưng không có nghĩa là không xảy ra.</p>
<p>Lúc bấy giờ là ba giờ 30 sáng. Khi đang nằm nghĩ mông lung và không tập trung thì điện thoại reo. Anh bốc máy. Bên kia dây, giọng ông bạn già hốt hoảng:</p>
<p>- Anh đã xuống khỏi cái mái nhà ấy chưa? Tôi thấy anh vẫn ngồi trên đó với vợ tôi. Hai người xuống mau.</p>
<p>- Mái nhà nào?</p>
<p>- Chẳng phải con vợ tôi mới mang Hamburger kẹp thịt cầy lên đó cho anh à? Luôn thế. Phụ nữ như món Hamburger kẹp thịt cầy, đầy phi lý&#8230;</p>
<p>- Không. Tôi&#8230;</p>
<p>- Xuống mau. Con vợ tôi mang ba mầm ung thư: vú, tử cung và phổi, nó còn bị sạn thận và tiểu đường&#8230;</p>
<p>- Thế ông đang nằm ở đâu?</p>
<p>- Tôi nằm dưới giường bệnh của nó. Nhưng khi quờ tay nửa đêm sờ ngực xem nó còn thở hay không thì nghe bảo nó đã bay đi sang anh rồi.</p>
<p>- Không. Tôi không biết bà ta.</p>
<p>- Anh phản bội tôi. Con vợ mắc bệnh trẻ đã phản bội tôi&#8230;</p>
<p>- Không. Tôi đã bay khỏi bà ấy lâu rồi. Tôi đang ngồi đọc tin nhắn về món thịt cầy.</p>
<p>- Chẳng phải anh đã ăn Hamburger và thịt cầy sao?</p>
<p>- Tôi thề với anh, tôi đã bay khỏi bà ấy lâu rồi&#8230;</p>
<p>- Mẹ kiếp, thằng khốn xao nhãng&#8230;</p>
<p>Anh tắt máy và co rúm người vào mền. Cố gắng tập trung một ý nghĩ duy nhất, làm sao để đắm vào giấc ngủ càng sớm càng tốt. Anh hít thở đều. Những dư ảnh lạ xoay quanh mịt mù theo quỹ đạo trục êlip. Rèm cửa sổ bay phần phật và bị xé toạc bởi một làn gió mát lạnh. Trăng đã trôi qua những đám mây tản mát, ngổn ngang, xao động để nương náu vào khối mây đen rậm rạp, lừ lừ chùng xuống nóc thành phố.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/14136/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chống gậy lên mạng</title>
		<link>http://damau.org/archives/11788</link>
		<comments>http://damau.org/archives/11788#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Sep 2006 01:21:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thế Uyên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Các số Da Màu định kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Da Màu số 04]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[truyện phiếm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/11788</guid>
		<description><![CDATA[Nhưng với một người còn một tay trái, não bộ sứt mẻ lung tung, máu chảy lạng quạng chỗ tắc chỗ không, lên Mạng là cả một vấn đề, một công trình không nhỏ. Các con trai con dâu (tôi không có con rể ) thường xì xèo sau lưng tôi: Đừng ai chỉ cho bố, bố sẽ hỏi suốt ngày đấy…]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252" /><meta content="Word.Document" name="ProgId" /><meta content="Microsoft Word 11" name="Generator" /><meta content="Microsoft Word 11" name="Originator" />
<link href="Trong%20một%20b&agrave;i%20văn%20viết%20c&aacute;ch%20đ&acirc;y%20chưa%20l&acirc;u_files/filelist.xml" rel="File-List" />
<style>
<p><!--
 /* Style Definitions */
 p.msonormal, li.msonormal, div.msonormal
	{mso-style-parent:"";
	margin:0in;
	margin-bottom:.0001pt;
