Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

v ã n g l a i v o n g h ồ n c ố c 27.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ngôi mộ? đúng hơn đống đất nhỏ đùn lại trước sân, tấm bia viết bằng giấy cứng: “Quá khứ”. Vài nén hương cắm lên đó nhưng chưa bao giờ được thắp. Cánh cửa ra vào đã gỡ hẳn ra, đặt ngang dưới thềm hiên với: “vong hồn cốc” ba chữ viết sơn trắng nhòe nhoẹt, khô khốc từ lâu.

NHỮNG MỐI QUAN HỆ 23.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NHỮNG MỐI QUAN HỆ

Đi song song với nàng trên đường, tôi nói: – Bác xà ích thật là tuyệt vời. Nàng nhíu mày, hỏi: – Xà ích anh nói là cái gì vậy? Tôi nói xà ích là người đánh xe ngựa. Nàng cười rũ và nói giễu tôi: – Đánh xe ngựa mà anh cũng bảo là tuyệt vời.

Rải Mành Mành 21.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chúng lại đang rải mành mành, chúng đang đan đấy, chúng đan cái vạt áo trời đã khoác cho cô. Đêm đen. Đêm mưa thật đen. Cô không thấy được gì cả.
” Rọt rẹt…rọt rẹt…” chúng lại đan. Lần này gấp. Cô thở nhanh hơn. Chúng dồn ứ cả lồng ngực. Chúng đang rút sợi từ ánh mắt của cô.

NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ TRONG ĐỜI TÔI 20.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

tôi thức dậy với tiếng cú kêu, và nghĩ ngợi rất nhiều về nơi chôn nhau cắt rốn của mình, làng cù, như một lãng quên định mệnh, ngay trên tấm bản đồ quận huyện, đừng nói chi bản đồ của nước hay của thế giới, tự buổi nào là đã chẳng thấy tên tuổi ngôi làng thân yêu của tôi, nơi tôi luôn cảm thấy như một nỗi buồn, sờ vào dãy núi trước làng cũng thấy buồn, sờ vào con sông chảy qua sau làng cũng thấy buồn

XA LẠ 19.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Nếu không lên mạng một ngày bạn nghĩ bạn sẽ chết mất, bạn thấy khó chịu, như què tay, què chân không đi lại được. Bạn ừ đại đến một cuộc hẹn mà bạn chưa biết mình có nên đi hay không. Bạn uống tách cà phê vội vàng như chẳng để làm gì. Bạn cũng nghe nhiều lời hứa, có phớt lờ, có tin. Bạn nghĩ bạn có quyền làm chủ mọi nơi mọi lúc, kể cả niềm tin.

Vùng đất Dracula – trích đoạn nhật ký của Harker 16.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Vùng đất Dracula – trích đoạn nhật ký của Harker

Tôi không tin vào truyền thuyết Dracula. Thế hệ của tôi không còn ai tin vào chuyện ma quỷ bịa đặt. Những kẻ vô công rỗi nghề đã sáng chế ra những câu chuyện thương tâm, để biện minh cho cố gắng đầy thất bại của họ trong cuộc sống. Luôn có một thế lực cản trở sự thăng tiến của họ, đó là thế lực u tối của ma quỷ. Không, tôi chẳng bao giờ tin vào những điều đó. Cuốn nhật ký của ông cố tôi chỉ thuần tuý là một tác phẩm văn chương, mà loại văn chương giải trí,

vechaibaođồngnát@mgsh 13.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

 

(1)

Thất nghiệp kinh niên là hắn. Nhưng để trả lời một câu hỏi rất thường xuyên “Anh (chú/ bạn/ mầy/…) làm việc nơi đâu, lương bổng thế nào”? hắn đã hao tổn quá nhiều năng …

CƠN MỘNG CẨM GIANG 12.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Trăng ngoài cửa sổ. Đã khuya lắm, trăng đã lên cao phía trên đầu, tôi nhìn xuống khu đất bỏ hoang có ngôi mộ đá ong . Người nào đấy, xuất hiện từ bao giờ, đang đứng chỗ ngôi mộ, chợt quay lại, và ngước nhìn lên ngay tức thì, thấy tôi bên cửa sổ căn gác.

Không còn nắng sớm mai 9.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Mẹ tự hào về con lắm.

Thế thì mẹ đừng mắng con, mẹ nhé. Đừng mắng. Tay con bẩn lắm.

