Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Ngõ cụt 19.08.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 1 bình luận Ngõ cụt

Y không nhớ rõ y đến sống ở đây từ năm nào, y chỉ biết mình đã trải qua nhiều lần nhìn sự thay đổi của con hẻm. Và cũng trong suốt chừng đó năm tháng, chỉ có một khuôn mặt thường xuyên hiện ra với y là chủ nhân chiếc quán nầy. Chưa một lần nhờ vả nhau, cũng như chưa một lần có gì xảy ra để cần đến sự giúp đỡ…

Nụ Hôn Đầu 18.08.2010 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cuối năm học, tôi vỡ lẽ là tôi không vô hình như tôi lầm tưởng. Tôi học được một bài học về bản tính con người – sự tán tỉnh nịnh nọt bao giờ cũng để sót lại một cái mùi, một thứ mà chúng ta đều được trang bị để có thể phát hiện, và cho dù nó mơ hồ đến độ nào, chúng ta đều có thể phát hiện cái nguồn nơi đã phát ra mùi này.

Đừng Đến Sân Ga 16.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 3 bình luận

Anh cố tình không quan tâm gì đến điều khiếm khuyết của mình, nhưng rốt cuộc, cái đó lại ám ảnh anh như thường lệ. Anh thấy mình rõ ràng bước đi khập khễnh, chân thấp chân cao, mọi vật nhấp nhô không đều trước mắt anh làm anh rịn mồ hôi trán. Anh cúi xuống nhìn chân mình hai ống quần rộng thùng thình, hậu quả của mấy tháng nằm ở quân y viện ốm hẳn người đi.

Ngoài Tầm Tay 13.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Mùa hè năm ấy tôi lên mười, trong trí nhớ của tôi, bố như người khổng lồ, mặc dù mẹ tôi bảo rằng ông không mấy cao lớn, chưa cao đủ để phải cúi đầu mỗi khi bước vào ngưỡng cửa của căn nhà do công ty cung cấp cho trưởng toán. Căn nhà có cái hàng hiên được che kín, nằm phía sau xưởng gỗ.

Rồi gió lên 12.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Rồi tôi bị nghiền nát. Tôi bị nghiền nát sau khi đã ăn cái thứ bột đó. Một thứ bột có màu trắng như những thứ ngũ cốc bình thường khác. Tôi bị nghiền nát và trở thành một thứ bột. Tôi không ý thức được đó là một thảm họa đối với tôi. Tôi thấy thú vị và có một cái gì đó kích thích tôi.
Tôi là một loại bột.

Ngày cuối cùng của những chiếc áo đồng phục màu trắng 11.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Không cần xe hơi. Không cần biệt thự. Ghét bỏ chỉ số IQ. Cần nhiều não của một thằng điên.
Nhưng đố mà mua được não của một thằng điên. Thằng điên, mặc dù nó nghèo nhưng bó chẳng đời nào chịu bán bất cứ thứ gì mà nó có.

Nhưng Chỉ Là Giấc Mơ Thôi 10.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Fumiko không phải là người thân của tôi. Chị chỉ là con búp bê kokeshi cao chừng sáu tấc đội mũ lụp xụp. Tôi chưa bao giờ kể cho bất cứ ai biết sự hiện diện của chị bởi vì sẽ chẳng ai tin tôi và người ta sẽ cho là tôi điên. Tôi gặp chị ở một chợ trời. Đó là một con búp bê bằng gỗ có đường kính bằng cái ly uống nước.

Chuyến đi đầu tiên khởi hành như vậy 9.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi biết với một số người, giống như tôi bây giờ đây, được trang bị cùng một lúc cả hai kí ức. Sự trùng khít hoàn toàn về mặt thời gian của hai sự kiện diễn ra khác biệt, và sự xác thực đến dai dẳng, vô nghĩa của nó khiến tôi hoàn toàn tin tưởng rằng không đâu trong hai sự kiện ấy lại chỉ đơn thuần là một ảo ảnh lừa dối.

CON DỐC 6.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Không đâu. Con có thể lãng phí nó. Để bảo vệ bản thân mình, đôi lúc, có những thứ con cần phải để cho nó trở thành lãng phí. Sau này, con sẽ nhận thấy rõ rằng có những thứ được sinh ra chỉ để rồi sau đó nó trở thành thứ lãng phí hoặc nó đã trở thành thứ lãng phí ngay từ lúc được sinh ra.”