	mso-pagination:widow-orphan;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page section1
	{size:8.5in 11.0in;
	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
	mso-header-margin:.5in;
	mso-footer-margin:.5in;
	mso-paper-source:0;}
div.section1
	{page:section1;}
--></style>
<div class="Section1">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&#160;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&#160;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">&#160;</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Trong một bài văn viết cách đây chưa lâu, người viết có kể trong bài tạp văn “Người đứng lại “ (đã đăng ở tạp chí Thế Kỷ 21) những lý do tại sao đứng lại không lên Mạng (Net, Lưới…), và cũng vì đương ngồi trước vi tính, kể luôn cả những bất tiện bất lợi của việc lên Mạng, do những người quen thuật lại. Kể như tưởng phen này nhà văn già đứng lại ngoài mạng lưới luôn, cho tới ngày cả Chúa, Phật, Lão và Allah gọi về…Nhưng, như những dân bóng tròn thường nói, quả bóng còn lăn còn nhiều truyện bất ngờ, làm người chân thấp chân cao chống gậy chĩa bốn, đi kiểu chấm phẩy, phải tiếp tục đi tới thôi. Dù từng quãng ngắn.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nguyên nhân trực tiếp thúc đẩy đi tới là do đứa con út, tạm gọi tắt là út D, nhận lời (sẽ) để dành tiền đứng ra lập một nhà xuất bản tài tử, đặt tên là Thái độ Xanh, để xuất bản những bản thảo đã viết nhưng chưa in của chính bố nó.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Những bản thảo đã hoàn tất: Tình dục trong văn chương nữ Việt nam, Hà nội thập niên chót tk 20, Tự truyện một người tai biến máu não…Trong thế kỷ trước, mới qua đây thôi, ít khi có việc ứ đọng bản thảo như thế.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chính cậu út D đã chọn cái tên này, nó bảo xưa kia bố đặt tên toàn Thái độ đen với xám…xui lắm. Hơn nữa tuổi trẻ làm giám đốc xuất bản, thì mầu sắc phải xanh tươi thôi, còn xanh là xanh da trời , xanh nước biển hay xanh lá cây, đợi cậu Út pha mầu mới biết &#8211; nó là đứa duy nhất trong nhà biết vẽ, biết đọc và thích tiếng Việt. Sách in ra sẽ bán trên Mạng là chính, chỉ mong sớm thu được vốn về, in cuốn kế tiếp, cũng của bố già thôi (sau này nếu bà con thân hữu muốn mượn bảng hiệu, cứ việc bỏ vốn ra…). Cậu út D, như ở nhà thường gọi, đang thi lấy bằng kiến trúc sư tiểu bang CA, đang hành nghề kiến trúc và đai đen đệ I đẳng, thường bận ngập đầu, nhưng vẫn nhận lời (sẽ) in sách cho bố, vì những lý do không-văn chương như sau: từ khi cao niên bố thường nói viết văn là hobby chính của mình, và bản thảo có được in thành sách mới khuyến khích viết tiếp. Và có viết tiếp mới có cơ hội động não tứ tung, một thứ thể dục thể thao cho não bộ đang bị chứng lãng của người già và dám bị mấy con virus của bệnh Az. cắn, gậm nhấm, ăn, nuốt khá nhiều phần trung tâm trí nhớ. Vậy in sách cũng là một thứ therapy, writing therapy…Và sau cùng lý do quan trọng nhất, là cậu ta chưa lấy vợ.