<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Truyện chớp</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/category/sangtac/truy%e1%bb%87n-ch%e1%bb%9bp/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>B&#233; chết tr&#244;i ở l&#224;ng S</title>
		<link>http://damau.org/archives/23251</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23251#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 01 Feb 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Khiêm</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23251</guid>
		<description><![CDATA[Bé đã chết thật rồi. Bầu trời chỉ vẻn vẹn một ngàn ba trăm mười bốn ngôi sao, dù tôi có sống thêm mười bảy vạn năm, cũng không kể được nhiều hơn. Ngày bé chết, tôi bỏ đi như một khúc củi sổng chuồng. Con đường trước ngôi nhà cũ kĩ ánh lên những sắc vàng nhõng nhẽo.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Tôi quen bé năm ngoái. Lúc đó nền trời chưa được nhợt nhạt như bây giờ, nó có những đốm sao sáng như những hột kim tuyến xúm xít với nhau, rải đầy trên một cái bớt mọc đầy lông. Ngôi sao nhiều vô kể &#8211; Tôi toàn nghĩ vậy. Nhưng bé thì kể được hết những ngôi sao đó. Có tới khoảng hai tỉ ngôi sao nếu bé muốn, và cũng có thể chỉ có vài triệu hột kim tuyến nếu bé vội chết đi. Bé đã chết thật rồi. Bầu trời chỉ vẻn vẹn một ngàn ba trăm mười bốn ngôi sao, dù tôi có sống thêm mười bảy vạn năm, cũng không kể được nhiều hơn. Ngày bé chết, tôi bỏ đi như một khúc củi sổng chuồng. Con đường trước ngôi nhà cũ kĩ ánh lên những sắc vàng nhõng nhẽo. Những cây sắn, cây xoài ghì lấy vành tai nhau. Một cây Kơ Nia thả tóc đứng sựng đầu đường, cái bóng rũ rượi của nó đang tan vào một màu thức uống dang dở. Tôi nhìn thấy những ngọn gió lam nhạt, nhưng thật ra đó là những ngọn cỏ lau đang tự nguyện rùng mình.</p>
<p>Ngày bé gần chết, tôi im lìm thấp thoáng như một buổi trưa hè, với những mái nhà ngỗ ngáo ngoạm lấy những miếng tường gỗ đầy cam chịu. Nền đất tím như mực, nước dưới thủy lợi đỏ ngầu cá biệt với các loại đồ uống đang bị tạm giam quanh đó. Dưới thủy lợi có một thân cây to xác, già cỗi, nằm đo ngang mặt nước, dường như đã chết rồi, nhưng luôn ẩm và cục cựa mơ hồ. Bé ngồi chơi trên thân cây, tươi tắn như một con cóc con với lớp da trơn màu lá ướt. Bé khẽ hát: &quot;Tao là con chim giấy, tao bay gần mặt trời, mặt trời sẽ chết cháy, còn tao hóa thành người&quot;. Chỉ hát tới đó. Rồi thân cây già cỗi vội vàng tỏa ra một thứ không gian bồi hồi trống trải, và buổi trưa là tôi, thì im bặt.</p>
<p>Tôi ghé sát mặt bé, sát lớp da không thể nào mượt lông hơn, và tự đẩy tâm tưởng mình tới một cánh đồng kì quặc. Đó là một đồng lúa không có lấy một chỗ nham nhở, là nơi đã đánh cắp khỏi tôi những đặc điểm khác nhau của lúa non và lúa chưa non. Tôi đi vào con đường thẳng tắp như một cây thước kẻ nằm chặn giữa cánh đồng. Phía trước là những hàng cây luôn ra vẻ bí hiểm, ghê sợ, nhưng khi đến gần chúng đều để lộ một chút gì đó ngồ ngộ. Nhưng con đường quá dài, vẻ bí hiểm lông lá không thể hoàn toàn biến thành cái gì ngồ ngộ chỉ trong vài trăm ngàn khoảnh khắc háo hức nối nhau. Tôi bắt đầu mệt mỏi pha lẫn lo lắng. Tôi đã bỏ quên một nỗi trăn trở mịn màng phía sau lưng, nhưng tôi lại hiểu rằng nếu tôi quay lại nó sẽ hư mất. Nơi đó chỉ có mình tôi, nghĩa là không có bé, và cũng không còn ai biết đến bé nữa, kể cả bé. Tôi dừng lại, lượm lấy một cành cây khô, tôi sẽ vẽ lại hình thù của bé ngay dưới đất này. Cành cây khô sẽ đâm vào cổ chai kí ức của tôi để tạo ra những cái lỗ Chân trời. Lỗ Chân trời. Lỗ Chân trời…</p>