Có những thứ được sinh ra chỉ để rồi sau đó nó trở thành thứ lãng phí hoặc nó đã trở thành thứ lãng phí ngay từ lúc được sinh ra

Sông Nước 4.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sáng hôm đó tôi với nàng còn đang phân vân có nên đi đầu nguồn con sông đó hay không thì chợt thấy có con thuyền đang ngược về phía thượng nguồn. Nhánh phụ lưu đó phát nguyên tận vùng rừng núi phía tây nam, mãi gần tới quê nàng mới đổ vào con sông chính chảy qua quê nàng. Làm như biết trước mọi sự, người chèo thuyền chèo thẳng vào…

Lượng trời hụt hẫng 3.08.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Thay quần áo, anh rót cho mình cốc rượu, đến ngồi ở sofa, quen tay bấm nút ti vi. Màn ảnh mở ra với đoạn phim feuilleton có khuôn mặt người nữ tài tử anh thích. Người đàn bà trên khung ảnh chẳng có chút gì dính dáng với Michèle từ vóc dáng đến nhan sắc, ngoại trừ họ cùng là đàn bà với nhau và chỉ vì vậy thôi mà trí óc anh lại quay lại với Michèle.

CÁT VÀNG 30.07.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Tôi đang nằm dưới một pháo đài chìm, có khác gì nấm mồ hoang trong trí tưởng? Tôi nằm im. Tôi muốn tan ra trong sự yên lặng của đêm. Trí óc tôi có thể tự do ngắm nhìn thân xác. Tôi nhìn nó – cái thân thể có ở tôi suốt một phần tư thế kỷ nầy vẫn có thể làm tôi cảm thấy lạ hoắc? Tôi thấy lòng hoang vu khi nhìn xuống mỗi vuông da thịt.

đi bangkok 29.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tờ Thế Giới Việc Làm trên tay và lá khô rơi rụng đầy dưới chân. Vừa đọc tôi vừa vừa lấy bút bi đánh X vào những chỗ có thể cho mình cái công việc ruồi bu nào đó. Đã được tám dấu X rồi. Tôi đang sống qua một trong những thời kì thất vọng đói khổ nhất đời mình. Bị đuổi việc. Bạn gái chia tay. Quả thực, tôi đang trong tình trạng hết sức chó đẻ.

Đi Ngược Chiều 28.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi cố gắng đi ngược lại kim đồng hồ, làm như vậy, tôi đã vẽ lên mặt đường một cái bóng. Tôi trố mắt nhìn nó khi đang bước. Đi kiểu này rất là mỏi mệt vì đầu phải quay lại phía sau mà chân bước đi tới trước. Tôi suy nghĩ xem hình ảnh này giống hình ảnh nào. Nó chẳng giống một hình ảnh nào hết, chẳng có cái gì quái gở và tội nghiệp hơn một người đi nhầm lẫn vào thời gian.

Những ngày không định trước 27.07.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Tôi chợt rùng mình sợ hãi khi chợt nhận thấy mình như một con kiến bò quanh quẩn mãi trong một vòng tròn rất rộng. Và lời hẹn thăm Thăng những ngày sắp tới chỉ như một cái mốc, mà ở đó tôi tưởng mình đã lên đường những chuyến rất xa, rất dài nhưng thật ra chỉ vừa trở về điểm khởi đầu trên con đường tìm kiếm.

Mùa xuân hư vô 21.07.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Lão Lang đặt xác chết lên bàn đá, gọi thằng Kiên cầm chai rượu đổ vào hai bàn tay chụm lại của lão. Lão nắn cho cái xác nằm ngay ngắn. Kiên đưa bàn tay vuốt cẩn thận cặp mắt đã lạnh cứng, chợt nghĩ tới trận đánh mà hắn từng tham dự cách đây mấy năm. Hồi đó đâu đánh lớn như bây giờ. Thế mà hắn vẫn bị thương, bị mù một mắt…

Số phận của một phác thảo 19.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chưa có tấm bản đồ nào ghi tên làng tôi. Cũng chưa có sách nào nói đến làng tôi. Có nghĩa, khi cuốn địa chí làng Cù của tôi có mặt trong đám sách vở văn chương của đất nước là chuyện mới tinh đối với người đọc. Ở trong làng thì tôi thuộc hạng có chữ nghĩa. Nhưng quả tình là chưa có người nào có chữ nghĩa dám cả gan nghĩ đến…

Bùa phép ở đường Bourbon 16.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 4 bình luận

Cánh tay của cô gái tóc vàng da trắng mắt xanh trần truồng và vô cùng xinh đẹp vươn ra như chiếc vòi bạch tuộc quấn lấy cổ tay trái của gã đàn ông. Cùng lúc, cánh tay phải của gã cũng bị siết chặt bởi người đàn bà vẫn đi bên cạnh gã suốt ngày hôm nay, đi bên cạnh gã suốt ngày hôm qua, đi bên cạnh gã suốt những ngày tháng trước đó.