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Có hai loại người thường hay ghét bỏ sách vở hải ngoại tiếng Việt: loại thứ nhất là một số không ít các bà vợ nhà văn, cứ thấy chồng viết lách là cằn nhằn cau có. Cho là vô bổ vô ích vô tích sự và tiền không vô. Có một vị tiến sĩ mê sưu khảo văn cổ Việt nam, đã có nhiều bài giá trị được đăng tải, nhưng khi viết phải đợi bà vợ ngủ yên, mới dón dén ra phòng khách viết và lách (lách bà vợ). Một trí thức khoa bảng thông thạo nhiều thứ tiếng Việt Hán Nôm Hoa Pháp Anh Đức…viết nhiều bài sưu tầm giá trị về đông y và văn học (nhờ đọc vị này mới biết kiểm duyệt có từ thời vua nào và “Nước vỏ lựu máu mào gà “ là gì, tác động ra sao). Thông thái như vậy và khéo chia xẻ kiến thức cho mọi người, vậy mà sau khi về hưu khi bàn với một bạn văn ở Mỹ về phí tổn in một bản thảo đã viết xong, thì bà vợ xen vào, trách ông bạn là rủ rê chồng bà tiêu phí tiền bạc. Ông bạn ở Mỹ này thuộc loại vui tính, trả lời : thà chị để anh viết sách in sách, còn hơn là để nhàn rỗi anh mê bồ nhí, tốn hơn nhiều (hậu quả câu nói đùa là không thấy sách nào ra đời và ông ở Mỹ mất bạn luôn). Loại thứ hai là Công an VN, nhất là Công an Hải quan, cứ thấy sách tiếng Việt in ở hải ngoại, là mắt trợn lên miệng mím lại, làm như thấy hiện hình lên mấy con trùng cúm gà cúm vịt cúm chim. Phải tịch thu gấp gấp cho vào nồi ninh bột giấy tiệt trùng…kể cả những sách cán bộ đảng viên mang về để nghiên cứu.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Làm nhà xuất bản, in sách, bán sách trên Mạng, quảng cáo tiếp thị…toàn là những công việc cần trao đổi bàn tính, gửi bài qua lại nhiều…chỉ email mới thích hợp trong thời hiện đại. Nhưng muốn có email, phải lên Mạng, vô Lưới &#8230; Vậy thì ta lên Mạng thôi, như mọi người, như bao nhiêu người khác trong mười năm vừa qua. Nhưng với một người còn một tay trái, não bộ sứt mẻ lung tung, máu chảy lạng quạng chỗ tắc chỗ không, lên Mạng là cả một vấn đề, một công trình không nhỏ. Các con trai con dâu (tôi không có con rể ) thường xì xèo sau lưng tôi: Đừng ai chỉ cho bố, bố sẽ hỏi suốt ngày đấy… Nhưng thấy bố đã “hạ quyết tâm” lên mạng, thì cũng đành chiều theo thôi.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Và sự thực đã xẩy ra đúng là như vậy. Ai cũng bị tôi động viên, trưng dụng làm thầy, làm mentor, làm cố vấn, kèm từng nấc từng bước, hì hà hì hục. Nhất là tôi bây giờ thuộc loại thông minh nhưng chậm hiểu, chóng nhớ nhưng mau quên, tiến hai bước lùi một bước, sáng nhớ kỹ chiều quên sạch… Bị làm thầy cho tôi nhiều nhất là vợ chồng đứa con cả, chồng là một tiến sĩ chuyên về gene, cuối ngày rời phòng lab lái xe cả tiếng vừa về tới nhà bố đã nhờ điều chỉnh không printer thì monitor. Nàng dâu trưởng xinh xắn, một nha sĩ tốt nghiệp Sài gòn vừa nuôi hai con nhỏ vừa học năm 3 Nha khoa trở lại để lấy bằng Mỹ, bị tôi hỏi nhiều nhất vì nàng tối ngày quanh quẩn trong bếp vì đang kỳ nghỉ hè, bếp lại đối diện với bàn computer của tôi. Nàng kiên nhẫn giảng giải cho học trò già chậm hiểu. Còn vợ tôi đâu, sao không đóng cửa dạy chồng?
