Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

GẦM BÀN 10.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi muốn đến cạnh họ, nhìn vào đôi mắt và gửi lời chào, như phép xã giao giữa những kẻ cùng chung giống loài.

Tôi thu lu trong góc bàn và nhìn họ bước qua. Những bước chân có sức nặng khác nhau nhưng lượng muộn phiền mà người ta thả vào nền đất gần như là giống nhau đến từng gam một.

Không ai được phép ngủ 10.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chúng mình không được phép ngủ. KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ. Nàng dựa vào ban công và nghe tôi hát. Những sợi lông măng của nàng dựng lên, thẳng thắp, làm cả chiếc váy dài như động đậy bởi một làn sóng chông. Cái giọng tennor của tôi ngày một vút cao, lên ba trăm nghìn kilomet chạm phải mặt trăng

chuyện tổ quốc moving bất thành 9.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tổ quốc moving? Hồ sơ Vượt Nam được xem như trường hợp quốc gia khởi đầu có thể moving toàn bộ – con người và thể chế, nhà cửa và sông núi, phong tục và phong thủy, linh hồn và mồ mả, vân vân và vân vân… Cả hình chữ S khổng lồ cùng các đảo sẽ tới đây. Thống nhất đất nước, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Thông cảm với một dân tộc mang trên mình 5500 năm cám cảnh ngoại xâm, Calada sẽ cho nước Vượt Nam mới an tọa tại tiểu bang Orange

NGÀY GIỖ 4.06.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NGÀY GIỖ

Năm 1979 cha tôi bị bắn nát nửa người. Người ta nói rằng người Trung Quốc đã nhặt lấy đôi chân của cha tôi để ngâm rượu. Đôi khi đó cũng chỉ là những lời đồn đại. Nhưng tôi biết rằng người Trung Quốc ăn thịt người không phải là điều bá láp.

Mẹ lại chuẩn bị cho ngày giỗ của cha. Bà đang rót máu vào phích.

ĐỒNG CỎ THIÊN THAI 3.06.2014 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
ĐỒNG CỎ THIÊN THAI

Các cuộc thảo luận của họ rất hàn lâm. Robbie không thể có ngôn ngữ trẻ con vì nó chưa bao giờ được nghe qua. Họ không trò chuyện; đúng ra họ để cho một hạt tư tưởng tự đâm chồi nẩy lộc rồi kinh ngạc quan sát những nhánh cành tự chúng đâm vươn. Họ sửng sốt trước trái cây kỳ lạ đậu ra từ câu chuyện của họ vì họ nào có điều khiển tư duy, cũng chẳng bắc giàn cho nó leo hay tỉa tót nó theo cái kiểu người ta thường làm.

Thứ sợ hãi từ bóng tối 2.06.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Gương mặt ba hắn rất điềm nhiên, ba hắn bảo: “chỉ tại ba sơ ý, ba đã chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, sự sơ ý như thể thói quen, ba hắn sợ cái bóp cò súng từ khi thấy người ta bắn nhau, máu me dầm đìa, và cảnh người ta đưa chú S (hàng xóm) về nhà với thi thể không còn nguyên vẹn. Lẽ ra tay trái ba hắn phải cầm cái rựa để chặt ngón tay phải, ba hắn đã chặt trong vô thức của nỗi sợ hãi.

THÀY GIÁO 30.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận THÀY GIÁO

Khuê mở rộng tấm giấy trên mặt bàn. Đúng tuồng chữ của trò Phước. Đó là một bức thư, thư gởi cho Khuê.

“Thưa Thày, em tới trường đặng kiếm Thày nhưng Thày đi khỏi. Em lén viết thư này, coi xong Thày đốt đi. Nguy hiểm lắm, Thày nên bỏ trường mà đi. Đêm qua anh Hai em có về nhà. Nghe như mấy ổng tính giết Thày đó. Thày phải đi đi. Nội em la quá xá, sáng nay anh Hai em lại đi rồi. Nhưng em lo cho Thày quá.”

Những hàng chữ viết vội, lem nhem từng cục mực, tỏ lộ sự tha thiết của đứa trẻ đối với thày giáo.

bài thơ đánh mất 28.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ngày xưa có một người hút thuốc phiện, vai chính trong truyện này, y thuộc loại người có tâm sự, ngoài tứ khoái ai cũng biết y còn cái thú thứ năm giống hệt như những nhà thi sĩ chính cống nằm đó mơ màng những đâu đâu rồi nhỏm dậy đẻ ra thơ. Suốt đời y chưa làm được một bài thơ nào cả và y lại là thứ con nhà kiêu hãnh nếu không làm được thơ như ai thì không thèm làm thơ ngẫu hứng đăng báo hằng ngày hay đưa ra làm khổ thực khách trong những dịp vui

Bóng Hoa 28.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Bóng Hoa

Truyện khởi từ một điểm nhỏ. Tại sao khi không lại lấy O làm đầu mối cho truyện? Phải chăng tại mỗi khi từ tòa soạn đi xuống ngang qua khu trị sự người đàn ông đều bắt gặp hai con mắt đó? Hai con mắt lớn sáng như hai ngọn sáp ở giữa cõi mù mờ những bàn giấy, những con người, đám đông vô danh không quan hệ và chẳng mấy liên lạc. Khởi sự O chỉ là một điểm nhỏ. Mở đầu truyện, người đàn ông cầm bút nghĩ đến O. Và hai con mắt trên trang giấy bắt đầu chằm chằm thu hút.

