Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Linh miu 12.01.2011 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Đôi khi mi nghĩ nàng có chút nhảm nhí và trẻ con. Nàng có cách đặt câu hỏi của một người chưa trưởng thành. Và hình như mi cũng hơi quá đáng khi nghĩ rằng đàn bà vốn là trẻ con nhưng ưa đẻ ra người lớn. Mà nghiệt nỗi người lớn lại ứng vào đàn ông vì chỉ có đàn ông mới ưa cá độ bóng đá và ưa khám phá đàn bà bằng mọi giá…

Mấy tấm hình 1.01.2011 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Từ một người đơn giản và hào phóng, tôi trở nên chi li và keo kiệt. Tôi hạn chế chi tiêu và mua sắm, đi chợ sớm khi tan làm và cò kè giá cả. Mươi năm tuổi xuân của tôi bị hút mất trong vài nắm giấy. Nhưng tôi không nguôi được nỗi lo. Ngày nào cũng vậy, khi trở dậy lúc hai giờ chiều, tôi lại soi gương.

Sự đùa cợt của thời gian 31.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cả việc cả chủ lẫn khách vây quanh ché rượu, cùng cầm lấy những chiếc cần cùng uống thứ chất vừa ngọt ngào vừa cay đắng, cũng là hình thành từ cuộc sống xưa cũ. Những phút bầy đàn, nhằm củng cố sức tồn sinh. Cho nên lúc men rượu đã đủ bổ sung cho sức sống, mọi người đều đòi kể Giót. Tức trở về với cội nguồn của mình.

Ở một chỗ cuối đời 30.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Lúc ấy tôi vừa giã từ tuổi mười tám. Lúc gia đình tôi, cũng như rất nhiều gia đình miền nam khác, vừa giã từ đời sống nhàn nhã, thảnh thơi. Chúng tôi đã phải vào rừng, cho hợp thời, hợp cảnh. Hắn không biết, tôi đã vào ra giữa những vạt bắp, vạt cà, gậm nhấm nỗi đắng cay bị hất ra khỏi trường học, bị hất vào trong xó tối của cuộc đời…

Người đàn bà ngoại tình 29.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Buồn cười nhỉ. Có khi mình tưởng rằng mình cần người ấy để nói nhiều chuyện, “trút hết tâm sự” như kiểu mọi người thường diễn tả mà té ra chẳng có chi để nói cả. Cái mà mình cho là nhiều chuyện là điều có thật đấy, nếu mình nói với mình; nhưng nếu phải nói với ai khác, dù người ấy mình cho là thân nhất, hiểu mình nhất nhưng rốt cuộc, nghĩ kỹ thì hắn chẳng hiểu gì về mình.

Gươm đàn nửa gánh 28.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hoàng thượng làm thơ không tài hoa lắm, nhưng sâu sắc, chỉ thoáng nghe qua đã thấy ngồn ngộn khí tượng đế vương. Còn các quan thì ra sức ca tụng trời ca tụng vua. Kẻ làm được thi văn thì vung mồm la hét tựa ông vua chốn thi xã. Kẻ không nặn ra được thi văn cũng cố ra vẻ coi thường hết thảy.

Gõ Đàn Vô Âm 27.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tàn cuộc chiến. Hắn mang balô, vác đàn, khập khễnh về đây. Cái hóc núi hình tam giác giống như mũi tên bắn vút vào rặng núi già xanh đen thách thức. Hắn nói với dân sở tại là đất nầy đắc địa, mọi người sẽ giàu. Dân miền núi cười chất phác, rằng không cần giàu, chỉ muốn no cái bụng, có ông hát hò càng thêm vui.

nóc trời và đáy cát 25.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi nhảy đầm, tôi giao lưu với những người đàn bà tiếng tăm bất hảo, tôi tiếp khách bằng rượu Tây hằng đêm, tôi mưu tính, tôi thực dụng, tôi xem mọi chuyện thuộc “phạm trù sinh hoạt”, tôi đi về giữa đêm hôm khuya khoắt… nghĩa là tôi thoáng rộng, tôi văn minh, tôi tự tin, tôi thức thời chứ không có nghĩa là tôi “Tây hoá”, tôi bê tha…

Gió cứ thổi trong bầu trời xám 24.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Mưa thì mù mịt những điều hãi hùng. Không có gì ở đây, ngoài những cơn gió cứ thổi, cứ than thở không dứt trong suốt mùa đông, những loài gió lạ lùa qua khe cửa sổ sơn xanh chống chếnh, những loài gió với gương mặt và hơi thở khổ đau, trĩu nặng mà vẫn ngang tàng.

Ông nghe rõ tiếng đóng quan tài mỗi lúc một vang mạnh.