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Bà vẫn có đó, hiện diện ngày và đêm, nhưng ngay từ ngày đầu đã cười thật tươi tuyên bố: Đừng ai hỏi tui nhé vì tui tốt nghiệp ra trường từ lúc chưa có Net, hay email… Nói xong, bà lấy mũ rủ hai đứa cháu đi chơi, một đứa gái ông nội đặt tên là Misa, còn đứa em trai bốn tuổi hỏi nó tên gì đã có lần trả lời: Minh –đát –com (Minh.com )…vì ba tuổi đã biết chơi computer game. Nghĩa là mọi người chung quanh, già trẻ lớn bé, ai cũng giỏi vi tính hơn tôi hết. Tôi giống như anh chàng sợ vợ trong một cổ tich Mỹ, vác súng vào núi chơi ngủ quên một giấc, tỉnh dậïy thì thời gian đã trôi qua 20 năm.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Nhưng rồi bà vợ tôi cũng không đứng ngoài cuộc được lâu. Kỳ nghỉ dài đã chấm dứt, ông chồng tiến sĩ lái U.Haul to bự chở đồ đi trước, cô con dâu mang theo hai con lái xe nhỏ đi theo, đêm nay vượt đèo xuôi nam, đi học trường mới ở SF…Hai vợ chồng già ra tận vỉa hè tiễn đưa, sau lưng là ngôi nhà rộng rinh và im lặng vì riêng ba mẹ con này chiếm 75% tiếng động trong nhà…Bây giờ là tổ trống, empty nest như người Mỹ thường nói : chim non đã đủ lông cánh thì phải bay đi tứ phương thôi, đứa lập nghiệp ở Los, đứa ở SF , San Jose…Có một đứa ở lại vùng này nhưng ra ở riêng từ lâu, và vì lấy vợ Bắc kỳ công giáo nghe lệnh Giáo hoàng nên bây giờ đã ba con, chủ nhật hay mang các cháu lại thăm ông bà nội, thỉnh thoảng bê một chậu lan tặng ông, nhưng bà lo tưới.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Như các cụ xưa đã nói, “không có chó bắt mèo làm thế” , tôi trưng dụng bà vợ thay thế cô con dâu như thế này: Em cho anh mượn cái đầu em một chút. Em ngồi đây nghe anh ấy chỉ cách gửi văn bản kèm email, rồi lúc nào anh khoẻ, em chỉ lại cho anh…”Lúc nào” là lúc nào?, tôi ì ra không tìm, cứ có bài cần gửi đi, lại dịu dàng tán vợ làm hộ. Không hẳn tại bây giờ lười biếng, mà đầu óc đang tập trung vào việc tập viết văn tiếng Việt có bỏ dấu trở lại.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Xưa kia, nghĩa là trước khi xiêu đổ vì cơn tai biến mạch máu não, tôi viết văn tiếng Việt có dấu thoải mái, bằng máy chữ khi còn ở Việt nam, bằng vi tính sau khi định cư ở Mỹ. Bây giờ phục hồi cho được khả năng ấy, sao mà vất vả, lâu, công trình như vậy. Nhưng không làm được thì bỏ viết văn thôi… Khi phục hồi kha khá sau cơn bệnh, tôi không nỡ ép năm ngón của bàn tay trái bao sân nhiều quá, nên viết không bỏ dấu rồi nhờ hết người này đên người kia, hoặc ban biên tập báo nhận bài, đánh máy lại hộ. Bạn văn như Trần Vũ, cháu gái như Thơ Thơ, con như út D…, người nào nhờ được, nhờ liền, nhưng do hiện tượng tình thương mệt mỏi, đời sống trong xã hội hậu kỹ nghệ kỹ thuật số vất vả như gió lớn cuốn đi, tôi càng ngày càng thấy rõ không tập cho phục hồi lại khả năng ngày xưa, thì nghỉ viết văn thôi. Tôi chưa muốn nghỉ, vậy tôi tập, hì hục, rồi cũng phục hồi đươc khả năng vừa viết vừa bỏ dấu xưa kia. Tốc độ viết đã không nhanh gì, tạm thời lại giảm xuống một nửa.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Có bạn bè khuyên nên đọc vào máy ghi âm rồi thuê thư ký đánh máy lại sau…Gỉá thử tôi giàu đủ để làm thế, tôi cũng không làm vì kinh nghiệm thất bại của ông Henri Chariere, tức người tù khổ sai Papillon : sau cùng ông này đành cho cô thư ký ngồi dũa móng tay, còn mình ra tiệm tạp hoá mua một lố vở học trò , dùng bút máy cổ điển viết được hai cuốn hồi ký lừng danh một thời, đến nỗi toà án Paris phải xoá án cũ cho ông được trở về Pháp. Truyện như thế sau này chỉ xẩy ra cho nhà văn du đãng Jean Genet. (Cả hai cuốn hồi ký của Papillon đều đã được dịch từ trước 75 tại Sài gòn, còn Jean Genet thì chưa, có lẽ vì nhiều sex quá).
