Bài thuộc thể loại: Truyện chớp
Họ đã làm xong bài tập cuối cùng trong cuốn “101 Các Kiểu Chơi”. Mục sư Ted Haggart đặt hai tờ trăm đô lên bàn ăn, chào tạm biệt Mike và lái xe về hướng nhà thờ Evangelical. Đó là một thông lệ đáng xấu hổ: trước mỗi buổi giảng anh đều phải trút hết dục vọng vào Mike, để sau đó người nhẹ nhàng và hoàn toàn có thể tập trung vào Chúa.
Lâu lắm rồi, hắn mới có dịp nằm ườn trên giường ngắm mây bay. Từng cụm, từng bầy trôi ngang cửa sổ. Có năm, cũng dài người nằm cả tuần ngoài bãi biển, nhưng trời trong veo, và sau cặp kính mát đầm đậm nâu, mắt hắn, hoặc nhắm díp, hoặc vuốt dài theo những thịt da õng ẹo qua lại.
Dốc đá xanh ngập nắng tháng sáu. Và bạn lạc lõng giữa đám khách du, từng nhóm hì hục nhắm hướng Sacré Coeur. Một ngày nhiệt đới, nóng ran…
“Lấy tim em ra mà xem, nhá?”
Nguyễn vớ lấy con dao trong đĩa trái cây.
“Thật không?”
Tôi ghé salon Nil cho Sheik Tariq làm sạch râu tóc, đi qua quán Peony của Hàn Tú Anh tìm một món quà vừa phải rồi trực chỉ Fitzroy mà đi. Buổi sáng muộn, đường Gertrude vắng, hoa soan ra tím ngan ngát; tôi hít vào vài ngực không khí loãng, hơi chếnh choáng. Anne bảo, anh nhớ đem một chút rượu, còn ngoại giả chẳng cần gì, chỉ là ăn trưa nhẹ thôi, lâu tôi ít ra ngoài.
“Cô phải thay van tim, nếu không sẽ chết.” Vị bác sĩ giải phẫu quả quyết. “Không còn lựa chọn nào khác hở bác sĩ?” “Phải dùng van tim heo thay thế.” Vị bác sĩ giải phẫu thứ nhì kết luận.
Từ cà phê Giải Lao nhìn sang bên kia đường là nhà hát Opéra. Ánh sáng thắp lên vây quanh Mozart, Bach, Schubert. Từ nhà hát Opéra nhìn lại cà phê Giải Lao là mầu mưa che khuất hai chỗ ngồi. Ai đó vừa châm điếu thuốc hút. Sợi khói ngả nghiêng, rớt lại câu hát buồn.
Tôi cộng tác cho một tờ báo trên mạng. Nhóm chủ trương khuyến khích cộng tác viên đóng góp bài hay bằng phần thưởng. Bài nào được nhiều phiếu bầu hay nhất trong tháng sẽ được phát một con tem vẽ hình mèo đen. Cứ có năm con mèo đổi được một chai rượu.
Nhớ đấy. Không ai được bước ra cả. Cheryl hét tướng.
Thế mà tôi bước ra.
Lục, Vàng, Cam, Đỏ tình thân như thủ túc. Một hôm rủ nhau xây nhà. Cùng nhau thiết kế đồ án, cặn kẻ đến từng chi tiết. Ăn đâu, ngủ đâu. Ai rửa chén quét nhà, ai chỉ tay năm ngón. Xong giao Lục tìm thợ cất nhà.
Được thúc đẩy bởi một ý muốn thánh thiện tuyệt đối nhưng không thể từ bỏ bầy đàn, hắn quyết tâm cứu rỗi nhân loại bằng cách kiến lập một hội kín gồm những kẻ khôn ngoan nhưng chán đời.
Con thạch sùng bò ngược trên trần nhà. Màu da nó ngà ngà tiệp màu vôi. Nó đuổi theo một con thạch sùng khác đang chạy dọc theo một bóng đèn nê-ông dài ở góc tường. Quang nhìn thấy nó lúc anh ở vị trí nằm ngửa tay ôm ghì đầu Vi nhìn lên trần.
Chiều thứ bảy, chàng và nàng hẹn gặp nhau ở một bến xe buýt gần nhà nàng. Thật ra thì họ vẫn có thể gặp nhau ở nhà nàng hoặc nhà chàng vào bất cứ lúc nào mà hoàn toàn chẳng có trở ngại gì. Nhưng nàng lại cứ thích như thế và chàng thì bao giờ cũng vẫn cứ sẵn lòng chiều theo bất kỳ một ý muốn nào của nàng.
Thứ âm thanh bắt ông tỉnh ngủ sáng nay không phải tiếng chuông điện thoại rất nhiều lần vang dội buốt óc trong giấc mộng hằng đêm, mà chỉ là chuỗi tiếng động rón rén, gần như rụt rè của một sinh vật quen thuộc. Ông cố hình dung. Âm thanh nghe như tiếng chân từ một góc tường vôi bước ra, dò dẫm lên sàn gỗ xiên xéo nhiều vết trầy trụa của quá khứ.