Bọn người không ngủ 26.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi không khỏi hết sức kinh ngạc một lúc bỗng thấy ngồi ở trước mặt tới ba người bạn cũ. Thụy cũng là một trong số năm sáu người bạn học và sau đó cũng trở nên một nhóm bạn đồng hành trong một thời gian dài. Trong số có mấy người đã chết, chết ngay trước mắt chúng tôi. Hôm nay bỗng nhiên không hẹn mà tụ họp tại đây đông đủ những người còn sống, làm sao tôi không khỏi kinh ngạc và mừng rỡ. Mặc dầu cái vẻ bí mật của căn nhà và trong mắt ba người ngồi trước mặt, tôi không giấu nổi xúc động thường tình

TRĂNG ĐỎ 21.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Người đàn ông có cảm tưởng riêng mình đêm nay thấy vầng trăng đỏ, còn trăng của mọi nhà vẫn thế, không đổi.

Người đàn ông nhỏm dậy, tính vào nhà đánh thức vợ dậy, rủ ra ngắm trăng, thử coi con mắt của vợ có thấy trăng đỏ như mình thấy.

TÌNH THƯƠNG TRONG NGOẶC KÉP 20.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận TÌNH THƯƠNG TRONG NGOẶC KÉP

 

Khi nhân viên cảnh sát hay tin bằng điện thoại ập tới thấy người con gái nẳm sóng soài, úp sấp, chết nơi sân sau ngôi biệt thự, máu chảy một dòng từ miệng, một …

HẠ MÀN 15.05.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Khu vườn trôi vào vùng tối. Tôi nhìn ra xa, tầm nhìn không thoát ra và cũng chìm nghỉm trong thứ màu âm u của trời đêm.

Mấy người giúp việc không lên gọi tôi. Không có điện thoại. Tôi khom người xuống, tay chống trán. Vài suy nghĩ lướt qua, tắt ngúm.

Tôi vào phòng. Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm “9h sáng, khách sạn số ba, phố G, 9h sáng, khách sạn số ba phố G, 9h sáng…”

Chiếc Cầu Thang 8.05.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận Chiếc Cầu Thang

 

 

  

 

 

Cô vào cầu thang để lên lầu hai tìm phòng biên tập. Cái cầu thang bằng gạch, xây rất chắc chắn. Khi cô vừa đặt bàn chân lên bậc thứ nhất, cái cầu thang …

Hội ngộ 1.05.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Có chiếc cổ đi chơi

Cổ thì đi chơi còn người ở lại.

Đầu cũng ở lại, như dây dọi thẳng giữa đôi vai. Cổ đi chơi rồi mà không trở về nên đầu đành phải lung liêng trên thân người. Thân người đẹp cắm trên đôi chân như mây bện.

Đôi chân cắm giữa một bãi lầy giữa thành phố, ngập ngụa giòi bọ và rắn rết.

Tuyết trong những giấc mộng tôi vô sắc 28.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | Comments Off on Tuyết trong những giấc mộng tôi vô sắc Tuyết trong những giấc mộng tôi vô sắc

Nơi thung lũng Winterhof, ngoại ô thị trấn Hemer, tuyết bắt đầu rơi từ vài hôm qua. Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt chiêm ngưỡng và cảm nhận được tuyết. Vẻ đẹp băng giá, kiêu kỳ của tuyết đầu mùa đắp chiếc mặt nạ kiêu kỳ, quyến rũ lên quang cảnh núi đồi, gợi trong tôi một nỗi rạo rực kỳ lạ, như thể dục cảm.

Trái tim trong W.C 25.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Không biết tiểu tiện như con người, chúng tôi không hình dung được thú vui khi xả nước ra khỏi cơ thể, càng không hiểu niểm thích thú được nhắm bắn tia nước đái trúng một vật hình trái tim. Nhưng bằng kinh nghiệm của chính sự tồn tại, chúng tôi thấu hiểu niềm vui đó của một nửa loài người.

Khi bị tia nước tiểu xói trúng, chúng tôi hứng trọn bằng cả thân mình và thoát chúng đi bằng phần thu lại của đuôi trái tim. Chúng tôi mòn đi vì nước tiểu, bằng cách đó, chúng tôi hóa giải mùi khai của thứ nước kinh tởm đó.