Nó rụt rè chìa ra bàn tay trắng nhởn chỉ còn lại ba ngón lở lói, bám đầy dòi bọ.

Tôi quay mặt đi. Đấy không phải là bàn tay của đứa bé lẫm chẫm theo tôi ra đồng.

CON MA 6.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cứ mỗi lần loài chim thương xót ấy bay về, một mình, thế nào cũng có một cuộc phân qua đầy máu lệ. Chị dựng cho mình căn lều nhỏ trong lùm cây, có cửa liếp mở ra ao. Con ma đứng coi chị làm việc, chắp tay sau lưng, nửa không tán thành, nửa lại cho phép, chẳng hiểu ý nó ra sao. Những kẻ thích bạo lực không nói rõ ý tưởng của mình, ưa giấu mặt.

MỘT NGÀY Ở MỘT THÀNH PHỐ 3.01.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Có lẽ chàng sẽ mua cho anh Đức ít thứ cần dùng như bàn chải đánh răng, khăn mặt, đôi dép… Và lúc vào thăm, nếu Đức có hỏi vì sao chàng trở về vội vã thế, Thảo sẽ không trả lời mà chỉ nói bâng quơ :

-Anh như vậy là may mắn lắm rồi, còn được sống để chờ hòa bình…

Em cứ gặm cỏ ngon, anh phải tìm đường thoát 30.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Em cứ gặm cỏ ngon, anh phải tìm đường thoát

Gã ôm đầu đi ra sân. Nàng ở đó, lúc thúc giữa bầy cừu, tung tăng trên cỏ xanh. Gã bàng hoàng gọi, Sandra. Ánh mắt nàng ngước lên nhìn gã, trong veo và hiền lành. Be be. Một cảm giác kinh hoàng tràn qua tim gã.

Thị 26.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Những gương mặt hớn hở xun xoe chạy lại. Những người đàn ông mang chữ Thị lần lượt chìa đôi tay, xắn cao ống quần cho bác sĩ xem về triệu chứng xương to kỳ lạ của mình. Cô phải bụm một mắt lại để nhìn họ một lần nữa cho thật kỹ.

MÊ SẢNG 24.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

HANG CHUỘT CHỐN HOANG ĐƯỜNG 22.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“…Tôi trở lại những chỗ cũ ở Nha Trang, không còn tìm kiếm gì, cũng không tìm vui. Tôi muốn tự-sát-chậm, bằng rượu và bằng bất cứ gì ở đấy. Tôi đã thất bại trong cuộc tìm kiếm, bây giờ lại thất bại trong mưu toan tự-sát-chậm, nó thật não nề, tôi không đủ sức.

GIẤC MƠ SÂN CỎ 16.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Sau mỗi trận đấu ba ông bạn của tôi tì tì ngồi uống nước chanh, rút ưu khuyết điểm của trận đấu. Chúng hăng hái bàn cãi với nhau về nhiều vấn đề, làm thế nào trong tương lai đội banh phải tiến hơn nữa. Chẳng hạn sẽ đưa thằng này lên hàng tiền đạo, đem thằng A qua góc trái, kéo thằng B về làm hậu vệ, huấn luyện thêm nữa cho thằng C. Hình như chúng quên mất là có tôi đang ngồi bên cạnh

Sẽ có ai đó nhận ra tôi 10.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Và chỉ vài tháng sau, khi mọi người đã kể xong câu chuyện của mình, tôi tin rằng mọi lẽ cô độc trên thế gian này đều đã hội tụ về đây. Nhưng rồi, có một “kẻ cô độc nhất trong những kẻ cô độc” đã làm đảo lộn mọi thứ. Đó là thành viên cuối cùng, một con người lặng im từ đầu đến cuối trong các cuộc gặp. Ông ấy đã nhanh chóng khiến tôi tạm quên đi tất cả những gì đã được nghe trong vòng mấy tháng qua.

Người bệnh hoang tưởng 2.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Một vùng mây hình dạng hỗn độn, kỳ dị, không ngừng biến đổi trong ánh sáng hấp hối của buổi chiều. Vùng mây dán lên nền trời lá bùa yểm bằng những ngữ tự bí ẩn, phô bày một cảnh tượng hoang tàn, những kinh thành đền đài phế tích của các nền văn minh, những lá cờ quốc gia rách nát tụ hội trong ngày tận thế.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)