Có những hôm như thế, tuyệt nhiên không một sự kiện. Khốc liệt và ngày càng gia tăng như nạn gieo mình xuống đường ray chết cho tan xương nát thịt mới hả: không có. Phiền toái như các vụ đình công của công nhân viên ngành hỏa xa: không có. Lạnh đến khô da nứt thịt: không. Nóng đến bốc hơi chảy mỡ: không.
Tất cả đều tầm tầm. Tuyệt đối bình thường.
Yvonne chỉ mới bắt đầu tập đi trong khi người ta đang chạy và đã đạt được nhiều thành tựu đáng kể. Yvonne chỉ mới bập bẹ bài học vở lòng trong khi người ta đã thuộc làu triết lý sống. Yvonne chỉ mới thoáng nhìn vào ngôi nhà trong khi người ta đã tung hoành khuấy động hết cả căn phòng.
Ở trạm đường xe điện ngầm số chín, góc đường 7th Ave. và 28th St. tại thành phố Nữu Ước, có hai con chuột làm bạn thân với nhau đã lâu. Chúng nó không có tên, chỉ biết kêu nhau bằng “con chuột thích xe điện” và “con chuột ghét xe điện”.
Dịp Tổng thống George W Bush ghé thăm Việt nam làm tôi thành thực mà tiếc là ở đấy không có dân chủ và không có tự do phát biểu. Tôi chẳng có ý định chiếm Đài phát thanh đâu, vì nếu mà chiếm được thì tôi biết nói gì đây.
Họ bất chấp mọi sự để yêu nhau. Mối tình giữa Barbara Bush và Omar Bin Laden là tình yêu oan trái nhất trong lịch sử, huy hoàng hơn hẳn thời đại Shakespeare. Mối đại thù giữa hai dòng họ đã vượt quá màn đấu kiếm thời trung cổ, tình yêu của họ được chiêm ngưỡng từ góc độ toàn cầu và được chiếu rọi bằng hào quang nguyên tử.
Chiều hôm qua tôi và hình hài tôi lại xảy ra một vài điều không hợp nhau. Điều đó không hề gì cho lắm, bỡi cũng như nhiều lần khác, tự chúng điều chỉnh nhau, rồi chẳng có gì. Thế nhưng cho đến tối khuya chúng lại hầm hầm ngồi chổi dậy nhìn chòng chọc vaò nhau rồi cãi cọ nhau ỏm tỏi. Mày là thằng xạo ke, lừa bịp Không, tao là ngưòi hy sinh.
Anh đem rác đi đổ, rồi tẩn mẩn cắt tỉa lại mấy chậu cây cảnh trồng ngoài hiên, thầm nghĩ: dan díu với nhau thế này đủ rồi, chia tay là vừa, mình sắp thoát khỏi mọi ràng buộc. Lúc ấy mùa hè, chóp mũi cô không còn ửng đỏ nữa, đôi lúc lại lấm tấm mồ hôi.
Madeline Nguyễn không bao giờ nghĩ rằng cô sẽ trở thành một người phấn đấu cho nữ quyền. Khi cô còn nhỏ, thần tượng của cô là cha cô. Hồi còn ở Việt Nam trước năm 75, ông làm luật sư. Sau khi gia đình cô đi Mỹ, ông trở lại trường lớp để học lấy bằng cử nhân sinh vật/hóa học và đi làm cho một hãng thí nghiệm.
Lần đầu gặp nhau ở sân gôn chúng tôi đã mến mộ tài năng nhau vì những đường banh đẹp. Một ham muốn chợt nẩy sinh rất tự nhiên lúc đứng trên đỉnh đồi xanh. Gió thổi phần phật làm quần áo dính sát người, chúng tôi cảm thấy rạo rực muốn gần nhau, nhưng cố chống lại thôi thúc. Không phải vì e ngại luân lý, nhưng vì chúng tôi trung thành với trò chơi xác xuất ngẫu nhiên. Thế rồi chúng tôi nghĩ ra một cách.
câu hỏi what do you do for a living được cất lên với giọng thì thầm cố ý bởi vì trong cái thư viện này (hoặc bất cứ thư viện nào khác) người ta không nên lớn tiếng, điều này được xem như là một trong những cung cách ứng xử của người dân ở các xứ sở văn minh mà người đàn bà trên dưới ba mươi tuổi ngồi ở phía bên kia chiếc bàn dài với chồng sách khá cao trước mặt nhất định phải thuộc nằm lòng
Sau lần thứ hai mươi sáu bị chồng đánh đập đến nỗi phải vào viện liên tiếp bốn tháng trong một năm, thiếu phụ quyết định xin ly dị. Xóm đạo nhỏ bé nghèo nàn, nhưng giàu ý kiến. Người bảo: “Chắc nó đã phạm điều răn thứ sáu.” Người xào xáo: “Chắc nó hỗn láo nên mới bị trừng phạt. Đáng lắm!” Mục sư phán một câu chắc nịch: “Điều gì thiên chúa đã kết hợp thì loài người không được phân chia.”
Cuộc đời có một lỗ hỗng, để chúng ta bất chợt bước vào thế giới tạp sắc, đã được dọn sẵn,