Tôi sống nơi đây rất cô đơn 24.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Tôi sống nơi đây rất cô đơn

Họ liên tục đào và rạch nát cơ thể để nhìn. Họ đào như thể có một kênh, một con sông trong người. Họ lén lút chạy ra khỏi phòng họp và rạch một đường trên bắp tay rồi trở lại công việc. Họ trốn chồng trốn vợ vào toilet để chấm mút trên vết lở đó. Họ lẩn vào góc khuất mọi lúc mọi nơi khi lên cơn thèm rọc da rồi thư thái hoà nhập đám đông.

HŨNG LỐC 23.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Sáng tinh mơ, M’dam Kathy vào phòng tôi, bảo Freetown yêu cầu bọn ex-pat y sĩ không biên giới chúng tôi triệt thoái. Phải đi ngay, nếu không phi trường Kenema có thể bị chiếm nội nhật ngày hôm nay. Rên hừ hừ, tôi hỏi «…còn bệnh nhân?” M’dam Kathy lạnh lùng « Để cho Trời định!»

Con Gấu Trèo Qua Ngọn Núi [1] 22.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Con Gấu Trèo Qua Ngọn Núi [1]

Fiona vẫn luôn ghi chép đủ mọi thứ …. Những mẩu giấy nhắc việc mới đây lại khác hẳn. Dán đầy trên ngăn kéo bếp – “dao, kéo, khăn lau chén bát.” Chẳng nhẽ Fiona không thể mở ngăn kéo xem có những gì bên trong ư?

Làm thế nào để giết một con bọ? 21.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông.

NHÀ 16.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NHÀ

“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.

RA ĐI 15.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận RA ĐI

Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.

“Đầy chết chóc.” Bà nói.

Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.

Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.

Phép tính của một nho sĩ 14.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận Phép tính của một nho sĩ

Chết, khi tuổi trẻ ngập kín hồn là tuyệt phúc. Vì chết mà nụ cười vẫn tươi. Còn mang hồn nhiên thánh thoát. Tôi nói Tiểu Khanh đừng ngại chết. Tiểu Khanh biết tôi nói dối. Vì chết khi chưa kịp sống, là chết oan. Tiểu Khanh hiểu mà vẫn thương lời nói dối. Chết đi không than trách.

MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY 11.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | Comments Off on MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY

Có một người đàn ông bước chậm rãi lên thang lầu. Bước vào phòng ngủ. Đã quen cái cách của Mơ Bay, ông không bật đèn. Qua ánh sáng đèn đường rọi vào ông thấy một sự bày biện khá lạ lùng. Mền gối chăn mùng giày dép, áo quần đồ trang điểm của Mơ Bay được thu gom vào cái bao tải bự. Ngoài, có hàng chữ: “Đồ ve chai.”

Có một là thư dằn trên mặt bàn:

“Anh ạ, em Ra-Khỏi rồi. Hồn ra khỏi. Xác em là ve chai trong bao tải.

KẺ NGOẠI LAI 10.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tư phải can đảm lắm mới làm được cái việc quấn vải cái xác nhão, bó ngoài bằng một chiếc chiếu, thay cho áo quan. Chú bệu bạo nói mình ơi mình, khổ ải quá mình ơi, ông trời ổng giết mình chứ tui có bao giờ phụ tình. Ngày nay mỗi lần nhớ vợ xưa, chú Tư ra quán cóc uống một ly rượu đế Gò đen. Mùi nồng vị cay có thể làm phai cái mùi dĩ vãng âm âm thịt người.

**

TRỤC 9.04.2014 | Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn, Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 3 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Ông nói về pháo đài cổ ở đó, được dựng lên ở cửa sông St. Lawrence, để chống cuộc xâm chiếm đã không xảy ra của quân Hoa kỳ. Pháo đài quan trọng nhất trong một dãy dọc theo Kênh Rideau. Nó đã được gìn giữ hoàn chỉnh, không phải như một bản sao, mà như chính bản thân nó. Ông hướng dẫn mọi người đi quanh đó, giảng giải về lịch sử. Thật đáng kinh ngạc sao người ta biết ít quá. Không chỉ người Mỹ-những người bị cho là ít hiểu biết. Người Canada cũng thế.

KHOẢNG TRỐNG ĐỂ RA NGOÀI 8.04.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Cư sĩ nhìn ra ngoài đồi nắng. Một con đường đất đỏ nối những xóm làng phía đông với bên kia vùng đồi núi. Ông thấy một đám rước, rất đông người, chừng có tiếng trống, cờ xí và những lá phướn đỏ. Không hẳn là một đám tang, không là một cuộc rước mừng. Nó là lưng chừng giữa vui buồn, một quần thể đang khóc, có thể đang cười.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)