Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết
Trên tàu việc đầu tiên chúng tôi làm – trước khi quyết định xem mình sẽ thích ai hoặc không ưa ai, trước khi nói với nhau mình từ đảo nào tới, và vì sao mình phải ra đi, ngay cả trước khi hỏi tên nhau – là so sánh những bức hình chụp chồng của chúng tôi.
Mẹ tôi, cũng như nhiều phụ nữ khác trên cõi đời này, thường cầu nguyện trước bàn thờ Phật mỗi sáng, mỗi tối. Họ cầu nguyện bình yên, hoà bình; đẩy lùi chiến tranh, tội ác xuống vực sâu muôn năm không ngóc dậy. Đó không chỉ là thói quen của lòng thành mà là ý thức luôn được mặc định.
Cái tôi đang cần là dành hết tâm trí cho việc học hỏi hải nghiệp. Rồi sau đó, sau đó tôi sẽ ghi tên học môn triết và… làm quen người mới. Với những người xưa, với tất cả yêu thương lần cuối, tôi trân trọng xếp vào hồ sơ… dĩ vãng!
Đọc cái tên, tôi ngạc nhiên mở to mắt nhìn kỹ thêm. Ông chính là nhà thơ tôi ái mộ. Năm ngoái, tôi có mua tập thơ đầu tay của ông được quân trường phổ biến. Có một câu tôi đọc một lần mà nhớ mãi: “Chưa đến với em môi sóng đã cười” (* thơ Hữu Phương)…
Xứ sở ấy nằm ở một bán đảo có dáng hình dặt dẹo cách đường Xích đạo một quãng ngắn nên nhiều người dân ở đây còn gọi nước mình là Xích Đạo Thổ. Xích Đạo Thổ là đất nước của thơ ca, đặc biệt, ở nơi đây có nhiều sử thi (xin đừng hiểu là những xác chết lịch sử).
Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.
Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.
Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.
Cô ấy bảo lẽ ra cái lưỡi không nên trơn tuột như thế. Tôi nói nếu như không liếm láp ngày này tháng nọ thì đâu đến nỗi.
Có những đèn màu lấp lánh như châu ngọc nói cho em biết bố em sẽ bình yên hay sẽ chết, và em đứng mà nhìn chúng thật lâu, thật lâu, cố gắng đọc xem chúng nói gì. Em quay đi và thấy một người đàn ông lấy một con rắn ra từ một cái hộp kim loại lớn.
Tôi lặng ngắm hình ảnh quen thuộc của thành phố về đêm. Những ô cửa sổ của các cao ốc có kích cỡ khác nhau, không cùng độ sáng. Vài vì sao rải rác trên khung trời úa vàng. Bây giờ là cuối tháng tư, còn là mùa Xuân
Tên tôi là Nguyễn An Tịnh, và tên mẹ tôi, Nguyễn An Tĩnh. Sự khác biệt bé tỉ ti, một dấu nặng dưới chữ “i” đã phân tách chúng tôi, làm tôi thành riêng rẽ, cho dù tôi là sự nối dài của bà ….Số phận lưu vong khẳng định rằng các con tôi sẽ không bao giờ là những nối dài của bản thân tôi hay lịch sử của tôi.
Những người bệnh còn có thể đi đứng được đứng đóng khung trong những cửa sổ, nhìn xuống con đường bên dưới. Họ có cùng cái nhìn chăm chú đầy ghen tị với tất cả những thứ gì khỏe mạnh, linh động và tự do, họ có sự biểu lộ dịu dàng của niềm an phận trong chiếc áo bệnh viện màu xanh nhạt
Hụt hẫng, Rysio lùi ra phía cửa. “Không có dấu chấm câu làm cậu khó chịu à?” hắn hỏi một cách gượng gạo.
“Nếu anh dùng dấu chấm câu, biết đâu mình sẽ không phải trình diễn màn chết chóc ở đất nước này.”
Một tràng sấm rì rầm vang động từ đầu này tới đầu kia thành phố.
Tận thế đã đến rồi đây. Nó đang đến, nó đang lết dần đến, hay đúng hơn, nó là ngày tàn mạt của thế giới riêng tôi, cái điều đang lén lút đổ ập lên tôi. Chung cuộc thế giới của riêng tôi. Nhưng trước khi vũ trụ tôi sụp đổ thành đá vụn, tan rã thành những nguyên tử, bùng nổ vào hư vô…
Tôi đi dài theo những con đường và bắt gặp mình trên lối vào nghĩa trang. Tôi hút thuốc, leo qua hàng rào, đứng trước một mô đất. Ngôi mộ vẫn chưa được lấp đất. Tôi đứng và lắng nghe tiếng thì thầm của bố mẹ. Hay đó là tiếng gió vỗ lên những cây thánh giá bằng đá trắng?