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Con người tôi bình thường có thiếu gì tính xấu, khuyết điểm, nhưng may mắn có được tính kiên nhẫn. Và tính lạc quan loại biết điều nên dễ sống.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Lạc quan thì dễ hiểu rồi, còn biết điều là sao? Biết điều nghĩa là không bao giờ đâm đầu vào tường. Gập bức tường, gõ cóc cóc xem nó làm bằng gì, nếu bằng gỗ rơm rạ thì đạp đổ nó đục nó mà vượt qua, nếu bằng gạch đá, thì ngồi xuống, hút thuốc lá phì phèo, nghĩ xem có cách nào leo qua, đi vòng đầu này đầu kia hoặc đào đường hầm chui qua chăng…Cách nào cũng không được, thì quay đầu đi về, hoặc đi chỗ khác chơi. Chứ không húc đầu vào tường. Nếu có ai chê, cười là đã thối lui thì có hai cách đối phó, một là bắt chước các cụ xưa, lẩm nhẩm câu “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, hai là nếu co ai rủ rê tử tiết, sau khi hô cái gì đó “muôn năm” rồi húc đầu vào tường đá cho bể cái sọ, thì nói cám ơn, đề nghị quí ông quí cụ làm đi cho bà con coi, sau đó được hưởng vinh danh, truy điệu đều đều. Còn nhà văn là tôi bỏ đi chơi chỗ khác với cỏ hoa sông hồ bởi vì nếu có một bổn phận nhà văn nào chăng, là tồn tại và sống sót. Có thế mới làm chứng nhân &#8211; nhà văn được. Còn nếu chết thì hình như cụ Shakespere bên Anh có nói đại khái, là con chó đã chết, là hết truyện.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Tập mãi cũng làm được dù tốc độ viết giảm xuống nhiều như đã nói. Nhưng điều đó đâu quan trọng chi, tôi viết văn chứ đâu có viết bản tin cho nhật báo hay đài phát thanh, mà cần phải tốc độ.
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Lên Mạng thấy những gì ?
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Bây giờ đặt câu hỏi như vậy có vẻ xưa, nhàm, quê…nhưng thôi, các cụ ta thời xưa bảo cũ người mới ta, thông cảm. Trước hết đúng như một nhà văn lão thành họ ….ở miền đông Hoa kỳ đã tuyên bố, lên mạng cốt để giao thiệp với bạn bè dễ dàng, mặc dù đã có fax, phone, thư và điện tín trong tầm tay. Nhưng bây giờ lên mạng dùng điện thư, email, vẫn tiện và nhanh nhất. Điện thư nhanh bằng tốc độ của điện, viết xong thư, gõ chữ Send là bạn nhận được liền, dù bạn ở phía bên kia trái đất. Quan trọng hơn là email dễ băng qua “bức tường lửa”, bức màn sắt bức màn tre. Nhà văn nữ trẻ nhất VN hiện nay, trẻ đến nỗi chưa kịp nổi tiếng, là Lynh Bacardi, vừa mới viết , tất nhiên qua e.mail, rằng “Lynh mới viết xong một truyện chưa phổ biến đâu hết, để gửi anh đọc”, tôi chưa kịp ừ hử một tiếng, một truyện ngắn hung dữ bạo tàn chưa từng thấy, nổi loạn tứ tung, kể cả nổi loạn chống thân phận đàn bà của chính mình, nhan đề “Nghĩa trang Đồng nhi” đã chui tọt vào máy vi tinh của tôi. Qua lọt mọi thứ kiểm duyệt dễ dàng. Do đó với email xuất hiện việc kết mọi tình thân hữu, tình trai gái bây giờ mở rộng ra năm châu bốn biển thoải mái, dễ dàng. Ngay ở Việt nam, nơi không ai cũng có thể có vi tính như Mỹ, đã xuất hiện những quán cà phê vi tính, chỉ phải chi một số tiền không lớn, đã có một chỗ ngồi trước bàn phím. Tha hồ mà “chat”, đấu láo, tán tỉnh thâu đêm. Một phóng viên một tờ báo nội địa đã có lần kể một cô gái, không biết câu chuyện nồng nàn, “hot” đến đâu mà cô bỗng nhiên leo lên nằm dài trên bàn. Chắc để trình diễn mẫu hàng với “chàng” ở đâu đó – sở dĩ chữ chàng được viết với dấu “…”, vì đó có thể là một cụ ông, nhưng không sao vi cả hai bên thường hay ẩn hình ẩn danh, cho đến khi…
