Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Trộm Xác 19.11.2015 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

anh thường xuyên nhận thấy sự tươi rói lạ kỳ của các thi thể. Anh thường xuyên chạm mặt với những tên du côn vô lại, có dáng vẻ đáng ghét như những tên cướp đến gặp anh trước bình minh

Trò chơi bóng ky 18.11.2015 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Song ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hai gã đàn ông đào xuống đất một cái hố. Nó rộng rãi và tương đối ấm cúng. Như một cái huyệt. Nơi người ta cố thủ.

Trước mặt họ là khẩu súng. Một kẻ đã phát minh ra nó, để người ta có thể dùng nó bắn vào con người. Thường người ta chẳng quen biết gì những con người đấy. Người ta còn không hiểu ngôn ngữ của họ

ĐIỂU TÁNG 11.11.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đã có rất nhiều cánh máu đang chao liệng trên bầu trời, chúng bay về từ phía biển, chúng tôi ngửi thấy mùi tanh đang đến rất gần. Ở đất nước của chúng tôi bây giờ, tập tục điểu táng của bọn quỷ đỏ hầu như đã quá quen thuộc, bọn chúng vô cùng thích thú khi mang điểu táng những thân thể còn sống.

Ở NƠI CỔ TỰ 9.11.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Làm sao tôi có thể viết, khi điều tôi muốn viết không thể thành một câu chuyện như người ta vẫn chờ đợi ở một truyện ngắn. Tất nhiên tôi có thể viết một chuyện bâng quơ, một hình bóng một dáng vẻ như ảo tượng đã đi qua đời tôi,

Cú Ngã 5.11.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Cú Ngã

Thời con nít của tôi, vì nghịch ngợm nên chẳng bao giờ được phiếu bé ngoan. Cô giáo đã tát tai khi tôi hát sai nhịp. Cái tát không làm tôi khóc dù tôi đã ngã lăn dưới đất.

Đồng hồ bếp 2.11.2015 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Song ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

Thế căn nhà của ông nhất định bị trúng bom vào lúc hai giờ rưỡi, một người đàn ông vừa nói vừa nghiêm trọng trề môi dưới. Cái này tôi vẫn thường nghe. Khi quả bom rơi xuống, đồng hồ đứng lại. Đấy là do sức ép

Ju 30.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Ju

, nàng chỉ vẽ độc nhất một loại hình hài kì ảo của loài bướm. Tài năng của nàng không hẳn chỉ là vẽ bướm. Vài lần, tôi phát hiện ra một hình nhân đủ đầy mắt mũi, tay chân phía sau đôi cánh. Đôi cánh bay lên, hình hài bay lên. Con Ngài bay lên.

MÁI NHÀ 28.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có ai đó nói “Người nghèo, đau khổ vì sự thừa mứa của kẻ khác nhiều hơn là sự nghèo khổ của chính họ….” và cây thánh giá của những người thân yêu, mà mình không thể vác thế, nặng bội phần so với thánh giá của mình…

XE NGỰA 27.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận XE NGỰA

Cứ thế, từng người trên xe hoặc đi đâu mất, hoặc bỏ mạng giữa đường. Chỗ ngồi trên xe ngày một trống. Tôi luôn im lặng và không mấy khi nói nhiều với những người đi cùng. Còn họ thì nói rất nhiều.

“Có biết xe đi đâu không?” – Một người nói thế.

Chỉ là gió trên cánh đồng 23.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

ở nơi đấy có những con người thật thà mộc mạc đến tận cùng của sự khốn khó, họ như những cái ruột mướp khô, người ta xé nhỏ vứt bừa bãi vào những cái sọt tre, như những người đàn bà ở đấy, người ta xé cả sự im lặng của gió

Radi 19.10.2015 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Song ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chúng tôi đứng giữa vài cội hắc dương. Có cái gì hơi sáng nằm kia. Đi, Radi nói, mình nằm ở đấy. Tôi thấy một bộ xương người, như là cái tôi từng biết trong trường học.

Piano Sonata 14 15.10.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn | 1 bình luận

Nghi lén nhìn sau lưng sư trưởng và sư trưởng thì nhìn vào bóng tối của con đường vì sư biết đó là Piano Sonata 14 với tiến nhịp của sustenuto, chậm nhưng vĩnh viễn chìm sâu trong bóng tối

NGHỀ ĐUỔI QUẠ 13.10.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hẳn nhiên là ở chùa xưa nay ai cũng học bài học vỡ lòng là phải biết trân quý hạt cơm như hạt ngọc, do công lao khó nhọc của người nông phu làm nên. Nhưng trân quý đến cỡ thầy tri sự này thì chữ “cơm chùa” sẽ không còn ý nghĩa nữa.

Thú dữ trên con đường 24 12.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận Thú dữ trên con đường 24

Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.

Đi tiếp.

Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.

Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.

GIẾNG 7.10.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận GIẾNG

“Cha em đang bơi trong giếng.”
“Bây giờ ư? Giếng này cạn kia mà.”
“Em hay mơ thấy ông ấy bơi. Này nhé, cha em bơi ở lưng chừng giếng. Chẳng có nước, ông ấy liệng bơi như đang bay vậy.”
“Đấy chỉ là mơ.”
“Đêm trước, ông ấy báo mộng nhắc em giữ hộ ông ấy đôi dép, đừng lập bàn thờ vì cha còn sống

ĐÊM HOÀ ĐỒNG 6.10.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ông Tư nói muốn như quát:
– Mấy người tính xuống thăm âm phủ sao đó?
Ông Tư đòi coi cái đầu rắn. Cái đầu rắn loe loét máu gói trong lá bông súng. Phơi ra ánh lửa, ông chỉ cho cả bọn đang kinh ngạc, sợi lông trong mũi con rắn.

