Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Có lần y đã bật khóc nhìn thấy tôi toang hoác giữa lồng ngực. Còn tôi thì rùng mình vì nhìn thấy lũ giun trong bụng bắt đầu thèm ăn chân lý và loi ngoi chui vào tim tôi. Mà tim tôi thì tôi hoàn toàn không có chủ định dành cho mặt trời chân lý. Tôi tự nhủ mình không được phép khóc, đúng hơn là không được quyền rơi nước mắt vì như vậy chân lý sẽ nổ tung.
Sự việc xảy đến đột ngột và êm thấm, như một giấc mơ. Một cách chính xác hơn, như phần cuối của truyện khoa học giả tưởng The War of the Worlds của H.G. Wells. Bắt đầu từ một buổi sáng (nhất định phải là vô cùng đẹp trời), tất cả những điều mà người dân của nước Việt Nam khốn khó thèm thuồng mơ ước đã từ lâu bỗng dưng trở thành hiện thực.
Cả làng sẽ làm gì khi không còn người đàn ông nào? Chúng tôi sẽ phải thế chỗ cho họ vậy, đàn bà chúng tôi, bà nghĩ …. Bọn chúng có thể bắt nó đi để thẩm vấn. Seela sẽ phải tiếp tục sống, như tất cả những phụ nữ khác. Làm sao triệt hạ chúng tôi được, khi chúng tôi vẫn còn thở.
Tôi là người thợ lặn mò tìm trân châu. Thịt da bào ngư mềm mại dưới ngón tay tôi mọ mẫm. Hàm răng san hô sáng ngời, hé đợi môi kề. Tôi thấy mình tan biến vào đại dương cảm xúc bao la …. Người con gái tóc vàng vẫn một tay vịn vành nón rơm, đạp thong thả trên lối hẹp giữa cánh đồng lúa vàng ngút ngàn. Con đường như vết dao rạch ngọt, không kịp tươm máu ….
Thằng bé trông rất kháu khỉnh, hết người này đến người khác bế. Ai đó mở cái gói giấy để trong nôi. Trong cái gói có một củ tỏi, giấy tờ căn nhà này, và một lá thư. Lá thư viết rằng thằng bé tên M, căn nhà này đứng tên nó, mọi người có thể để nó sống trong căn nhà này hoặc đem chôn nó đều được.
Thầy Đen định ghé lại ngôi chùa quen tá túc qua đêm đợi con đò sớm mai, là bụng nói với dạ như vậy, chợt có một sức hút ma quái nào đó kéo bước chân ông tiến lại gần hơn, ông bàng hoàng nhận ra người này mang khuôn mặt của mình, cùng lúc ấy người đàn ông tiến tới và nhanh chóng nhập vào ông.
Rồi hắn nhớ ra. Người đàn bà ấy thăm viếng thường xuyên một ngôi mộ có tấm bia in hình chàng thanh niên tuấn tú và cái tên tiếng Việt. Nhiều lần bắt gặp hắn đẩy chiếc xe cắt cỏ, người đàn bà ấy hay gật đầu chào. Những cái gật đầu thường làm rũ nhúm tóc bạc xuống hai bên thái dương.
Ông tiếp, “Để chối bỏ tất cả, nhất định nhận mình là đứa con quê hương dù bị ruồng bỏ là sự lựa chọn khổ đau, đầy nước mắt.” Tai tôi lắng nghe lời ông tâm sự, nhưng trong mắt tôi, hình dung những cụm mây đang lồng lộng trên bầu trời. Chúng tụ, chúng bay, chúng tan. Chúng vô xứ. Chúng hoàn toàn tự do.
NĐÔ : Không. Ý anh muốn nói là tất cả các nhà thơ Việt Nam đều chưa tìm được đường ra, đầu ra…. Tức là chưa bán được thơ…
NĐB : Em còn thấy một điểm chung của Thơ Việt Nam nữa là đọc rất dễ buồn ngủ… Cứ đọc được vài bài là thấy muốn ngủ ngay …
Sàn nhà rung lên, bởi tất cả đều làm bằng gỗ. Những bước chân như chạy, lao xuống cầu thang. Hẳn là bước chân của một chàng trai hãy còn rất trẻ. Nhanh. Mạnh.