Chúng ríu rít ẩm ướt, chúng hạnh phúc ồng ộc. Nếu chúng uống quá nhiều trước khi mặt trời lên, chúng sẽ phát ra một rung động kỳ lạ, không ý thức, như thể chúng đang bần bật run vì lạnh.
Ở khoảng giữa những cây cột đèn đổ xuống cùng với gạch đá rơi từ trên cao, đôi khi hắn bắt gặp mình diễn tập lời trăn trối với nàng – cũng thường mượn từ những vở nhạc kịch Ý kinh điển – như thể thời gian đã gập xếp lại
Chiều thứ bảy, thành phố lắng đi, hoang mang và buồn bã. Như có giới nghiêm. Lục đạp xe vòng khắp phố. Tất cả quán xá, tiệm ăn, sạp hàng, quán cà phê đều đóng cửa. Trên đường phố, lơ thơ một vài chiếc xích lô, xe thồ lơ ngơ, không biết để kiếm khách hay để làm gì.
Chính bọn anh, trên nương rẫy, cũng tìm quên nhọc nhằn và bao nhiêu bức bách khác bằng cách nói chuyện tiếu lâm. Nó giải tỏa phần nào những bức xúc bản năng. Chỉ có chuyện tục là được nói thả giàn, không sợ đám “ăng ten” báo cáo. Đó là thứ ngôn ngữ phi chính trị, phi giai cấp.
Em bảo: “Junkim là cục than kip-lê gợi tình nhất.” Hắn càng cười to, và cầm lấy bàn tay em: “Cảm ơn lời khen của em! Hãy gọi anh là Junkim ‘than kip-lê’ nhé.”
Em còn hỏi tại sao lại đặt tên ban nhạc là Hanoi del Jazzy. Junkim lại càng cười to tướng hơn…
Chị chỉ nặng có 45 cân nhưng trong lúc hăng say bắn tầu bay Mỹ xâm lược chị đã vác được hai hòm đạn trên vai, mỗi hòm 45 kg. Lòng căm thù giặc cướp và sự hăng say chiến đấu đã làm cho chị lập nên kỳ tích thế giới. Sau này lại có cấp trên muốn chị vác lại hai hòm đạn cho khách quốc tế xem. Chị đã cố vác…
Trong cơn địa chấn hưng phấn của sáng tạo tôi đã nghĩ ra một màn trình diễn/sắp đặt performance/installation art kỳ vĩ mà tôi lấy tên gọi là “26 chữ cái”. Tôi xếp em đủ các hình mẫu tự: A, B, C, D, E, F, G, H, I, J, K, L, M, N, O, P, Q, R, S, T, U, V, W, X, Y, Z. Tôi thích nhất là những chữ A, G, M, S, T, W, X, Y, Z.
Trên thực tế người ta còn dùng bao cao su cho nhiều việc khác như buôn lậu ma túy, chứa các mẫu đất thí nghiệm… Trong các gulag (trại lao động) ở Nga Xô cũ người ta còn dùng nó để mua rượu lậu, mỗi cái bao có thể chứa tới 3 lít. Còn muốn thám hiểm vùng Amazon…
Nói chung là hầu như toàn bộ hệ thống các em tiếp viên nhà hàng ở Việt Nam đều vứt đi cả. Chúng nó phục vụ như thể đuổi khách đi vậy. Các bạn nước ngoài của tôi cũng đều nói với tôi thế. Nghe vậy tôi bảo họ là ở Việt Nam có thế các em ấy mới đi làm tiếp viên. Nếu không thì các em nó đã đi làm việc khác oai hơn.
Họ mang tất cả những hành trang tình cảm của những người biết có thể một lúc nào đó mình sẽ chết. Tiếc nuối, sợ hãi, yêu thương, nhớ nhung – đó là những điều không cụ thể, nhưng những điều không cụ thể cũng có thể chất, trọng lực riêng, chúng có sức nặng cụ thể.
Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và Bảo Quốc Huân Chương, những cái thẻ nhựa có in điều lệ qui luật. Họ mang bệnh sốt rét và tiêu chảy. Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất–Việt Nam, nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.
Thuận như một con thú say mồi. Một tên lính lê dương. Toàn bộ bản năng của anh ta bộc lộ. Nó hữu hiệu, tràn trề, tự nhiên. Luôn luôn là một cuộc hiếp dâm không hơn không kém. Mọi nơi. Đâu cũng có thể là chỗ của Thuận. Giường. Bàn. Ghế. Trên sàn nhà. Trong phòng tắm. Ngoài sân sau. Khi đang làm bếp. Khi rửa chén. Khuya, sáng, trưa, chiều, tối.

