Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Đêm nô lệ 29.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi mân mê khối vuông bằng đá xanh có những nét chạm trổ kỳ lạ. Giấc mơ đêm qua cũng kỳ lạ. Chưa bao giờ tôi thoát khỏi bàn tay của Dijero và trở về nhà mang theo bùn sình của bãi sông. Có một cái gì đó đã xảy ra quá đột ngột, ngăn cản không cho giấc mơ tách ra khỏi hiện thực. Chúng nối liền vô nhau đưa đêm về nối tiếp ban ngày.

Da Màu–phần 1 và 2 25.08.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 8 bình luận

Cái cơ hội được biểu tình, hô hào đả phá hay ủng hộ về màu da bao giờ cũng là đề tài hấp dẫn, quyến rũ cho nhiều người nhập cuộc. Mà may mắn thay bao giờ người da đen cũng được cái cơ hội đó thay vì người da trắng. Cái quyền làm “kẻ bị kỳ thị” mạnh hơn cái quyền của người kỳ thị.

Tiếng kinh mõ như dao nhọn 19.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Tôi nằm khoan khoái trên chiếc giường nệm quen thuộc, trong căn phòng treo màn cửa màu xanh thiên thanh. Sau hàng đống thủ tục rườm rà, cuối cùng, tôi cũng được về nhà. Chất dịch vẫn ứa ra từ những lỗ chân lông, đọng lại thành từng giọt, từng mảng. Mấy đứa con tôi kêu điện thoại liên tục vô nhà thương hỏi đủ câu quái gở.

Người quen 13.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.
“Cô đỡ hơn chút nào không?”

Phục chế ảnh cũ 12.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Phục chế ảnh cũ

Trước khi cảm thấy bâng khuâng với thầy dạy Triết tôi đã lăn tăn với ít nhất là 4 người đàn ông: Alain D. trong La Piscine, Anthony P. qua Vertes Demeures, Terence S. ở L’Obsédé và Lê Đình Trung con trai chủ tiệm bán mứt mận, xi-rô dâu Đà Lạt nằm trên đường Võ Tánh.

Và rồi 6.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“Một đứa trẻ mất tích…”
Tôi nghe được tin này. Chính tại đây. Quán nước nhỏ, đặt cạnh cầu thang bộ. Chuyện đứa bé, là từ đâu? Sau khi hớp ngụm nhân trần cuối cùng, tôi hút một điếu thuốc. Tôi ngồi đây đã từ lâu. Nửa tiếng trước tôi có về. Điểm danh xong, tôi lại ra.

Quanh đồi 4.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Sáng nay tôi thấy một con chim bay lên đồi. Và thế là sau bữa ăn trưa tôi thủng thỉnh lên đồi.
Nhà tôi nằm lưng chừng đồi, nên việc chống gậy lên đồi chẳng phải là quá khó khăn cho một người bảy mươi tuổi. Nói đúng hơn là bảy mươi mốt, ngày hôm qua.

đường vòng 31.07.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận đường vòng

Chập chùng đàng xa là màu xanh mùa hè của rừng Vincennes. Chỉ cần 7 phút đi bộ đã chạm bìa rừng; tiến sâu vô 5 phút là hồ Daumesnil nơi đại gia đình ngỗng ngan thảnh thơi lềnh bềnh lạch bạch, mặc ông đi qua bà đi lại. Đảo một vòng từ Les Épinettes qua Maréchal Lattre de Tassigny…

Tóc mây 18.07.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hôm ấy, nàng đi tìm cây gai để bện tóc. Nàng thấy từng hạt bạch cầu xóc nhọn chảy qua mang tai.
Năm ấy, nàng tạm biệt mẹ để lên thành phố học đại học. Hành lí có vài bộ áo quần, và mái tóc rất nặng. Nàng quấn quanh nó bằng những mớ gai bọc kín.

Bản âm 11.07.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Mấy ngày nay tôi luôn trong tình trạng mất ngủ. Không hẳn là tôi thức trắng đêm bởi tôi vẫn dễ dàng tìm vào giấc ngủ. Tôi chỉ ngủ được mươi phút thì bị đánh thức bởi tiếng kêu réo của một con mèo đi lạc trên mái nhà. Tôi đã đóng chặt cửa sổ, trùm chăn lên đầu nhưng tiếng kêu vẫn rít vào tai tôi.

Nướng vị giác 7.07.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cô muốn ăn một con cà cuống đực nguyên con. Cô yêu cầu chủ quán. Những người bếp lật đật lục tung những ngăn tủ đá để tìm. Họ thấy toàn là những con cà cuống cái. Họ soi thật kĩ từng con. Đây là quán ăn rất nổi tiếng và uy tín của một người chủ quán gốc Hoa.

