Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

DI VẬT 30.09.2014 | Chuyên Đề, Dịch Thuật, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
DI VẬT

Ông đã nhận được vật di tặng. Nàng đã nói sự thật với ông. Nàng đã bước khỏi lề đường để tìm gặp lại người yêu. Nàng đã bước ra khỏi lề đường để thoát khỏi ông.

Cô gái dưới tầng hầm 29.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Gã đã nuôi một đứa bé ba tuổi dễ dàng như trồng một cái cây. Cứ thế cái cây lớn lên dưới tầng hầm và thích ứng với khoảng không gian giới hạn gã dành cho nó. Đứa bé có đủ thức ăn nó thích, có những con búp bê đắt tiền, và được gã dậy dỗ khá chu đáo cách ứng xử với hai người: bản thân nó và với gã.

Cẩm cù 24.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Phốc, thấy nó nhảy lên tường mồm công một miếng thịt to tướng đỏ lòm với một cái dây trăng trắng. Phốc, nó nhảy xuống sân đến cạnh chỗ mẹ con tôi ngồi và thả miếng thịt ra. Tôi đã nhìn thấy một miếng thịt rất lạ: to như cái lá trang có màng trắng bao quanh, cái cuống to như cuống lá sen. Đặc biệt miếng thịt có rất nhiều máu. Máu từ cái cuống trắng chảy ra ròng ròng. Mẹ nhặt miếng thịt cho vào trong nồi cám:

- Con mèo này lại đi ăn cắp rau bà đẻ của nhà nào rồi. Thôi để nấu cho lợn.

THỰC VÀ ẢO 23.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Từ nhỏ, tôi đã nhận ra khoảng cách trong những lời nói, giọng nói nhã nhặn ấy, một khoảng cách thoạt tiên tôi muốn vượt qua mà không biết làm sao, rồi dần dà trở thành bức tường đôi khi là chỗ ẩn núp của tôi. Nhìn thẳng trước mặt, tôi hình dung bức tường ấy, những viên gạch nâu đỏ thoáng vết rêu mốc thời gian, hoặc những tảng đá nhiều hình dạng ghép vào nhau khéo léo. Nhìn bức tường ấy, và vâng dạ ầm ừ, chắc hẳn tôi sẽ qua được cuộc nói chuyện nhã nhặn của mẹ chứ?

mình nó ngồi trong ghế bành 19.09.2014 | Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ông ta đã sở hữu một nghệ thuật nằm ngoài công thức thông thường. Và loại truyện như vậy không thể lập lại. Nó phải duy nhất. Nó chỉ xảy ra một lần. Để vượt ra. Để thoát đi. Để hóa thân. Để đánh tráo một sân khấu dưới một lớp lụa mỏng. Để làm biến mất một con voi bằng một cái phủi tay.

MỘNG DU 17.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Thuyền giấy và bóng đèn? chúng có liên quan gì nhau cơ chứ?. Bóng đèn tỏa sáng và đẩy lùi những suy nghĩ ám ảnh đen tối trong đầu nó. Còn thuyền giấy? Nó đọc xuống trang: ” thuyền giấy có thể đi xuyên và lệch so với quỹ đạo, sẽ mang lại cho bạn cảm giác đi qua các chu kì nước trên bề mặt của cuộc sống. Chiếc thuyền sẽ di chuyển tới viên ngọc màu xanh mà bạn đang ao ước

CUỘC VƯỢT. THIỀN 9.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Thời gian tâm lý cho mỗi chặng đường như sau: từ thềm hoang đến hết con đường đá mất nửa ngày. Lội qua dòng sông chảy xiết nhanh nhất cũng phải mất 1 ngày. Mất ít nhất 5 ngày để qua bên kia ngọn núi. Mất chí ít 4 ngày để qua hết vực sâu. Nếu may mắn, tìm được đúng phương hướng ngắn nhất sẽ mất khoảng 9 ngày để ra khỏi khu rừng. Đoạn còn lại phải mất nửa ngày để đến được ngôi nhà hạnh phúc.

Giáo hội khăn rằn 8.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Lễ động quan kẻ bị hành quyết luôn bắt đầu vào buổi chiều tàn, khi ánh nắng cuối ngày lịm dần trên những cánh đồng thuốc phiện. Bốn người phu nhà đòn tất tả gánh cỗ quan tài ra bãi tha ma. Những bàn chân nứt nẻ dẫm ào qua bờ ruộng nhấp nhô, bất kể chuyện làm kinh động thân xác người đã khuất. Họ phải trở về nhà trước khi bóng đêm dày đặc tràn xuống mang theo lệnh giới nghiêm.