Cái giếng 2.10.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn | 2 bình luận

Ông cha đạo ăn uống ít đi và cầu nguyện thường xuyên hơn. Nhưng những bài kinh bằng tiếng La Tinh mà ông đọc với giọng van nài tha thiết cũng không đem lại cho ông bình yên là mấy. Cứ nhìn xuống đám con chiên là ông nghĩ rằng họ có cái gì không thật nữa. Và họ không chịu xưng tội, không chịu xưng hết tội họ phạm đâu.

NHỮNG VÁN CỜ 1.10.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi lại quên tôi là một tu sĩ. Trong tôi cũng có cái khát vọng chiến thắng như ông vậy. Trong một trận thư hùng quyết đấu, chỉ có sống hoặc chết, thắng hoặc bại. Cái bản ngã của tôi không muốn bại trận.

tan ra và chết 30.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận tan ra và chết

Họ không nhìn lên. Nhưng tôi nhìn xuống. Tất cả họ đều đội vành khăn trắng trên đầu. Tất cả họ đều mặc áo sô. Một người trọng nhóm của họ thì thào: “anh tìm ai? Anh tìm người đàn ông mặc áo Jacket cũ thường nằm bên vỉa hè à? Hắn chết rồi.

Giáo Sĩ 28.09.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn, Truyện vừa | 1 bình luận Giáo Sĩ

Thời đó, các xóm lương đã gọi giáo đường là Lăng Cha Cả, ai cũng biết giáo sĩ De Rhodes chết từ lâu lắm, vong hồn chưa siêu thoát, còn đợi ngày phán xét cuối cùng chưa xẩy đến, hãy còn quyến luyến Ðông Dương vùng đất ông đã đến truyền giáo và lập chữ viết bản xứ. Tất cả giáo dân kính trọng quyết định của toà thánh, cho phép vong giáo sĩ trở về cai quản địa hạt Cao Bằng, nhưng nhà thờ chính toà đã mục nát lắm.

Dép Không Đôi 22.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đứa bé lạc nhà trong một bình minh lạnh đầu tháng năm. Lúc đi nó mặc áo quần trắng cùng một chiếc dép đã há mõm. Hắn lục hết số dép mình có nhưng chẳng thấy chiếc dép nào như thế.

MỘT BUỔI CHIỀU MUỘN 18.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“Anh chàng chiến sĩ đẹp trai thế kia mà bị điên,” cô bạn ngắm anh ta một đỗi lâu, vừa xót thương vừa tiếc rẻ. Nhưng về phần chị, chị có cảm giác lạnh xương sống, khi bất giác thấy đôi mắt anh ta đăm đăm nhìn chị từ lúc nào.

Nơi Không Kẻ Vãng Lai 17.09.2015 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Dù ngày hay đêm, chạy băng lục địa nước Mỹ bằng tàu hoả là anh lao vút qua hết thị trấn hoang vu này đến tỉnh lỵ đìu hiu khác nơi không kẻ vãng lai. Hay nói đúng hơn, anh lướt ngang những nơi mà ai chẳng có liên quan, ai chẳng còn cội rễ lưu giữ trong nấm mộ làng quê

Vẫn Pháo 16.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ngày nọ, tôi vẽ một quả pháo cháy ngòi trên nền giấy trắng được đánh bóng sậm đen bằng bút chì, thế rồi tôi hoảng hốt và giấu tiệt bức hình. Cũng một ngày nọ, tôi viết về cây pháo to như tên lửa thổi ra những con rồng lửa, và tôi cũng hoảng hốt, giấu tiệt vào ngăn kéo.

họ đã dịch nó như thế 14.09.2015 | Chuyên Đề, Dịch Thuật, Màu Da và Ngôn Ngữ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Liên lạc viên không biết đùa. Cô thiếu óc khôi hài. Cô không thể dịch những mẩu chuyện tiếu lâm. Giống như cha cô là thuyền nhân tới đây từ hai thập kỉ trước. Giống như một nửa cư dân của vùng này bây giờ. Khi đụng đến chuyện hài hước, cô trở nên câm điếc hay chậm hiểu.

NHỮNG NGỌN GIÓ THỔI VỀ TỪ QUÁ KHỨ / ÂM VỌNG NGUYÊN SƠ 14.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Kể từ hôm biết được nguồn gốc tổ tiên của người làng mình, ông Khan như rơi vào một cuộc tồn tại khác. Có vẻ như hết thảy những hiểu biết bấy lâu của ông về thế giới đã bị gãy đứt khỏi chỗ bắt đầu. Nó là bể cả bao la, chứ chẳng phải là cái gì khác: Tổ tiên người làng ta từ nước ngoi lên vào một ngày đám cây cối đã mọc tràn lan nơi mặt đất.

ÔNG ĐỊA 9.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ngày giỗ. Tôi-Chúng tôi đã trát ớt lên mắt để khóc trước ông Địa. Từ lâu, việc khóc đã như một thủ tục được thiết lập thành quy củ. Ồ không! Đây là tấn kịch buồn. Mỗi người đã sắm vai Ông Địa mà không biết mình sắm vai Ông Địa

MỘT NGÀY NÀY, MỘT NGÀY KHÁC 7.09.2015 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có thể đây là câu chuyện của riêng tôi mà thôi, với người phụ nữ tôi đã gặp trong một ngày này, và, rất có thể, tôi lại gặp trong một ngày khác.
Ngày… Nếu có thói quen viết nhật ký, tôi chưa từng có thói quen viết nhật ký, nhưng giả dụ vậy, tôi sẽ ghi ngày này bằng thứ mực khác

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)