Sinh nhật 2.07.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Kim chỉ có một thắc mắc: mối tình giữa hai người có chân thành không? Một khi đã thực bụng yêu nhau mọi hậu quả sẽ được chấp nhận hết, dù tốt dù xấu. Cả Lũy lẫn Kim có ai định trước được một ngày sẽ gặp nhau trên trái đất này, tại sao còn phải băn khoăn chuyện tương lai?

Sỏi đá 1.07.2014 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Tại thời điểm đó chúng tôi đang sống bên cạnh một mỏ cuội. Nó không lớn nhưng bị khoét sâu hoắm bởi những chiếc máy khổng lồ từ một hố sỏi nhỏ mà một người nông dân chắc đã kiếm được ít tiền bán đá sỏi từ nhiều năm trước. Trên thực tế, nhiều hố cũng đủ cạn khiến bạn nghĩ rằng…

NGƯỜI ĐỒNG CHÍ GÁNH CÁT 26.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Mọi người đóng vai kịch của mình rất khéo. Buổi hội gồm đủ vẻ nghiêm trọng của một nhóm người họp lại bàn chuyện lớn và không khí thân mật của một lũ bạn, tuy tuổi tác có chênh lệch, ngồi lại với nhau vì một tình nghĩa khác hơn tình bạn thường. Nhưng tất cả đều chung một cảm nghĩ: tình cảm, ngôn ngữ, cử chỉ, thảy đều mòn bớt như món vật dụng ngày nào cũng cầm tới.

Con Bửa Củi 25.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cô không nghe, cô cứ mãi tìm con bửa củi, nó sẽ mang lại cho cô lộc, cô sẽ có con, không như vị bác sĩ kia bảo cô vô sinh vì cô đã uống thuốc tránh thai quá lâu năm, cô bị buồng trứng đa nang, rất khó có con, đó là kết quả khám bác sĩ sau khi cô quyết định có con. Mẹ cô thì bảo, cô bị vướng cõi âm, phải xua, tẩy trần cái màu xám đen ẩn hiện trước trán cô thì cô mới sinh con được. Cô ngoan ngoãn nghe mẹ nói. Đã hơn hai tháng cô ở đây.

CON NGÕ VẮNG 19.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đất hà thành. Chật. Nhiều nhà cửa. Thừa mứa người. Và luôn thiếu giường nghỉ. V. không thường ở Hà Nội. V ghét mùi hoa sữa, cảm thấy dị ứng nếu thấy cảnh một toán người chen chúc mua kem, áo quần thanh lý, điểm ăn thử, xây thêm nhà và nói về gia cảnh…Chỗ của V là quán trà trong ngõ. Nhiều năm nay V là khách quen của quán. V không thường đến theo ngày hoặc theo tuần. Chỉ bất chợt V lỡ xe ở Hà Nội, và tìm đến quán trà.

Câu chuyện của Nàng và lũ ve sầu 18.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Nàng nhắm mắt, một con nhộng trắng trần truồng bò tới. Nó vi vu trong tai nàng những âm thanh râm ran bị bào mòn sau tán lá bị rũ. Nàng vuốt ve nó, nó co mình lại, rùng mình và kể cho nàng nghe – câu chuyện của tháng trước, khi nàng về quê với mẹ.

Đầm đỏ 17.06.2014 | Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn, Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Những cô gái đứng cạnh, hững hờ nắm tay áo bạn trai, với gương mặt đẹp mang vẻ đăm đăm xa cách. Tôi khao khát được như thế. Họ cư xử như thể chỉ có họ – người lớn – mới thực sự có mặt tại buổi khiêu vũ, như thể những người còn lại là bọn tôi chả hề tồn tại.

Cái xác liệm đã được dự báo trước 12.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Bà được khâm liệm vào 10 giờ đêm, xác bà được đưa từ bệnh viện về khi 4 giờ chiều. Sự khâm liệm diễn ra trong yên lặng của tiếng kinh cầu siêu, không một tiếng khóc. Những cô con gái cơ cực đến dửng dưng, mấy cậu con trai không biết chữ chạy ngược xuôi xem ngày giờ. Đám tang của bà bán nước mía đầu xóm.

TIẾNG THỞ DÀI 11.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“Công việc là ở đây.”

“Tôi muốn biết về công việc và mức lương.”

“Cậu chẳng phải làm gì cả và chỉ ngồi đây thôi, nghe tôi nói. Chúng ta một tháng sẽ gặp nhau. Tôi sẽ trả cậu một triệu.”

Tôi nói :

“Một tháng chỉ làm việc một lần ư?”