<p>Tôi thử hình dung những đường nét đầu tiên giành cho cái lỗ Chân trời của bé. Nhưng khi cành cây vừa chạm vào đất, một tiếng kêu khẽ vụt lên, nó là một tiếng rên của mặt đất nếu như tôi không cố gắng huyền hoặc nó. Tôi liền vứt cành cây xuống ruộng. Tâm trí của tôi rớt xuống dòng nước mát lạnh, kêu &quot;BÕM…&quot; một tiếng. Tôi chợt nhận ra là gương mặt và lớp da kia đã không còn kề cận mình nữa. Dòng nước thủy lợi đang bơi về phía mặt trời lặn, còn tôi tưởng tượng ra một con cóc màu xanh lá ướt đang nằm nghiêng trong dòng nước đó.</p>
<p>Tôi nuốt vội cái viên thuốc tưởng tượng vừa chua vừa đắng và vừa bỡn cợt kia để trôi về nhà. Nền trời đã xuống sắc. Mặt trăng chỉ đủ sức tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo lên con đường hẹp với hai dãy cây cối nhô cao hơn đầu bò. Tôi trôi thẳng một mạch, dậm lên những tiếng bước chân tò mò và rỗng tuếch của mình. Đường về nhà phải trôi qua một nghĩa địa của người dân tộc thiểu số. Tôi luôn bị đớ lưỡi mỗi lần phải đọc tên của dân tộc này, nhưng tôi biết bé thuộc nòi dân đó. Ánh mắt bé nhìn vào tôi, đâu có khác gì những ánh mắt vô hình vẫn dội ngược vào mắt tôi khi tôi nhìn qua khu nghĩa địa. Và cái vẻ im ắng, thành khẩn, đơn độc, chết chóc của bé, của một giống người đang trang sức mình bằng cái nguy cơ tuyệt chủng, đâu có dễ tìm thấy ở những nơi khác ngoài cái nghĩa địa rụt rè không dám trang sức mình dù chỉ bằng một đóa hoa kia. Hai con mắt tròn lựng ngây dại và hút hồn, tới mức khi đã nhìn vào đó thì không còn đủ ngờ vực để cảm nhận một chút cử chỉ nhợt nhạt đang rành rành trước mặt.</p>
<p>Buổi sáng sau hôm đó, tôi được tin bé chết. Một cái chết mê man tuyệt vọng trong dòng nước thủy lợi đỏ đục. Người ta nhìn thấy thi thể của bé sau khi nó bị vướng vào những rễ cây dại đang hả hê uống nước. Người ta đã ẵm bé lên, dùng nước đái bò nguyên chất rửa sạch bùn đất trên mình bé, đem nước mắm pha loãng bôi khắp người bé, lấy bột mì nhão dán kín hai mí mắt của bé, rồi chôn bé vào một cái lỗ mốc meo trong nghĩa địa. Chỗ đó tôi sẽ không được ngửi. Mộ ở đó nhiều vô kể và không ai đang sống muốn tỏ ra rằng mình là người có tham dự vào một trong những cuộc lấp lại những cái lỗ mà thậm chí còn chưa có tên chính thức: khi thì lỗ Định mệnh, khi thì lỗ Chui về, lỗ Cực lạc, lỗ Chân trời, lỗ Nước mắm. Những người báo cho tôi tin bé chết, thì sau giây phút đó, đã hoàn toàn rời khỏi buôn làng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23251/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>R. giỡn trong nh&#224;</title>
		<link>http://damau.org/archives/23194</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23194#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 25 Jan 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Khiêm</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23194</guid>
		<description><![CDATA[Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Ngôi nhà ốm nằm dài thườn trong con phố chật hẹp. Không một âm thanh dại dột nào đang được đục đẽo hay trưng bày. Cây cối và thùng rác đều buồn ngủ nhưng vẫn phải thao thức trong một kiểu cách thản nhiên để dõi theo những chuyển động tĩnh lặng của đêm tối đã bị phân mảnh bởi một vài ánh đèn chập choạng ngớ ngẩn. Những chuyển động làm cánh cửa mở ra, làm lòng sông dồn đọng lại, làm bầu trời cao hơn và mái nhà dường như biến mất, dù đối với nàng, mọi thứ vẫn vậy.</p>