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Với sự phổ biến của TV, một người trung bình đã ngộp với luồng tin tức/hình ảnh xa cũng như gần, nội địa cũng như quốc tế. Lên Mạng, như là mở thêm một bộ bách khoa cỡ lớn nhất, không hạn chế số tập. Muốn biết gì, được biết nấy, biết kiểu khoa bảng hay kiểu thực dụng, biết kiểu thanh hay biết kiểu tục, đều có cả và có ngay, có cách xa chăng cũng chỉ cách vài cái click. Trước những giòng thác tin tức hình ảnh như thế, ráng mà tự chế hạn chế, sao cho khỏi bị tẩu hoả nhập ma …
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chỉ có điều người viết bài này, là thứ đến muộn, đèn đỏ với Mạng, hơi ngạc nhiên là những thứ đồ, tranh ảnh quảng cáo về sex nằm ở chỗ nào đây. Như đã có lần viết ở đâu đó, người viết không là Liễu Hạ Huệ bên Tàu hay hậu duệ của cụ Đồ Chiểu bên ta, cũng không có cả một tâm hồn thái giám, lại có một libido khá tốt, do đó thường quan tâm tới “hình như hạ” của con người. Cứ thoáng thấy “một toà thiên nhiên” ở đâu, là mở to mắt liền, không nhắm mắt lại, quay đi như nhiều nhà đạo đức thực/giả. Nhưng những truyện sex trên Net, phải hỏi các bạn trai thôi, các cô các bà có biết cũng không thèm chỉ (có bà còn gọi các thứ đó là đồ yêu đồ quỉ ). Và khi đã biết cách tìm biết để vào xem cho biết, thì xem mệt nghỉ hết mệt coi tiếp (tôi vẫn còn óc tò mò của một đứa trẻ). Con trai lớn thấy vậy khuyên bố đừng có bao giờ “say Yes”, tiết lộ ID nghe, cần gì hỏi con trước đã. Con dâu thì góp ý bố chẳng nên xem nhiều quảng cáo loại đó, tụi xấu hay thả virus phuc kích ở những nơi đó, cắn hư computer của bố luôn. Người viết vội nghe 1/2 lời khuyên này bằng: thứ nhất, chỉ phiêu lưu vào vùng nguy hiểm khi các con cháu đã rút hết lên lầu đi ngủ, bà vợ tình tang trong phòng coi TV hay ngủ khì, thứ hai dặn con trai mua software chống virus, cậu ta trả lời: con làm từ lâu rồi, bố khỏi lo. Một ông bạn cố vấn rằng: thấy tape hay, giá tiền phải chăng, đừng có mua. Khi ngừng không mua nữa, họ cho virus cắn máy mình, để phải mua software chống virus mới do chính họ sản xuất. Nguy hiểm thay, một cái coi…
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Toàn những lời khuyên tốt cả nhưng chuyên chở các nội dung khô khốc, khô cằn và người viết, cho tới khi libido bỏ đi, thích tiếp tục lang thang vào miền cỏ hoa ướt át , nột thứ bù trừ cho thân thể bắt đầu rệu rạo, dĩ nhiên chỉ lang thang thưởng thức bằng mắt nhìn bằng tai nghe. Và khám phá dần nhiều điều thú vị (xin các vị đạo đức giả và thật ngưng đọc đoạn kế tiếp). Những gì người viết tò mò muốn biết về sex mà trước đến nay chỉ biết qua trang giấy, nay được trình bầy trên Mạng đầy đủ, không những bằng hình ảnh rõ và to chiếm hết màn vi tính (và muốn to hơn nữa không khó, nhưng ít ai dại dột ngắm người đẹp bằng kính loupe), hay bằng những đoạn phim ngắn chào hàng gọi là trailer, sample, clip…
