Bài thuộc thể loại: truyện phiếm
Chúng ta không muốn sống kiểu thời tiền sử. Chúng ta không chịu đội vò nước trên đầu, lội ba bốn cây số ra suối, cọ xát hai thanh gỗ hàng giờ để có lửa, nấp trong bụi cả ngày chờ đâm chết con thỏ làm thức ǎn… Có lẽ đó là định mệnh con người: chúng ta phát minh ra chiếc máy vi tính và bây giờ chúng ta lệ thuộc hoàn toàn vào nó.
Dại gì đâu, đã sang đến được Abu Dhabi, tự nhiên lại vào sứ quán Hoa Kỳ xin tị nạn. Vậy là nó gọi công an địa phương đến và giao cho họ liền, chứ nào nó có bảo, tao không nhận cho mày đi Mỹ, thì thôi, chú cháu tôi đi về tắm biển đã sao.
Đại vương hãy thi hành hạ sách trị quốc. Hạ sách là quan lại bóc lột cho dân hết đường sống, bán tài nguyên của đất nước, bán đất của tổ tiên đi, vay của nước ngoài về chia nhau. Phần thừa thì đem cứu tế cho dân.»
Buổi sáng ngồi đếm đốt ngón tay cũng là cách định Thiền đối với Thức. 28. Rõ ràng con số 28 ngạnh chẳng thay đổi. Nhưng mỗi lần lướt qua mỗi vị trí các ngón tay là một lần anh cảm nhận một chút lạ lẫm buồn cười. Ngón út của anh đặc biệt vì nó không khép vào khi những ngón khác thẳng chỉa ra. Và ngón cái nơi chỉ có hai ngấn ngạnh sù sì thì như một tay cục mịch và thô thiển.
Nhưng với một người còn một tay trái, não bộ sứt mẻ lung tung, máu chảy lạng quạng chỗ tắc chỗ không, lên Mạng là cả một vấn đề, một công trình không nhỏ. Các con trai con dâu (tôi không có con rể ) thường xì xèo sau lưng tôi: Đừng ai chỉ cho bố, bố sẽ hỏi suốt ngày đấy…