<p>Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là những ý tưởng thẫn thờ như làn gió lướt qua mặt hồ không chứa nước mà nàng vẫn giấu diếm trong mình. Nàng lại nghĩ tới hàng tỉ cặp mắt đang đối xứng với cặp mắt mình qua một trạng thái hiện diện bất thường nào đó của những chiếc khung gỗ luôn mở thao láo. Đó là một trò chơi dị tưởng, nàng ước gì nàng không kịp nhận ra điều đó trước khi giật mình chạm phải hơi thở nõn nà của bình minh.</p>
<p>Ngôi nhà không có lấy một vách ngăn, bên trong nó là một căn phòng không thể lớn và ít điệu bộ hơn, nơi nàng có thể nhanh chóng nhìn nhận và tìm ra một tính từ để bắt lấy độ sâu của chính nàng và của nó: hun hút, vô tận, cồn cào, hoặc là bóng tối. Một bóng tối nhỏ và quánh đặc nằm trong một bóng tối cỡ bự khác nhưng đã bị phân mảnh thành những lặng lẽ trôi dạt, hoặc là thất lạc, hoặc là bấu lại được ở sau gáy của ngôi nhà bóng tối bình yên và bất động, nhàm chán và dữ dội, mệt mỏi và rỗi rãi, thở dài nhẹ nhàng rồi âm vang của vĩnh viễn. – ? &#8211; Nàng tự hỏi và không thèm tìm lấy một chút tăm hơi của sự nghe ngóng.</p>
<p>Không một miếng nước bọt nào văng ra khỏi miệng nàng khi nàng hỏi. Mọi thứ đã khô ráo sau những giấc mơ đầy ắp những biến cố ngọ nguậy và rạn vỡ. Trong giấc mơ, nàng thấy hàng vạn chiếc đĩa sứ trắng tinh xếp sát nhau như những quân cờ kì cục, và một luồng ánh sáng nhẹ nhõm phủ rót lên một phần trong số đó. Nàng ở tư thế của kẻ chơi cờ một mình, nhưng không nhìn thấy một ô trống nào hay thậm chí là một quân cờ chưa được đưa vào cuộc. Ban đầu nàng cố tìm lấy chút hứng thú với cái điều kiện hiếm gặp kia, nhưng rồi nàng bối rối, dần dần, nàng gần như mê loạn. Nàng đập vỡ một quân cờ, một chiếc đĩa, một mặt trăng nằm sấp, một quả tim của con thỏ trắng. Nó vỡ ra thành nhiều mảnh và phân bố đi khắp nơi nhưng dường như chúng chỉ bấu vào đâu đó ở trên hộp sọ đang đựng đầy lũ dòi bọ đang lên cơn ngứa sốt của nàng. Nàng lại đập quân cờ thứ hai, thứ ba, thứ tư với sự hoảng hốt đi kèm niềm vô vọng đang tăng trưởng dần theo hơi thở. Nàng cảm thấy thân thể mình bị nướng trong một cái lò lửa treo ngược tới mức nó đã chảy ra như sáp đèn cầy. Nàng nóng và chảy như con rắn mềm nhão len lỏi qua khoảng cách khiêm tốn giữa những chiếc đĩa hình quân cờ, những ánh mắt hình tượng đá, những con mèo cái ngoe nguẩy đuôi cá chép, rồi đi mãi, đi mãi, với tiến độ chậm chạp, không sao thoát khỏi cái mê cung đơn sắc dị hợm. Nàng nhận ra ngôi nhà quá rộng rãi, nhưng nó chỉ làm được nhiệm vụ một cuộc cờ vô nghĩa với những con thỏ trắng ken đặc bất động, không lối thoát khả dĩ nào giành cho dòng chảy thân thể của nàng.</p>
<p>Khi ánh dương bò vô phòng nàng với một vẻ dửng dưng thường thấy, nàng được kéo ra khỏi những giấc mơ lạ, nàng khô ráo trầm trọng, như một giọt nước chết. Ngôi nhà dần dà định hình, dáng thản nhiên, với khung cửa hình vuông đang nhìn chặt vào nàng. Nàng định tìm trong ánh nhìn ô cửa một chút thiện cảm, nhưng càng tìm, nàng càng thấy một cảm giác lờ lợ ghê người. Khung cửa sổ không nhìn nàng, dù ánh sáng từ nó luôn chiếu vào phần thân thể nhọc nhằn khô kiệt của nàng, nhưng đích đến của nó ở sau nàng một khoảng. Nó nhìn xuyên qua nàng để tìm lấy một cõi trống trải gần đó, và nó có một niềm hứng thú quái ác với cái đích đến hư không kia. Nàng cảm thấy bẽ bàng và ái ngại hơn lúc nào hết, trong lúc ánh nhìn kia vẫn cứ đeo đuổi và xiên ngang người nàng, như một trò đùa không mảy may cảm xúc. Nàng liền chụp lấy bầu vú mình, kéo sát lên mặt, nàng muốn ngậm lấy nó để có cảm giác được chở che hay ít ra là sự bận bịu tha thiết của một dòng chảy còn sống sót.</p>