GẦM BÀN 10.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi muốn đến cạnh họ, nhìn vào đôi mắt và gửi lời chào, như phép xã giao giữa những kẻ cùng chung giống loài.

Tôi thu lu trong góc bàn và nhìn họ bước qua. Những bước chân có sức nặng khác nhau nhưng lượng muộn phiền mà người ta thả vào nền đất gần như là giống nhau đến từng gam một.

Không ai được phép ngủ 10.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chúng mình không được phép ngủ. KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ. Nàng dựa vào ban công và nghe tôi hát. Những sợi lông măng của nàng dựng lên, thẳng thắp, làm cả chiếc váy dài như động đậy bởi một làn sóng chông. Cái giọng tennor của tôi ngày một vút cao, lên ba trăm nghìn kilomet chạm phải mặt trăng

chuyện tổ quốc moving bất thành 9.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tổ quốc moving? Hồ sơ Vượt Nam được xem như trường hợp quốc gia khởi đầu có thể moving toàn bộ – con người và thể chế, nhà cửa và sông núi, phong tục và phong thủy, linh hồn và mồ mả, vân vân và vân vân… Cả hình chữ S khổng lồ cùng các đảo sẽ tới đây. Thống nhất đất nước, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Thông cảm với một dân tộc mang trên mình 5500 năm cám cảnh ngoại xâm, Calada sẽ cho nước Vượt Nam mới an tọa tại tiểu bang Orange

NGÀY GIỖ 4.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NGÀY GIỖ

Năm 1979 cha tôi bị bắn nát nửa người. Người ta nói rằng người Trung Quốc đã nhặt lấy đôi chân của cha tôi để ngâm rượu. Đôi khi đó cũng chỉ là những lời đồn đại. Nhưng tôi biết rằng người Trung Quốc ăn thịt người không phải là điều bá láp.

Mẹ lại chuẩn bị cho ngày giỗ của cha. Bà đang rót máu vào phích.

ĐỒNG CỎ THIÊN THAI 3.06.2014 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
ĐỒNG CỎ THIÊN THAI

Các cuộc thảo luận của họ rất hàn lâm. Robbie không thể có ngôn ngữ trẻ con vì nó chưa bao giờ được nghe qua. Họ không trò chuyện; đúng ra họ để cho một hạt tư tưởng tự đâm chồi nẩy lộc rồi kinh ngạc quan sát những nhánh cành tự chúng đâm vươn. Họ sửng sốt trước trái cây kỳ lạ đậu ra từ câu chuyện của họ vì họ nào có điều khiển tư duy, cũng chẳng bắc giàn cho nó leo hay tỉa tót nó theo cái kiểu người ta thường làm.

Thứ sợ hãi từ bóng tối 2.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Gương mặt ba hắn rất điềm nhiên, ba hắn bảo: “chỉ tại ba sơ ý, ba đã chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, sự sơ ý như thể thói quen, ba hắn sợ cái bóp cò súng từ khi thấy người ta bắn nhau, máu me dầm đìa, và cảnh người ta đưa chú S (hàng xóm) về nhà với thi thể không còn nguyên vẹn. Lẽ ra tay trái ba hắn phải cầm cái rựa để chặt ngón tay phải, ba hắn đã chặt trong vô thức của nỗi sợ hãi.

THÀY GIÁO 30.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận THÀY GIÁO

Khuê mở rộng tấm giấy trên mặt bàn. Đúng tuồng chữ của trò Phước. Đó là một bức thư, thư gởi cho Khuê.

“Thưa Thày, em tới trường đặng kiếm Thày nhưng Thày đi khỏi. Em lén viết thư này, coi xong Thày đốt đi. Nguy hiểm lắm, Thày nên bỏ trường mà đi. Đêm qua anh Hai em có về nhà. Nghe như mấy ổng tính giết Thày đó. Thày phải đi đi. Nội em la quá xá, sáng nay anh Hai em lại đi rồi. Nhưng em lo cho Thày quá.”

Những hàng chữ viết vội, lem nhem từng cục mực, tỏ lộ sự tha thiết của đứa trẻ đối với thày giáo.

bài thơ đánh mất 28.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ngày xưa có một người hút thuốc phiện, vai chính trong truyện này, y thuộc loại người có tâm sự, ngoài tứ khoái ai cũng biết y còn cái thú thứ năm giống hệt như những nhà thi sĩ chính cống nằm đó mơ màng những đâu đâu rồi nhỏm dậy đẻ ra thơ. Suốt đời y chưa làm được một bài thơ nào cả và y lại là thứ con nhà kiêu hãnh nếu không làm được thơ như ai thì không thèm làm thơ ngẫu hứng đăng báo hằng ngày hay đưa ra làm khổ thực khách trong những dịp vui

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)