Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Khi tôi nhìn lên cây, những trái táo đã trở màu đỏ lịm.
Sau này người ta gọi đó là mùa hè viêm nhiệt não. Khi đã chìm vào cơn mê choáng nắng người ta không còn thấy nóng nữa. Họ cứ khăng khăng đòi đến sát mặt trời.
Một người hào hoa phong nhã biến thành một người lụm cụm nói năng ậm à, một giáo sư Anh Văn có hạng trước kia mà nay cứ ưa phát âm kỳ cục, nào mình H.O. trọc không có “bông-xo”, nào “rốp” nào cũng được miễn lâu lâu một chút chớ đừng “tăm-bô-ri”, nào đã bắt đầu dán “la-bồ” quen tay, nào hãng được dời về đường “Ha Bo” gần nhà hơn, cũng đỡ khổ ….
Thấy cứ phải nằm mà trong trí thì rối rắm, tim đập một cách khác thường, tay chân thì mỏi rã, còn lưng đẫm mồ hôi, Đạo không chịu nổi nữa nên vụt ngồi lên, đưa hai tay vuốt tóc rồi lần ra bóp hai thái dương, lắc đầu luôn mấy cái cho tỉnh.
Tôi mang ra món đồ “gia bảo” này chắc chắn anh mua được. Hắn khom người xuống mở cái cửa tủ nhỏ xíu lục lọi….
Tôi giở hai lần giấy gói lấy ra món đồ [hắn đưa]. Tôi thất kinh kêu lên: Trời, cái gì thế này, sao lại cái còng? ừ cái còng đó, cái còng gia bảo của tôi, mua đi rẻ thôi mà.
Phòng hơi tối, ánh sáng như trong những hình chụp nghệ thuật, luôn luôn chiếu từ một góc nào đó ra, đi từ đậm qua nhạt, rồi loãng vào một vùng không khí lơ lửng giữa phòng. Đồ đạc thì hầu như cố định, hình dáng không quá rõ rệt làm cho thô thiển,
Một kỷ niệm khi nghĩ đến khiến chảy nước mắt, nhưng chỉ nên khóc thầm thôi, anh khóc thật thì bị mang tội phản động đấy, liệu cái thần hồn. Tư tưởng anh lệch lạc anh có thể được đi học tập cải tạo mút mùa Lệ Thủy, khi nào anh học tập tốt nhà nước khoan hồng cho anh về sum họp với gia đình. Anh chọn cách sống nào thì chọn, tôi chọn làm thinh.
Đã 15 năm qua rồi, tôi không gặp lại Quasimodo lần nào. Không biết y còn tồn tại trên thế gian này không? Giấc mơ tự do của hắn không hoang tưởng thì đi đến đâu rồi. Sân trường đại học Văn Khoa, bãi cỏ Thư viện Quốc Gia nay không phải nơi dễ ra vào.
The Dalai Lama said that if I look at you superficially, we are different, and if I put my emphasis on that level, we grow more distant. If I look on you as my own kind, as human beings like myself, with one nose, two eyes, and so forth, then automatically that distance is gone…”
Đức Đạt Lai Lạt Ma dạy rằng nếu tôi nhìn bạn với ánh mắt thiển cận bề ngoài, hai chúng ta thật khác nhau. Và nếu cứ tập trung ở mức độ đó, hai chúng ta lại càng nhích ra xa hơn. Nhưng nếu tôi nhìn bạn như cùng nòi giống con người, với một cái mũi, hai con mắt, và cứ thế, thì tự động cái khoảng cách đó mất đi…
Vậy mà vẫn có những đêm không vì một duyên cớ nào hết tôi thức giấc, nằm yên lặng trong bóng tối, rình rập. Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao… Câu thơ gai góc, sắc cạnh nằm vắt ngang giữa một bên là điều đã thuộc về quá khứ và phía bên kia, cái cố gắng tuyệt vọng để chối bỏ thực trạng đó. Và sớm hay muộn, tôi biết mình sẽ phải bước qua chiếc cầu gai góc kia ít nhất một lần.
Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.
Trên bãi Parking rộng mênh mông, xe đậu tràn ngập dưới bầu trời nắng bao la, chỉ thoáng một chốc, bóng dáng của Hưng xa dần rồi mất hút khỏi tầm nhìn của mình rồi. Hưng! Hưng! Mà gọi làm gì nữa? Anh cũng giống như em, phải không Hưng, cũng là một kẻ lạc đường. Em đang tìm thấy con đường đi, trong khi anh cứ lang thang. Để thất lạc nhau!
Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!
Tôi không biết chắc tuổi thơ, hay trí nhớ về tuổi thơ, của tôi bắt đầu ghi nhận từ lúc nào nhưng tôi biết từ khi bị bắt về Sài Gòn ở với anh tôi, đó là lúc tuổi thơ của tôi chấm dứt. Cánh đồng cỏ ngày xưa cũng không còn.
Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.
Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.
Chiếc mạng che mặt màu tím vẫn là vật bất ly thân. Ngài không vội vã. Ngài không nghi ngờ gì việc nàng trước sau cũng sẽ trở thành vật sở hữu của ngài, dù dâng hiến phục tùng hay cưỡng ép chiếm giữ. Với ngài, nàng là con thỏ bông bụ bẫm đang ngậm cỏ non trong tầm ngắm đói khát của chúa tể sơn lâm. Không cần hấp tấp để xem cô gái này có những chiêu thuật gì ngoài thân thể mê hoặc.
Tôi nhớ tới cha tôi hơn bao giờ hết, nhớ tới cái ngước lên than thở cùng ông ba mươi năm trước Cha ơi con yếu đuối lắm cha à. Và mắt cha cúi xuống nhìn tôi nghiêm khắc Nếu biết như thế thì hãy làm cho mình mạnh. Tôi khuỵu xuống ôm lấy tấm bảng cấm mà khóc rống lên, khóc hù hụ, nức nở. Một mình tôi. Giữa rừng.
Xưa kia Thượng tọa Thích Quảng Đức ngồi tọa thiền giữa phố thị Sài gòn, mình vận áo nâu sòng, tay chắp trước ngực niệm kinh, trước phút tự thiêu chống độc tài. Thân thể của Ngài cháy rụi. Chỉ quả tim còn nguyên tươi. Hôm nay Ba Nô ngồi xuống cũng như tọa thiền, khoác ngoài cái áo poncho Mỹ, để che kín bên trong một khối nổ “mác” China.
Nhiều lúc, trong những giờ rảnh rỗi, người gác cổng luôn quan sát, nhìn nó rồi nghĩ ngợi, phải khó khăn lắm ông mới thấy nó thật sự là con thú, vì hình dạng và tiếng nói cũng giống hệt ông, nhưng không hiểu sao, có một bí ẩn nào đó mà họ xếp nó vào loại động vật sắp tuyệt chủng, họ cần thời gian để nghiên cứu và tìm hiểu về đời sống của chúng.
Tiếng khóc lại bật lên. Thút thít. Sụt sùi. Đã từ lâu lắm, nay bà mới bị nỗi buồn xâm chiếm đến mức này. Bà không nghĩ cơ sự lại xảy ra như thế. Xảy ra đúng vào cái lúc bà đang rất vui. Bởi đã làm được một việc to lớn cho chồng, và cho cả mình.
Hắn nhìn tôi bằng một cái nhìn quái đản mà tôi biết sẽ in sâu vào tâm khảm tôi suốt đời, rồi nhếch miệng cười khặc khặc:
“Tớ cứ tưởng nhai lại như trâu bò là yên thân. Không ngờ chạm phải nọc của cậu. Thèm thì cứ ăn, giấu diếm quanh co làm gì cho nó bệ rạc con người.”
Một gánh xiệc khổng lồ, người, thú, đồ thiết bị thường xuyên di chuyển rày đây mai đó, người ra người vào, luôn luôn có chỗ cho bất cứ ai muốn tìm công việc làm ngay cả người đó là kẻ nhịn đói, dĩ nhiên với điều kiện gã không được đòi hỏi nhiều, ở trường hợp đặc biệt này người ta thuê gã không phải chỉ vì gã là gã mà cả cái tên tuổi lẫy lừng bấy lâu của gã nữa ….
Con sói tự nãy giờ nằm chầu dưới chân gã bỗng nhổm đầu dậy. Cặp mắt màu vàng nhũ chăm chăm vào miếng thịt bê rừng đỏ hỏn trên tay gã. “Hỡi Con Người, xin rủ lòng thương kẻ đói khát lưu lạc này,” nó ngước lên nhìn gã van xin, rồi cái mõm thô ráp của nó dủi sát vào đùi gã. Gã rùng mình ngoảnh mặt đi.
Tuy vậy k vẫn cố kéo tôi đi trong cái dòng xoáy đó. k nói “h đang sống trong nước độc, chân tay h đang teo tóp lại rồi, phổi h chứa đầy dòi bọ lúc nhúc..,.h nên lượn lờ ở đây, ở đây với tôi đi, sẽ an toàn hơn rất nhiều.”
Thật lạ, bạn bè luôn thấy tôi trong tình trạng nguy hiểm mặc dù tôi là đứa im tiếng nhất.
tôi sẽ kể chúng nghe cuộc hành trình của con hến nhỏ trong lòng bàn tay mình, bắt đầu không phải từ đỉnh núi cao ngất trên kia, nơi có chiếc hồ nhân tạo mang tên Isabella, không phải từ cái bờ vực dốc đứng nhìn xuống dòng sông Kern hung bạo ở ba trăm bộ phía dưới, mà từ một ngôi làng nhỏ bên kia bờ Thái Bình Dương, nơi dòng sông chảy qua sẽ cạn dần theo ngày tháng.
