Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

p h ụ b ả n n g à y k h ó i h ư ơ n g 19.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Giỗ kỵ tức là “lễ hội gia tộc.” Đã có lễ cũng nên lưu tâm phần hội. Giả như cuộc lễ nào cũng chỉ để nhắc nhủ trách nhiệm, không có gì vui vẻ đính kèm như…kiểu văn nghệ chẳng hạn, sẽ khô khan thiếu nô nức trong tâm lý hướng về… Thưa các anh mình đã nghèo, nghèo thêm chút có sao? Riêng tôi đồng ý kể từ năm tới gắng tăng mức đóng góp thêm 2 chục, thành 7 chục ngàn. Phần gạo mỗi người một lon không thêm bớt

Những kẻ ngậm tăm 18.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi vẫn tự hỏi, họ còn tiếp tục ngậm cây tăm đến bao giờ, nếu họ không gặp tôi, hoặc nếu tôi không hành động? Thường họ phản ứng dè dặt, thậm chí -từ này tôi không ưa, chẳng biết tại sao- không có phản ứng. Có thể họ cho rằng tôi điên khùng nên họ không chấp,

Cõi lang lang 17.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sophia tìm cách chuyển cho tôi những trang viết mới nhất của Fred.
Tôi lén lút đọc nó và nghẹn thở nhận ra, ở vách tường bên cạnh, tên phù thuỷ trong thân người tàn tật đang từng trang, từng bước, dẫn tôi vào cái chết bi thảm.

Người cô bị điên 14.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cơn mưa chẳng cho cô biết về một sự hoài nghi. Cứ ập tới như một sự điên rồ. Mùa thu chẳng đủ mang cảm giác lạnh lẽo để cô nghĩ về điều ấy. Cô chẳng kịp ăn năn điều gì. Thản nhiên với làn tóc rối. Cô nghĩ: chạy nhanh thôi! Cô chẳng đủ thong dong để nhìn lại nỗi buồn.

a n t ọ a đ ư ờ n g c ủ a h ắ n 12.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có lắm thứ “đường.” Sảnh đường nầy, đến sảnh đường kia ít ai không biết…Chúng thường to lớn, oai nghi và tinh anh bóng nhoáng ngoài đời. Thế nhưng có ai chắc được độc lập khi đã vào ngồi đấy? Khi ấy, có lẽ càng xa lạ so với chữ “an” như an tọa đường của hắn?

CŨNG CHỈ LÀ CÁCH TỰ HUYỄN HOẶC MÌNH 11.11.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

cứ gì anh mà đã già như ta cũng còn thấy say đắm cõi trần gian, ông Phác, người họa sĩ già ngồi đãi cát ở suối Rưng nói làm tôi giật mình, chỗ ông ấy ngồi đãi cát là đáy của một con thác, nước khô cạn từ lâu, tôi nhìn vào mắt người họa sĩ già, và im lặng, ta biết thế nào anh cũng trở lại,

Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và… 10.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.

Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.

Cường Toan Thần Giáo 7.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có một thế giới thần tiên diễm tuyệt ngự trị trong niềm tin bất tử của dân làng. Không ai biết chính xác nó ở đâu, nhưng mọi người đều quả quyết rằng nó ở rất gần. Trong trường học, các thầy cô giáo dạy rằng, thế giới thần tiên nằm ngay trên triền núi.

Mắt Đỏ 4.11.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đêm nào cũng vậy, cứ đúng giờ này, đúng chỗ này hắn đều bắt gặp nó. Hắn rọi đèn vào nó, nó phản quang lại mắt hắn, đỏ như hai cục than cháy. Không, như hai đốm lửa mới đúng.

Hoài niệm trên cao 28.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chị làm việc ở một thư viện, mà có người nói, chỉ để giết thì giờ. Nhưng tôi cho rằng chị làm việc ở đấy lại hay, chị không phải loại người cần giết thì giờ. Đầu của chị không rỗng như rất nhiều cái đầu xinh đẹp khác.