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Về truyện sex của súc vật, người trung bình chỉ trông thấy ở loài bò chó, gà vịt… cùng lắm là mèo. Còn đàn bà với súc vật, bestiality, như chó (Âu, Mỹ), ngựa (một nữ hoàng Nga), dê (thần Pan), thiên nga và nàng Leda, bạch tuộc Nhật bản….thường chỉ được biết qua các tranh vẽ nhiều khi cách điệu hơi quá. Còn Việt nam có rồng (thuộc bộ rắn?) lấy bà Âu Cơ đẻ ra trứng nở thành 100 con như loài Aliens trong bộ phim sci-fi của Mỹ , con dái cá hiếp một phụ nữ sinh ra con quí tử, mẹ của Mạc Đĩnh Chi nghe đâu bị khỉ đột hiếp đẻ ra ông con đẹp trai như khỉ… Bên Tầu có một ông đặc sứ Tô Vũ bị một chúa Hung-nô đày ra biên cương đã lấy tạm một bà đười ươi, đẻ con đàng hoàng&#8230;Trong văn chương hiện đại Việt nam miền Bắc, Dương Thu Hương đã kể một bộ đội khùng khùng giao hợp với bò cái ( “Tiểu thuyết vô đề” ), tại hải ngoại nhà văn Lâm Chương ở miền Đông trong một truyện ngắn xuất bản chưa lâu, đã kể một cán bộ đã giao hợp với bò, gọi là “giải quyết câp thời” &#8230;
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Về những truyện đại loại như thế Á châu xử trí và xử lý nhân đạo hơn Tây phương nhiều: khi bị phát hiện, thường tha bổng cả hai bên can phạm, đôi khi bị đánh cho mấy roi là cùng. Ở Âu châu, nghiêm khắc hơn nhiều vì các giáo hội Thiên chúa giáo thời trung cổ hay xử thiêu sống dàn bà nào (đôi khi cả đàn ông) giao hợp với súc vật vì cho là phù thuỷ. Còn bây giờ trên Mạng là đầy đủ hình chụp, phim ngắn. Đủ loại. Kể cả những điều luật pháp Mỹ cấm (đến đây hết phần R restricted).
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Việt nam vẫn nổi tiếng là một dân tộc thiện chiến hiếu chiến và chậm tiến, hơi lười suy nghĩ và thiếu sáng tạo. Và đứng đắn về diện nổi, bề ngoài của xã hội, hay nói cho đúng hơn là bị các ông hủ nho Việt dồn nén tối đa, (Khổng tử không cấm “dâm”, chỉ khuyên không nên “tà dâm”, các hủ nho VN thì chính dâm tà dâm đều cấm hết) đến nỗi Thăng Long Hà nội sắp một ngàn tuổi mà không để lại cho chúng ta một tác phẩm nào như Nhục bồ đoàn, Tố nữ kinh (của Trung quốc, đã có bản Việt dịch xb tại Mỹ), Kama Sutra (của Ấn độ, nhiều bản dịch), Hương viên (của Ả rập, bản tiếng Pháp LeJardin parfume thì phải, chưa có bản tiếng Việt)…Các vua chúa quan lại ta xưa ông nào cũng năm thê bảy thiếp, hưởng lạc tối đa, còn nhân dân thì viết, đọc, vẽ hơi có sex một tí là bị cấm, tịch thu đem đốt giữa chợ. Thậm chí các vũ điệu dân gian bá vai vịn cổ nhau một chút, cũng bị cấm luôn. Đến độ không để lại cho con cháu một chút gì cả, làm bây giờ con cháu phải đọc, dich sách ngoại quốc, và múa các điệu vũ không vay mượn của các dân tộc thiểu số thì cũng của các dân tộc Tây phương…