Nàng chợt nhớ cảm giác hơi chao người, thoáng qua vài giây trong cơn động đất tối qua, 4.5 độ richter, tâm ở thành phố Red Lane, cách chỗ nàng chừng bốn mươi lăm phút lái xe.
Bỗng nhiên tôi tự hỏi: tôi đang có hạnh phúc chǎng? Hạnh phúc khi chảy được nước mǎ́t (nước mǎ́t rơi xuống là mọi nặng nhọc vơi đi) vì cùng hỏi như Trịnh Công Sơn “có đường phố nào vui cho ta qua một ngày (một ngày hay một phút một giây cũng được, trong hoan lạc người ta không biết nó ngǎ́n hay dài, phút chốc cũng là thiên thu) có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi”
Ba hôm trước, có người khách thương từ phương Tây lại, đem theo hàng quí nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Này gấm trải rực-rỡ như muôn hoa bướm, này the buông mỏng mướt tợ hồ khói sương; đĩa bạc, chén vàng chói-lọi như bình-minh, châu ngọc trang sức lấp-lánh hơn sao trời. Nhà vua vời vào để Hoàng-hậu và bốn chục nàng Công-chúa lựa mua.
Tôi thấy từng lọn tuyết giống những đóa hoa nở trọn trên cạnh những chiếc loa của rạp hát lộ thiên – không, chúng bộc lộ những cánh hoa lúc nào cũng nở sẵn ở đó. Một con nai sừng tấm đứng lặng trong đồng cỏ bên ngoài hàng rào, lộ ra cái vẻ vừa quyền uy vừa ngu ngốc.
Kim đồng hồ xuống thấp thì đầu óc tỉnh táo như đang ngồi gác chân tán chuyện tào lao cùng chồng. Rồi kim đồng hồ lại từ từ lên cao… quặn, rặn, thở, rên la, hò hét, cào cấu. Chúa Phật sư sãi lúc đó ngoảnh mặt làm ngơ. Chỉ có mẹ, là mẹ, làm mẹ mới thấu hiểu được nỗi đớn đau banh da xẻ thịt này. Bà Ngà Ðiên đột ngột xuất hiện với ánh mắt cảm thông, nụ cười san sẻ.
Ở đâu người ta cũng có thể nhận được ra bạn, biết bạn là nô lệ của nó. Bạn chỉ được phép làm những gì mà nó muốn bạn làm, chỉ được nói những gì mà nó muốn bạn nói, chỉ được suy nghĩ những gì mà nó muốn bạn suy nghĩ. Bạn không thể thoát ra khỏi nó.
Cuộc sống gia đình của hai vợ chồng Trần Tương và Lệ Nương có không ít những va chạm đầy kịch tính, không khác gì những xung đột trên sân khấu, đến mức khi cãi lộn, người ngoài nghe tưởng như hai vợ chồng đang tập vở diễn….
Bạc chán đời, “Cái vòng sinh diệt của cá Hồi là cái vòng lẩn quẩn. Sinh ra trong sông ngòi, lớn lên giữa đại dương, tranh đấu để sống còn, chúng ta tận sức vượt bao ghềnh thác, bơi ngược dòng để trở về, sinh đẻ rồi chết. Vậy mà chúng ta phải kéo dài cái vòng sinh tử này ư?”
Ở cái thành phố mà hắn đang rời đi, còn rất nhiều cô gái trẻ măng với cái tên đẹp như tên ca sĩ, đôi vú nhỏ mềm nhũn, và âm hộ thì nhàu nát! Có khi họ cũng mong được làm chủ một tiệm uốn tóc.