KẺ BÊN NGOÀI 24.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…Bộ dạng hắn vốn nhếch nhác. Bộ đồ xô gai chẳng biết mặc từ bao giờ đã rách tan nát

Buôn làng buồn 23.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Tôi đã ghé qua một buôn làng đang phiền muộn. Buôn làng này nằm trên rẻo cao của một thị trấn nhỏ. Tất cả gần 100 hộ dân. Điều đặc biệt là họ không mang nỗi buồn theo trong giờ lên rẫy, trong các cuộc hội hè và cả trong giấc ngủ. Chỉ đôi khi có vài đôi mắt trũng sâu không chứa điều gì ở trong đó.

Ảo Thuật của Cô Anh Đào 17.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Dọc đường xa lộ xuyên bang từ L.A. lên Las Vegas mày nôn nao nghĩ tới những màn ảo thuật Anh Đào nói. Mày tự hỏi tại sao ảo thuật chỉ xảy ra trên sân khấu thôi. Mày muốn ảo thuật xảy ra ngay tại đây, bây giờ, một thứ ảo thuật nào biến 5 tiếng lái xe thành 20 phút, một thứ ảo thuật mang nguyên thành phố Las Vegas vào sát L.A.

cuốn tự điển 16.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Ngày hôm nay nó thò ra một trang, một trang thôi các bạn nhé, nhưng nó nằm chình ình trên một trang facebook. Vậy nên một loáng sau nó lây lan thật nhanh ở mấy chục trang khác. Ồ, mấy trăm, mấy ngàn trang rồi, nó đang dừng lại ở con số bảy triệu bảy trăm ngàn baỷ trăm bảy mươi bảy! Tất thảy thật sự rụng rời.

Huy Chương 15.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hắn – một kẻ sĩ chỉ biết đến chuyên môn nhưng nay thì buộc phải biết tất cả những ngóc ngách trong các quan hệ giữa người và người ở cơ quan. Hắn – một kẻ vốn lạc quan và hay đùa giỡn, nay buộc phải nhìn ra những khía cạnh không lấy gì tươi sáng để mà cay độc hơn nữa. Hắn – vốn một thời đã nổi lên như một ngôi sao vì được học hành tử tế, làm việc hiệu quả, có nhiều sáng kiến, cải tiến cách làm việc, nay xẹp xuống như quả bóng hết hơi vì “thỏ đã hết thì chó săn bị giết

xia 14.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chúng tôi là dân làm báo chuyên nghiệp. Ngoài việc là hội viên hội nhà báo chúng tôi còn đặt ra những hội nhỏ, như hội nhũng nhà báo IT, hội những nhà báo môi trường, hội những nhà báo văn hóa, văn nghệ.. Còn hội của chúng tôi là hội những nhà báo viết về chuyện xia. Thì sao chứ xia là chuyện liên quan đến con người, mà còn rất rất quan trọng. Có thể nhịn ăn mươi mười lăm ngày chứ đố ai nhịn đái một ngày, nhịn xia mười ngày.

Tội phạm 13.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Một chị bán ngô luộc, một tay nách thúng ngô, một tay kẹp chặt khuỷu tay gã thanh niên, nhanh nhảu báo cáo:

– Thằng kia đã vác ba lô chạy sang phố Đồng Bát rồi, anh ạ.

Ái chà, hoá ra là một vụ cướp giật có tính đồng đảng.

ĐÁY 7.10.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cỗ quan tài này rất rông và không bằng phẳng. Từng người đang đào xới bên trong bằng tay. Họ an vị ở chỗ của mình, nhưng, luôn là thế, bằng nhiều cách khác nhau họ xâm nhập vào nhà nhau. Bởi những tiệc rượu dài lê thê. Những mẩu chuyện qua loa, và nghĩ rằng đấy là sum họp. Cụng chén, rồi lại cụng chén. Tàn tiệc, họ lùi hết đi và trở về cái hang của mình. Như tôi nói, họ thường xuyên xâm nhập vào chỗ của nhau, và, cũng rất thường xuyên, họ ngăn chặn nhau bước vào chỗ của mình.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)