<p>Nâng bầu vú lên cao, hạ cằm sát xuống ngực và mở hé đôi môi, nàng sẽ ngậm lấy vú và khi đó miệng nàng sẽ được đảm nhận vai trò chủ thể quyết định một vấn đề cấu tạo bởi những công thức mềm mịn dễ chịu. Môi nàng đã chạm được vào vú, cặp mí mắt của nàng mấp máy và khẽ mở. Trong ánh sáng héo hon dạt đến từ khung cửa sổ, bầu vú nàng từ từ thị hiện: nó không còn nhũ hoa, mà thay vào đó là chi chít những cái lỗ sâu hoắm như những tổ kiến bị ruồng rẫy.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23194/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>một cuộc gặp gỡ</title>
		<link>http://damau.org/archives/22910</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22910#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Jan 2012 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng Long</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Du Lịch]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22910</guid>
		<description><![CDATA[Đầu tiên là thoáng chút cảm động sau đó là hụt hẫng vì thấy đỉnh núi quá đỗi dịu dàng. Cảm hứng muôn đời cho bao nhiêu văn nhân thi sĩ là đây ư? Khuất sau vùng đồi núi, cái đỉnh tam giác trắng tinh hiện ra giữa nền trời thu xanh ngắt trông thật mềm mại]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><b></b></p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/KimCacTu_thumb.jpg"><img style="border-right-width: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto" title="Kim-Cac-Tu_thumb" border="0" alt="Kim-Cac-Tu_thumb" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/01/KimCacTu_thumb_thumb.jpg" width="552" height="422" /></a></p>
<p align="center"><em>Kim Các Tự &#8211; Phượng hoàng bay xuyên thời gian &#8211; </em>Ảnh: Hoàng Long</p>
<p>&#160;</p>
<p><a href="http://bientap.vanhocvietnam.org/wp-content/uploads/2011/12/Ni-Ph-S-v-tu-Shinkansen.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 0px 23px 0px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="Núi Phú Sĩ và tàu Shinkansen" border="0" alt="Núi Phú Sĩ và tàu Shinkansen" align="left" src="http://bientap.vanhocvietnam.org/wp-content/uploads/2011/12/Ni-Ph-S-v-tu-Shinkansen_thumb.jpg" width="338" height="243" /></a>Núi Phú Sĩ mảnh mai và trắng tinh khiết chợt vụt hiện trước mắt anh khi vô tình thức dậy. Chuyến tàu Shinkansen từ Tokyo về Nagoya khởi hành từ 6 giờ sáng và anh thì còn chếnh choáng vì hơi men đêm trước nên vật và vật vờ như lục bình trôi. Chuyến tàu chạy nhanh qua vùng đồi núi, và nếu như không nhận ra lớp tuyết trắng quanh năm phủ trên đỉnh núi trứ danh thì anh cũng không ngờ đó là núi Phú Sĩ. Sau ngút giây ngờ ngợ anh choàng tỉnh hẳn. Đầu tiên là thoáng chút cảm động sau đó là hụt hẫng vì thấy đỉnh núi quá đỗi dịu dàng. Cảm hứng muôn đời cho bao nhiêu văn nhân thi sĩ là đây ư? Khuất sau vùng đồi núi, cái đỉnh tam giác trắng tinh hiện ra giữa nền trời thu xanh ngắt trông thật mềm mại, không có vẻ gì là hùng vĩ cả. Ngay cả biểu tượng của xứ Phù Tang này cũng thật mảnh mai và tiêm tế lạ thường. Thật an nhiên tự tại như “một điểm thức lung linh, trên loài người cách biệt”<a href="file:///C:/Users/Danny/AppData/Local/Microsoft/Windows/Temporary Internet Files/Content.IE5/7OVDKYWV/#_edn1" name="_ednref1">[i]</a>. Một vẻ đẹp kín đáo và cao quý vô song. Như một nàng công chúa Nhật Bản. Anh nhìn quanh. Tất cả đám quạ đen<a href="file:///C:/Users/Danny/AppData/Local/Microsoft/Windows/Temporary Internet Files/Content.IE5/7OVDKYWV/#_edn2" name="_ednref2">[ii]</a> đều đang