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Trong thời hiện đại, khi các tạp chí Playboy, Penthouse…đã có bản Hoa ngữ, Pháp ngữ, Spanish…từ lâu, cộng đồng Việt hải ngoại chỉ ra dược tạp chí Ong Bướm (Mỹ, nặng giải trí), Gia Đình (Uc, trí thức hơn) hình ảnh khoả thân mượn từ các tạp chí Hoa ngữ hay Nhật. Cả hai tờ đều đã đình bản. Từ khi có Net, người Việt hải ngoại (tất nhiên) chỉ làm được hai website về sex, là Vietfun và Tìnhdonphuong (người viết bài vốn lọng cọng về vi tính mới chỉ biết có thế). Vietfun chuyên về quảng cáo các tape xxx do người Việt sản xuất (đã xem thử rồi thôi vì còn non nới, cả về kỹ thuật lẫn diễn xuất, tài tử ngoại hình ít khi khá, khi người ta chậm tiến, thì chậm tiến cả vụ đó). Chỉ được cái mục chịu khó sưu tầm các cô người mẫu nội địa. mặc áo dài hay áo tắm, đồ lót. Không có mục khoả thân nhưng coi cũng đỡ buồn xa xứ !
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Còn Tình Đơn Phương, thoạt nghe cái tên cứ tưởng một website chuyên về thủ dâm hay gay, nhưng thực ra một website khá bình thường về sex với mục tiêu giải trí cho người lớn. Vài điểm đặc biệt: Mục mang tên “ca sĩ Hồng Nhung” nhưng lại là hình một cô gái Việt nao đó xinh xắn và mặc quần áo đàng hoàng, nhưng bù lại có hình của khoả thân của hơn 90 cô gái châu Á xinh đep hẳn hoi (tỷ lệ bao nhiêu là gái Việt, người viết không biết, nhưng qua kinh nghiệm bản thân, gái Việt khoả thân đẹp cũng đẹp lắm). Dĩ nhiên không thiếu mục truyện dâm ô ngắn dài, đọc qua thấy viết khá hơn hẳn thời kỳ trước. Thấy nền văn học erotic, porn tien bộ hẳn hoi
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Chính các đại học Mỹ đã dạy tôi đừng coi thường các truyện erotic và porn khi nghiên cứu về văn hoá văn học một dân tộc. Ban ngày đi coi đền đài cung điện này nọ, tối lang thang những tiệm sách cũ coi dâm thư dâm hình, kể cả những thứ “by night”. Khi học “Lịch sử văn minh Tây phương”, có thầy cô khuyên nên đọc cả “My secret life”, một dâm thư dầy cộp, để hiểu một xã hội khi kỹ nghệ hoá, hiện đại hoá hay “đổi mới”, đàn bà dễ bị mua bằng tiền ra sao (Bây giờ cuốn này được các tiệm sách như Border coi như một tự truyện bình thường).
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Bàn về Net chẳng khác bàn về đàn bà, chẳng bao giờ cho hết chuyện, lớn cũng như nhỏ, xa cũng như gần. Riêng người viết bây giờ ngày nào cũng toạ thiền trước vi tính vài ba tiếng bởi vì ngoài những lợi ích ai cũng biết, vi tính còn là một phương tiện giải trí đa dạng và hấp dẫn cho một người bị giới hạn di chuyển, thường xưng đùa với bạn bè là “độc thủ đại hiệp” với 1 chân ½….
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">
<p>&#160;</p>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify">Thế-Uyên mùa hè 06
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify"><i style="mso-bidi-font-style: normal">(Tự truyện người tai biến máu não)
</p>
<p>     </i></p>
</p></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/11788/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