NĂM CUỘC ĐIỆN THOẠI 5.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Bác nhớ không, mặt đá đen như tròng mắt chết một thời chiến tranh mà bố cô, chú cô bị đắm. Cô nói một mạch rồi đột ngột dừng lại. Ông không đợi. Ông biết, cô sẽ dừng lại rất lâu, có khi đến ngày mai, ngày kia, có khi đến mãi sau này nữa, cô mới có thể tiếp tục câu chuyện về người cha.

BỨC TƯỢNG 3.09.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

 

Tôi là một bức tượng. Tôi được tạc từ đá và đứng dưới chân núi.

Tôi đã nhìn thấy không ít cậu bé ngày trước nhảy chân sáo và ít lâu trở thành một cụ …

Da Màu–phần 3 2.09.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tên thượng đế da màu đã phỉnh phờ tôi.

Hắn ra vẻ có uy quyền mà thật ra chẳng dám quyết định gì. Ai thèm làm một tên da trắng hạng bét như thế. Chính tên thượng đế da trắng đã đưa ra những đề nghị béo bở hơn mà tôi còn không màng. Một cuộc sống da trắng trung lưu, nhà rộng có vườn ở ngoại ô, tài khoản ngân hàng triệu bạc,

Đêm nô lệ 29.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Tôi mân mê khối vuông bằng đá xanh có những nét chạm trổ kỳ lạ. Giấc mơ đêm qua cũng kỳ lạ. Chưa bao giờ tôi thoát khỏi bàn tay của Dijero và trở về nhà mang theo bùn sình của bãi sông. Có một cái gì đó đã xảy ra quá đột ngột, ngăn cản không cho giấc mơ tách ra khỏi hiện thực. Chúng nối liền vô nhau đưa đêm về nối tiếp ban ngày.

Da Màu–phần 1 và 2 25.08.2014 | Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn | 8 bình luận

Cái cơ hội được biểu tình, hô hào đả phá hay ủng hộ về màu da bao giờ cũng là đề tài hấp dẫn, quyến rũ cho nhiều người nhập cuộc. Mà may mắn thay bao giờ người da đen cũng được cái cơ hội đó thay vì người da trắng. Cái quyền làm “kẻ bị kỳ thị” mạnh hơn cái quyền của người kỳ thị.

Tiếng kinh mõ như dao nhọn 19.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Tôi nằm khoan khoái trên chiếc giường nệm quen thuộc, trong căn phòng treo màn cửa màu xanh thiên thanh. Sau hàng đống thủ tục rườm rà, cuối cùng, tôi cũng được về nhà. Chất dịch vẫn ứa ra từ những lỗ chân lông, đọng lại thành từng giọt, từng mảng. Mấy đứa con tôi kêu điện thoại liên tục vô nhà thương hỏi đủ câu quái gở.

Người quen 13.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.
“Cô đỡ hơn chút nào không?”

Phục chế ảnh cũ 12.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Phục chế ảnh cũ

Trước khi cảm thấy bâng khuâng với thầy dạy Triết tôi đã lăn tăn với ít nhất là 4 người đàn ông: Alain D. trong La Piscine, Anthony P. qua Vertes Demeures, Terence S. ở L’Obsédé và Lê Đình Trung con trai chủ tiệm bán mứt mận, xi-rô dâu Đà Lạt nằm trên đường Võ Tánh.

Và rồi 6.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

“Một đứa trẻ mất tích…”
Tôi nghe được tin này. Chính tại đây. Quán nước nhỏ, đặt cạnh cầu thang bộ. Chuyện đứa bé, là từ đâu? Sau khi hớp ngụm nhân trần cuối cùng, tôi hút một điếu thuốc. Tôi ngồi đây đã từ lâu. Nửa tiếng trước tôi có về. Điểm danh xong, tôi lại ra.

Quanh đồi 4.08.2014 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận

Sáng nay tôi thấy một con chim bay lên đồi. Và thế là sau bữa ăn trưa tôi thủng thỉnh lên đồi.
Nhà tôi nằm lưng chừng đồi, nên việc chống gậy lên đồi chẳng phải là quá khó khăn cho một người bảy mươi tuổi. Nói đúng hơn là bảy mươi mốt, ngày hôm qua.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)