Người Kể Chuyện vào mùa thu 15.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Người Kể Chuyện đi qua làng vào đầu mùa thu và rao lên rằng anh ta sẽ kể một câu chuyện kéo dài suốt bốn mùa về cuộc gặp gỡ giữa các linh hồn. Câu chuyện sẽ khiến người già trong làng sống lâu hơn, người cô đơn có thể gặp lại người thân đã chết, vợ chồng bỏ nhau lại trở về, trẻ con cười nhiều hơn và đôi lứa yêu nhau…

Niềm an ủi cuối cùng 14.07.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Mỗi lần khuôn mặt tê dại ấy dần dần hiện rõ trước mặt Tứ, vành môi nặng chịch bắt đầu nhúc nhích như sắp nói, Tứ lại giật mình tỉnh dậy. Tiếng gió ào ào trút trên đồi thông sau nhà đã ngăn cản Tứ không được lại gần tiếng nói quen thuộc của cô anh. Mà lúc này anh lại khao khát tiếng nói ấy. Anh muốn chết trong một không khí đó.

Con dao và lát bánh mì 12.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tỏ nhìn cây thước thợ di chuyển, nhìn dáng đi lạch bạch của con vịt bầu, đầu chực ngã chúi về phía trước. Chỉ cần một tích tắc thì cái bay vung lên, nhưng Tỏ đã ghìm lại, nén cơn giận xuống bàn chân phải, đá tung lớp gạch vừa xây, ném chiếc bay lên không, bước thẳng.
Gió lùa qua hai tai, nắng tháng Sáu ập xuống như lửa từ bễ rèn phụt ra.

Đồng làng 6.07.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Bất giác cô đưa mu bàn tay cọ lên má. Một cảm giác nhột nhạt, gây gây rung lên. Bàn tay tự rơi xuống cổ. Chiếc cổ dài và trắng. Nhưng chiếc cổ ấy có vẻ như không chịu đựng nổi những cái cọ vuốt nhẹ của đôi tay làm cho khuôn mặt cô lúc nghiêng bên này, nghiêng bên kia trước tấm gương soi. Cuối cùng bàn tay của chính cô thả xuống ngực.

Rừng gọi 25.06.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 3 bình luận

Nó đến Tà Sùa sau một đêm thức trắng. Rừng ngập nắng. Ánh sáng vàng tươi tưới ngập núi đồi. Cả cánh rừng rực rỡ chói lòa. Nó ngạc nhiên quá đỗi. Bóng rừng thâm u đâu? Chả lẽ nó lại lầm? Cúi xuống ngửi đất xong, nó áp tai nghe ngóng định hướng một hồi. Không lạc được. Đây chính là Tà Sùa.

Gặp Trịnh Công Sơn. 23.06.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.

nhét một căn phòng vào một hạt cát 21.06.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt | 0 bình luận nhét một căn phòng vào một hạt cát

Lần nói chuyện đó tôi cứ tưởng ở Mễ đầy dẫy những nhà hàng bán món trứng kiến, cũng như ở Mỹ mỗi góc đường đều có tiệm bán hamburger. Giá như lần đó tôi chịu khó hỏi kỹ hơn, tên thành phố, tên quán ăn, địa chỉ và số điện thoại, hay email hay website. Bây giờ thì chịu! Người đàn bà kể câu chuyện ăn trứng kiến thì đã biến mất từ đó.

William Burns 18.06.2010 | Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.

áo 16.06.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt | 0 bình luận áo

Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.

Hãy tránh xa những điều cấm kỵ 14.06.2010 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt | 3 bình luận Hãy tránh xa những điều cấm kỵ

Chúng tôi buộc lòng phải giết người đàn ông dã man. Theo như lời mẹ thì người đàn ông đó là cha của chúng tôi. Chúng tôi trói ông ta trên một chiếc ghế bành cỡ lớn. Ông ta không tỏ ra chống đối hay sợ sệt.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch