Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Thị 26.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Những gương mặt hớn hở xun xoe chạy lại. Những người đàn ông mang chữ Thị lần lượt chìa đôi tay, xắn cao ống quần cho bác sĩ xem về triệu chứng xương to kỳ lạ của mình. Cô phải bụm một mắt lại để nhìn họ một lần nữa cho thật kỹ.

MÊ SẢNG 24.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

HANG CHUỘT CHỐN HOANG ĐƯỜNG 22.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“…Tôi trở lại những chỗ cũ ở Nha Trang, không còn tìm kiếm gì, cũng không tìm vui. Tôi muốn tự-sát-chậm, bằng rượu và bằng bất cứ gì ở đấy. Tôi đã thất bại trong cuộc tìm kiếm, bây giờ lại thất bại trong mưu toan tự-sát-chậm, nó thật não nề, tôi không đủ sức.

GIẤC MƠ SÂN CỎ 16.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Sau mỗi trận đấu ba ông bạn của tôi tì tì ngồi uống nước chanh, rút ưu khuyết điểm của trận đấu. Chúng hăng hái bàn cãi với nhau về nhiều vấn đề, làm thế nào trong tương lai đội banh phải tiến hơn nữa. Chẳng hạn sẽ đưa thằng này lên hàng tiền đạo, đem thằng A qua góc trái, kéo thằng B về làm hậu vệ, huấn luyện thêm nữa cho thằng C. Hình như chúng quên mất là có tôi đang ngồi bên cạnh

Sẽ có ai đó nhận ra tôi 10.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Và chỉ vài tháng sau, khi mọi người đã kể xong câu chuyện của mình, tôi tin rằng mọi lẽ cô độc trên thế gian này đều đã hội tụ về đây. Nhưng rồi, có một “kẻ cô độc nhất trong những kẻ cô độc” đã làm đảo lộn mọi thứ. Đó là thành viên cuối cùng, một con người lặng im từ đầu đến cuối trong các cuộc gặp. Ông ấy đã nhanh chóng khiến tôi tạm quên đi tất cả những gì đã được nghe trong vòng mấy tháng qua.

Người bệnh hoang tưởng 2.12.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Một vùng mây hình dạng hỗn độn, kỳ dị, không ngừng biến đổi trong ánh sáng hấp hối của buổi chiều. Vùng mây dán lên nền trời lá bùa yểm bằng những ngữ tự bí ẩn, phô bày một cảnh tượng hoang tàn, những kinh thành đền đài phế tích của các nền văn minh, những lá cờ quốc gia rách nát tụ hội trong ngày tận thế.

mười hai câu chuyện từ vòm cây mất ngủ 28.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Và một lần nữa nó đã là đêm – buổi tối nhẹ, dài, chậm dần. Buổi tối để nhiều hứa hẹn bất cứ điều gì. Nhiều lúc nó luôn luôn là một cảm giác của sự thất bại, lãng phí thời gian. Cô day dứt mãi, không biết làm thế nào tốt nhất để tồn tại. Đi trước đêm, hoặc cô có thể ở nhà và ngồi cạnh một cửa sổ, để cho không khí ấm áp, bão hòa với các âm thanh của mùa hè

CHÂN KHÔNG 26.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

những vật dụng mất đi. Phòng tranh ở tầng bốn chỉ còn trơ khung. Sơn dầu, Phố Phái, Dã Thú rồi Salvador biến mất một cách quái lạ. Tôi không nghĩ là có trộm vì camera vẫn hoạt động. Mở các đoạn phim, tôi được thấy tường tận. Một trong các đoạn phim, ghi lại việc cái bình gốm thời Gia Long biến mất. Cái bình trong tủ kính chống đạn, có khóa mật mã. Không thấy một bóng đen khả nghi. Rồi thì, chiếc bình bị tan đi một nửa.

THỬ ĐỀ XUẤT VỚI TRẦN GIAN 25.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Giáo chủ là ông. Tín đồ cũng là ông. Có nghĩa, tôn giáo do ông sáng lập mới chỉ có mỗi một người theo là ông.