Không Ai Yêu Thương Tôi 23.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Gã muốn nuôi mẹ, vì bố đã mất, các anh chị ai cũng yên bề gia thất. Nào ngờ sự có mặt của mẹ gã đã làm khổ gã thêm. Mẹ gã đấy ư! Sao không giống với sự trông đợi của gã. Gã đã không biết rằng mẹ gã có tính nói dai và hay xía vào đời tư của gã một cách sỗ sàng. Sự lắm điều của mẹ gã khiến gã phát điên.

Giả đò ngó lơ 16.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chắc ăn nhất là phải tì khuỷu tay thật cứng trên mặt bàn, hay ít ra cũng trên một mặt phẳng có chân trụ vững vàng để không bị mất thăng bằng, chòng chành, rồi sau đó là kê nòng súng vào thái dương, vào đúng ngay vị trí cái chỗ hõm, chếch lên phía trên chân mày vài xăng ti mét. Ở đây này -hắn chỉ vào đâu đó và nhấn mạnh- đoành! Một phát.

Chúng Ta Là Đồ Cũ 14.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chúng Ta Là Đồ Cũ

Thay đổi để thoát ra, hay thay đổi để biến mất, đều là sự thay đổi. Khi ông khám phá ra sự nông cạn của mình thì đã muộn. Viện bảo tàng nhỏ bé đang chuẩn bị một sự thay đổi lớn. Căn nhà sẽ bị đập phá, để xây một căn nhà khác.

Bốn Ngàn Năm Chen Lấn 9.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 4 bình luận Bốn Ngàn Năm Chen Lấn

Tần nói đất nước ta có bốn ngàn năm chen lấn, thay vì bốn ngàn năm văn hiến. Đời sống hiện thực tạo nên những câu nói chát chua phản ảnh tâm tình của người đàn ông xa xứ …. [Đời sống] như âm thanh từ tiếng đàn dương cầm đồng loạt khua lên, không phân tiết tấu. Người viết nổi loạn, hay văn chương chữ nghĩa làm loạn.

Quỳnh Dao vũ khúc 3.12.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Dù sao đi nữa vẫn cứ xin nêu thắc mắc: người ta sẽ làm gì sau khi, nếu không có điếu thuốc? Xin đừng la ó khi tôi nêu một thắc mắc chính đáng như vậy. Đầu óc ta có khi lang thang nhiều nơi mà rốt cuộc vẫn thường quay về chỗ cũ, một nơi mà hầu như tất tần tật nhân loại đều vẫn hay tìm về. Nhưng tìm về để lại ra đi. Rồi cũng có khi dung dằng nửa ở nửa về…

Đâu Đó, Ngày Mai 30.11.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chuyến xe cuối ấy chuyển bánh… Trước mắt là con đường hơn một trăm năm mươi cây số hai bên lộ là núi rừng dày đặc. Trên dưới 40 hành khách trong xe đều không dấu được vẻ âu lo . Có thể là trái mìn Việt Cộng gài mà đơn vị mở đường đã không dò thấy, hoặc có thể mới gài sau khi toán dò đường vừa đi qua. Cũng có khi Việt Cộng chặn xe, bắt hết đàn ông…

Say Mộng 23.11.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận

Người có mặt bên tôi khi tôi tỉnh dậy là đứa em gái mười chín tuổi của tôi. Tôi hiểu là vợ tôi đang lo cho con nhỏ ở nhà. Tôi cựa mình nhưng toàn thân tôi rơi vuột ra khỏi sự điều khiển của ý thức. Tôi bất động, hai tay, hai chân tôi đều bị trói vào thành giường. Không một cảm giác đau nhức nào chứng tỏ tôi vừa qua một cuộc giải phẫu.

Cái chết của một người bạn cũ 19.11.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“Cậu vào hỏi con M trong hẻm này xem sao, hình như là bồ của nó đấy.”
Tôi vào hẻm hỏi thăm M. Đó là một cô ả làm điếm đã qua thời xuân sắc. Cô ả chỉ vào thằng nhóc đang bò dưới nền nhà và hỏi tôi:
“Giống không?” Rồi cô ả nổi lên cười thích thú.

Chờ tôi với… 15.11.2010 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Tưởng niệm Cao Xuân Huy | 1 bình luận

“Uỳnh…”
Nhanh như chớp, Toàn chụp khẩu súng, nhào xuống giao thông hào.
Một quả đạn đại bác không giật bắn vào ngay giữa vị trí phòng thủ. May không ai bị thương.
Sáng hôm sau, cảnh mũ sắt, mũ cối quấn quýt nhau chỉ còn là giấc mơ cũ.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)