Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
- Thiên hạ dạo này điên hết rồi ông ạ.
Tôi nói với lão Cường. Lão năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, cái tuổi chẳng mấy ai để ý vì sự nhạt nhẽo đến vô vị của nó. Nhưng người ta vẫn rất dễ nhận dạng lão. Vì lão khá to cao với cái đầu hói bóng, nhẵn thín hình tam giác rất nhân tướng học…
Những con chuồn chuồn bay lượn phía trên đầm nước như một đám mây đen, nhiều con sà xuống thấp sát cái bè tre nổi dập dềnh gần bờ. Trong ánh nắng ban mai, có thể nhìn thấy những đường gân nổi lên trên những đôi cánh mỏng.
Trời mưa, ngã năm nhoè nhoẹt những bóng xe cộ vù vù lướt. Qua màn mưa, ít ai để ý đám ma-nơ-canh trần truồng đang tán gẫu trong một cửa hàng bán ma-nơ-canh
Hồi còn bé, tôi đã từng nghĩ rằng bà vợ thứ hai của Dostoyevsky, Anna Grigorievna, chính là nàng thơ của ông. Tôi biết câu chuyện về bà trước khi biết được bất cứ một điều gì khác về Dostoyevsky, thậm chí trước cả khi được đọc bất cứ một tác phẩm nào của ông
Đối với nhiều người, nhất là những người từng có quyền chức, về hưu là một bước ngoặt gây hụt hẫng khủng khiếp. Nhưng điều đó không đúng với cha tôi. Ngày nhận sổ hưu ông dẫn cả nhà ra hàng chả cá.
Suốt nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm, những thiếu nữ mắc bệnh điên vẫn đi về dật dờ dưới chân ngọn hải đăng. Mắt họ nhìn ra phía biển. Cái nhìn phóng xa ngoài không gian một lòng vực sâu hun hút và luôn gầm gào sóng.
Tình cờ tôi có mặt ở University District. Khu phố bao bọc trường đại học Washington nằm ở phía đông một thành phố miền tây bắc, thành phố quê hương của những quán cà-phê Starbucks trên thế giới. Tôi đứng ở sau lưng Cathy. Mùi cà-phê thơm tỏa từ quầy hàng che lấp mùi phở chắc còn quyện vào áo quần hai người. Tôi không quen biết Cathy. Tôi chỉ biết cái tên….
“Chắc cô thấy mệt”, Bộ Trân vừa nói vừa đẩy khay thức ăn về phía Sasha, lúc này đã ngồi bên một cái bàn cạnh cửa sổ. Cô gái trông thật nhỏ nhắn trong chiếc áo len quá khổ. Mặt cô hơi sưng và cái cách cô nhìn thật chăm chú, dán mắt khá lâu vào những khách hàng trong quán khiến anh xúc động. Cô ta mới có hai mươi mốt tuổi. Vẫn còn là một cô bé…
Quen với ánh sáng từ khi chưa mở mắt, chẳng cần phải được khải ngộ, hắn đã nhìn thấy thấu suốt định mệnh của toàn bộ sự sống. Và hắn chui tiếp vào một bóng tối khác đậm đặc hơn.
Tôi quay nhìn ra ngoài cửa xe, ngó lên những ngôi nhà đầy dây leo và lá bìm bìm, mường tượng ra lần chia tay của bà Schaeffler với hai người sinh viên bà yêu thương như con ruột. Lòng tôi tối xám lại. Tôi không dám đưa mắt ngó lại phía sau lưng, sợ nhìn thấy chị, rồi sẽ lưỡng lự trước quyết định của chính mình…
I asked him in amazement, “Who are you, sir?”
He answered with surprise, “I am forgetfulness. How could you have forgotten me?”
Kết quả là chẳng ai cô đơn cả. Bằng chứng là món thịt cầy đang rất tuyệt và hợp khẩu vị với món rượu chuối hột và người này nói còn có người kia nghe. Ai cũng muốn chứng tỏ vươn ra cơn đau nội tại của mình. Vậy thì ngay lúc này đây.