Cách hành đạo của ông quả chẳng giống chút nào với cách hành đạo trong các tôn giáo khác. Cụ thể là ngày đêm ông ngồi chép tự truyện.

CÁNH MỎNG PHÙ DU 24.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Rất cảm động, cô bảo: mình muốn tạo một kỷ niệm, ông có thể viết ngắn một cảm nhận hoặc minh họa đôi ba phụ bản. Anh thuộc loại hàng binh an tâm cải tạo và thành quả là “bảng báo cáo” dài hai trang chữ viết tay gò dũa ý tưởng khi tiếp cận cõi văn của một người viết mới. Cô hoan hỉ khen anh có văn tài nhưng

p h ụ b ả n n g à y k h ó i h ư ơ n g 19.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Giỗ kỵ tức là “lễ hội gia tộc.” Đã có lễ cũng nên lưu tâm phần hội. Giả như cuộc lễ nào cũng chỉ để nhắc nhủ trách nhiệm, không có gì vui vẻ đính kèm như…kiểu văn nghệ chẳng hạn, sẽ khô khan thiếu nô nức trong tâm lý hướng về… Thưa các anh mình đã nghèo, nghèo thêm chút có sao? Riêng tôi đồng ý kể từ năm tới gắng tăng mức đóng góp thêm 2 chục, thành 7 chục ngàn. Phần gạo mỗi người một lon không thêm bớt

Những kẻ ngậm tăm 18.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi vẫn tự hỏi, họ còn tiếp tục ngậm cây tăm đến bao giờ, nếu họ không gặp tôi, hoặc nếu tôi không hành động? Thường họ phản ứng dè dặt, thậm chí -từ này tôi không ưa, chẳng biết tại sao- không có phản ứng. Có thể họ cho rằng tôi điên khùng nên họ không chấp,

Cõi lang lang 17.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sophia tìm cách chuyển cho tôi những trang viết mới nhất của Fred.
Tôi lén lút đọc nó và nghẹn thở nhận ra, ở vách tường bên cạnh, tên phù thuỷ trong thân người tàn tật đang từng trang, từng bước, dẫn tôi vào cái chết bi thảm.

Người cô bị điên 14.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cơn mưa chẳng cho cô biết về một sự hoài nghi. Cứ ập tới như một sự điên rồ. Mùa thu chẳng đủ mang cảm giác lạnh lẽo để cô nghĩ về điều ấy. Cô chẳng kịp ăn năn điều gì. Thản nhiên với làn tóc rối. Cô nghĩ: chạy nhanh thôi! Cô chẳng đủ thong dong để nhìn lại nỗi buồn.

a n t ọ a đ ư ờ n g c ủ a h ắ n 12.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có lắm thứ “đường.” Sảnh đường nầy, đến sảnh đường kia ít ai không biết…Chúng thường to lớn, oai nghi và tinh anh bóng nhoáng ngoài đời. Thế nhưng có ai chắc được độc lập khi đã vào ngồi đấy? Khi ấy, có lẽ càng xa lạ so với chữ “an” như an tọa đường của hắn?

CŨNG CHỈ LÀ CÁCH TỰ HUYỄN HOẶC MÌNH 11.11.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

cứ gì anh mà đã già như ta cũng còn thấy say đắm cõi trần gian, ông Phác, người họa sĩ già ngồi đãi cát ở suối Rưng nói làm tôi giật mình, chỗ ông ấy ngồi đãi cát là đáy của một con thác, nước khô cạn từ lâu, tôi nhìn vào mắt người họa sĩ già, và im lặng, ta biết thế nào anh cũng trở lại,

Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và… 10.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.

Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.

Cường Toan Thần Giáo 7.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có một thế giới thần tiên diễm tuyệt ngự trị trong niềm tin bất tử của dân làng. Không ai biết chính xác nó ở đâu, nhưng mọi người đều quả quyết rằng nó ở rất gần. Trong trường học, các thầy cô giáo dạy rằng, thế giới thần tiên nằm ngay trên triền núi.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)