ngủ vùi. Thời Dazai khi nghe cô hướng dẫn viên xe buýt nói “mọi người có thấy núi Phú Sĩ hôm nay nhìn rất rõ không ạ?”người ta còn ngoảnh đầu ra cửa sổ mà cảm thán “thế à” “vậy sao”(dù là giả tạo) còn bây giờ xe cũng đi nhanh mà người cũng sống vội yêu cuồng<a href="file:///C:/Users/Danny/AppData/Local/Microsoft/Windows/Temporary Internet Files/Content.IE5/7OVDKYWV/#_edn3" name="_ednref3">[iii]</a>. Rất nhanh, tàu đi qua một đường hầm sâu rồi qua một rừng cây lá đỏ. Núi Phú Sĩ giờ mất dấu. Anh thở dài. Bao nhiêu những cái đẹp đẽ quý giá của cuộc đời này càng ngày ta càng ít được nhìn ngắm. Chuyến tàu cuộc đời đi nhanh như Shinkansen, kỷ niệm có chất ngất cao như núi Phú Sĩ thì dù cố gắng lắm đôi khi ta cũng chỉ ngoái nhìn lại được một chút. Rồi thôi. Con tàu đời như tên bắn đưa ta miệt mài lao đi về phía phương trời hư vô.</p>
<p><em>Nagoya, ngày 29/11/2011</em></p>
<hr align="left" size="1" width="33%" />
<p>[i] Thơ Mai Thảo</p>
<p>[ii] Từ mỉa mai dùng để chỉ nhưng công nhân viên chức mặc áo vét đen, mang cặp đen cắm cổ đi làm ngày này qua tháng khác. Một thời những người này nổi tiếng với biệt danh “con vật kinh tế” エコノミックアニマル【economic animal】</p>
<p>[iii] Xin xem truyện “Một trăm cảnh núi Phú Sĩ” 富嶽百景của Dazai Osamu trên trang Da màu <a href="http://damau.org/archives/16540">http://damau.org/archives/16540</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22910/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>ph&#242;ng vệ sinh kỳ b&#237;</title>
		<link>http://damau.org/archives/22233</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22233#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Nov 2011 08:02:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lưu Diệu Vân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Phụ Nữ & Giới Tính]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22233</guid>
		<description><![CDATA[Họ đồn trong căn nhà của một người đàn bà bí ẩn, phòng vệ sinh có khả năng thay đổi những người đàn ông. Nhiều người tìm đến thử thách tính xác thực của tin đồn. Nhiều người đến vì tò mò hoặc được người khác hối thúc.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;<a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/hirokage_man_urinating.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="hirokage_man_urinating" border="0" alt="hirokage_man_urinating" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/hirokage_man_urinating_thumb.jpg" width="359" height="374" /></a>    </p>
<p>&#160; <br />Họ đồn trong căn nhà của một người đàn bà bí ẩn, phòng vệ sinh có khả năng thay đổi những người đàn ông. Nhiều người tìm đến thử thách tính xác thực của tin đồn. Nhiều người đến vì tò mò hoặc được người khác hối thúc.     <br />&#160; <br />Một người đàn ông dáng thấp và nhỏ tạng bước vào với vẻ hoài nghi. Đối diện cầu tiêu là dòng chữ: <strong>QUÝ ÔNG XIN ĐI TIỂU NGỒI</strong>. Anh vui vẻ tiểu ngồi vì anh tin rằng tiểu ngồi hay đứng không là thước đo sự nam tính. Đã dùng phòng vệ sinh của chủ nhà thì nên lịch sự làm theo lời yêu cầu.     <br />&#160; <br />Sau khi xong việc, anh bước ra khỏi phòng vệ sinh và cảm thấy dương vật mình dài thêm ba centimét. Với đầy vẻ hào hứng, anh mách cho người bạn thân tìm đến ngôi nhà bí ẩn.     <br />&#160; <br />Người bạn thân tìm đến phòng vệ sinh và trông chờ một kỳ tích. Anh thất vọng vì đó chỉ là một căn phòng bình thường như bao phòng vệ sinh khác ngoài mức độ sạch sẽ cực kỳ. Anh nghĩ mình có một thằng bạn thích bông đùa quá mức. Lúc ấy anh cũng cảm thấy cần tiểu tiện nên định bụng giải quyết luôn. Anh đọc được dòng chữ khi sắp hành sự và nghĩ tiểu ngồi kê mông có thể làm bẩn bàn cầu cho người dùng kế tiếp. Cuối cùng, anh quyết định tiểu đứng nhưng không quên kéo bàn lót ngồi lên và hạ xuống khi dùng xong.     <br />&#160; <br />Lúc bước ra khỏi phòng, anh cảm nhận dương vật mình nhạy cảm với khoái lạc hơn trước.     <br />&#160; <br />Trong lúc ra cửa chính, anh bắt gặp một gã râu quai nón cao lớn ở cuối hàng đang bắt nạt những người đầu hàng kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình. Hắn hùng hổ chạy vào phòng vệ sinh và đóng sập cánh cửa, bỏ ngoài tai những lời chỉ trích ồn ào.     <br />&#160; <br />Hắn nhìn dòng chữ và cười khẩy. Tại sao ta phải tiểu ngồi khi ông trời đã cho ta cái vòi để tha hồ mà tiểu đứng cho cao rộng tầm nhìn. Nếu có một người đàn bà khác bên cạnh lúc này, ta đã có thể vừa tiểu vừa nhìn cặp ngực của ả. Hẳn đám đàn bà chỉ muốn kéo ta xuống thấp tầm ngồi giống họ mà thôi. Hắn hăm hở tụt quần và tiểu tiện văng vãi một cách thích thú.     <br />&#160; <br />Xong việc, hắn bước ra khỏi phòng và lập tức dương vật hắn bắt đầu rỉ nước không ngừng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22233/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>ch&#226;n trời t&#236;m thấy</title>
		<link>http://damau.org/archives/22162</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22162#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Nov 2011 05:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng Long</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Phụ Nữ & Giới Tính]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện chớp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22162</guid>
		<description><![CDATA[Tôi chiêm ngưỡng tấm hình nàng đứng giữa một vùng cỏ xanh, trên người khoác một tấm voan trắng mỏng.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/japan.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="japan" border="0" alt="japan" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/japan_thumb.jpg" width="258" height="357" /></a></p>
<p align="center">Yoko Furusho &#8211; Melancholy of a <b>Japanese girl </b></p>
<p>Tôi chiêm ngưỡng tấm hình nàng đứng giữa một vùng cỏ xanh, trên người khoác một tấm voan trắng mỏng. Đôi mắt đen đẹp sắc sảo ngời lên giữa trời chiều, suối tóc dài bay lượn giữa làn gió tiêu diêu. Nàng vừa là một tiên nữ giáng trần vừa là một kỹ nữ lừng danh, dùng thân xác của mình như phương tiện thiện xảo mà hóa độ cho bao nhiêu người lầm lạc. Nói như Cổ Long “đem thân vào kỹ viện cũng chẳng khác gì gửi mình vào Cửa Không”. Bao nhiêu người đã đi qua khe cửa hẹp đó mà thấu hiều chân lý của cuộc đời này. Khác với sự quằn quại trên chiếu chăn, những tấm hình của nàng bao giờ cũng thanh thoát. Đôi môi đỏ đậm trên làn da đặc biệt trắng lúc nào cũng như he hé mở ra. Đây cũng là một cánh cửa nào khác nữa. Bàn tay thon dài đã dẫn đưa bao nhiêu chiến binh đọa đầy vào hố thẳm rồi ban bùa phép cho tái sinh. Nàng bao la như mặt đất, tràn đầy như đại dương và công trạng của nàng có thể ngời chiếu những vì sao nhưng nàng không một lần kiêu hãnh. Còn tôi khi nhìn thấu vào đôi mắt đen ngời sáng giữa ánh chiều chợt thấy mình đã tìm ra một chân trời Đông phương riêng mang sau bao nhiêu kiếp đời thất lạc.</p>
<p>Nagoya, ngày 14/11/2011</p>
<p>Hoàng Long</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22162/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