Hình ảnh thằng bé mặt mũi trong sáng như một thiên thần, háo hức ngước nhìn trời, nhìn bầy chim bay lên, bay xuống, tay cầm ổ bánh mì, phố nhỏ buồn tẻ, những căn nhà buồn tẻ, mà anh thì thú vị hơn que kem em vẫn ăn mỗi ngày khi băng qua đường vào nhà, backpack sau lưng, em trông lem luốc, như con bọ hung ….
Ngày xửa ngày xưa, có một người trẻ mang tên Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Cô sống với mẹ bên một gờ gỗ lớn. Ngày kia mẹ cô bảo cô đem một rổ trái cây tươi và nước khoáng đến nhà bà ngoại – chẳng phải đây là việc của phụ nữ, xin nhớ dùm, mà bởi vì hành vi này là một nghĩa cử đẹp, giúp đem lại cảm giác thân thiết cộng đồng.
Sau đó họ không chọn được cuốn sách nào, bố con đành từ giã cô hàng. Con chó vừa đi mà vẫn quay nhìn đàng sau. Ông giục nó và mắng: “Này con gái, có đi nhanh lên không? Bố mày không lưu luyến thì thôi chứ sao lại là mày được?”
Ngay lúc đó tôi đã thèm đập phá khoảng cách trong mình, trong tôi, thèm làm tình điên dại, thật điên dại, với cô ấy, qua bức tường. Bức tường mà nếu chúng ta không nhìn ra, chúng sẽ mãi chạy xuyên qua ngăn cách chúng ta. Bức tường mà bao kẻ đã băng ngang bằng hiện hữu của họ.
Tôi có đôi bàn tay và một chiếc máy ảnh, tôi sẽ chụp được những gì mà tôi muốn. Mà dù chẳng vậy đi chăng nữa thì đôi bàn tay tôi cũng có nhiều việc để làm, cho đỡ phải băn khoăn. Tôi cần chúng để xoay xoay trong túi.
Căn nhà của chú nằm ngay dưới vầng trăng ấy, tưởng chạm tay vào là được mà xa xôi quá. Từ đó về sau, khi đã lớn, cảm giác bồn chồn không yên ấy thỉnh thoảng lại trở về. Tâm trạng tha hương.
Không thể lầm được đâu. “Em à, cái nụ cười của em, trăm năm sau có gặp, anh vẫn nhận ra”.Tệ quá, mình đã có lỗi với bà ấy, suốt trong cuộc sống vợ chồng êm ấm, nhiều lúc mình đã lẫn lộn nụ cười của vợ là của Nụ Hồng.
Những năm đầu nó rất kích động, như hóa dại, nhảy cỡn làm bụi trên sàn gỗ tung lên và làm chúng tôi ho, hắt hơi sặc sụa. Nó có thể chơi cả buổi chiều với những bộ quần áo lôi từ trong tủ. Tôi có thể ngồi đó nhìn nó, đổi vai trò, và đổi cả tính cách, như một kẻ lạ đang đột nhập vào cơ thể nó. Trong nhiều năm như vậy tôi đã nhìn thấy nhiều kẻ lạ đi qua cơ thể nó. Chính ý nghĩ này làm người tôi nổi gai…
Tôi không vui, không khỏe và thấy không cần thiết sửa lại bất cứ thứ gì trên người trước khi chính thức rời khỏi ngôi nhà ấy.
Đó cũng là năm 2004. Một năm mà dường như tất cả hơi thở của buồn bã đều tụ về trong mùa đông. Làm cho mọi thứ tái ngăn ngắt và co quắp.
Hàm hồ trước là do sự hóa thạch của thời gian. Hàm hồ sau là do sự hóa thạch của trí tuệ con người. Hóa thạch trước là nằm trong đất. Hóa thạch sau là nằm trong thành kiến của triều đại, là nằm trong thành kiến của người chép sử. Khi lịch sử đã bị hóa thạch thì khó lòng đọc được.


Men Da