Bầu trời bỗng tối xầm, hai ông Thần Núi quần thảo nhau tiếng rền vang vọng, cả hai làm thành những cơn sấm , và những viên đá có hình quả trứng văng ra từ cả hai trái núi. Người ta đặt tên cho những viên đá trứng đó là Trứng Sấm bị lấy đi từ những con Chim Sấm…
Mấy thằng đàn ông bao một phòng karaoke và tự chọn mỗi người một cô gái. Tôi vốn dễ tính trong chuyện này. Ừ, cô nào cũng được. Miễn là đừng lẳng lơ quá để tôi khỏi ngượng với nó. Không, lần này tôi phải bắt nó ngượng với tôi kìa.
Tôi biết Phán viết văn, làm thơ cho vài tờ báo văn chương. Tôi có đọc qua, rồi quên. Những bận tâm của Phán và của tôi không giống nhau. Với tôi là chuyện cơm ăn áo mặc cho một gia đình bốn nhân tố. Với Phán là điều gì đó viển vông, mơ hồ, không thực tế.
My father arranged for his secretary, me and my brother to evacuate with a Chinese family. They had a daughter working for the Americans. Not wanting to lose their properties, some of them chose to stay behind. That’s why they sold my father three spots. My fake name was Ly Ky Kiet.
Hắn luôn luôn ngồi một mình. Không hiểu bằng cách nào, tất cả những người uống cà phê ở đây đều biết ít nhiều về hắn, trừ tôi. Thật ra, tôi cũng được nghe về hắn, nhưng điều ấy với tôi không có nghĩa là biết.
Khuôn mặt trẻ trung không son phấn cuả cô rạng ngời hạnh phúc. Tất cả mọi người ở đây, kể cả bạn và tôi, hẳn đều biết cô gái đang yêu. Trừ riêng một, duy nhất: hắn!
Liệu giữa những không gian lãng mạn tuyệt vời thế này có ai đó dám thốt lên rằng: “Tôi mắc tiểu. Hãy xây dựng thật nhiều toilet ở đây! Tôi có nhu cầu tiểu tiện!”
Túp lều nhỏ, vách chỉ thưng một nửa nằm sát bờ nước. Nguời đàn ông và người đàn bà đi qua khoảng sân lát gạch của nhà chủ, hơi ngập ngừng trước hai chọn lựa, nó, và một ngôi nhà lá rộng cách đấy xa xa, nhiều đèn hơn và nhiều bàn hơn
Cô bước vào một khối không khí mát và tối. Một khối không khí trong và xám. Những đồ vật trong phòng khách chỉ mới tượng hình như những thể khối nhập nhoạng. Giây phút ấy, căn phòng tưởng là quen thuộc trở nên mới mẻ
Đêm đen ngòm không một vì sao khi buổi diễn chấm dứt. Đầu cúi gầm, hai tay cho vào túi quần tìm một chỗ nương náu, anh ra về như kẻ mộng du. Chiếc bóng của anh nhởn nhơ dưới chân trêu ghẹo
Trần Tuệ Quân chuyển ngữ
Cửa tiệm có nhược điểm. Nó nằm ngoài rìa của Little Saigon, khuất trong góc một khu buôn bán cách đường Magnolia mấy lô đất. Hầu như không có tên …
Nó
Chuyện về nó.
Nó là em tui. Có thể độc đáo. Có khi độc địa (chơi thôi.) Có lúc tập tành ziết zăng gửi đi đăng báo, nó ký Mai …
Gần một thập niên sau ngày họ gặp lần chót, Yến lại nhận được điện thoại của Judith vào một tối cuối tuần. Giọng nói Judith vẫn vang vang như thuở xưa, để Yến …
Tôi lẻn ra khỏi nhà. Không. Không đúng. Dùng chữ lẻn có vẻ cố tình trốn tránh. Phải nói lại, không ai để ý khi tôi rời nhà. Cũng không đúng nữa. Tôi phải hỏi …
