Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết
Thiên hạ kháo nhau, tây tà cao lớn, lông rậm như dã nhơn, mắt trong như mắt mèo, mũi nhọn như mỏ ác là, tóc màu hung màu vàng quăn queo, mồi hôi nặng mùi, bản tính bóc lột, hung tợn khó lường…
Hằng hà sa số thiên thể vận hành như con thoi trôi chảy và mạch lạc trong vũ trụ. Chúng phóng ra những tia màu hồng rực rỡ. Thiên thể này có hình bầu vú, thiên thể khác lại có hình cặp mông. Chúng vận hành có vẻ tùy tiện, nhưng thật ra mỗi ngôi đều có quỹ đạo riêng. Rì rầm, loạt soạt…
Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Trong sông và ban đêm, làm sao biết chắc mình đang ở đâu! Chỗ nào cũng hình thù quái dị, chỗ nào cũng lem nhem như chỗ nào! Không có núi đồi, không có hải đăng thì lấy gì đo hướng. Vậy thì chỉ còn cách phỏng định. Căn cứ theo thời gian từ lúc ra chỗ cạn đến giờ…
Anh thiếp ngủ, tự toại, thở sâu. Nàng ngồi dậy dưới ánh trăng, giận dữ, bồn chồn, thất trận. Cơn sốt đã lên cao độ và uể oải tách rời khỏi đam mê của nàng, bỏ mặc nó khát khao thỏa mãn và mắc cạn. Cơn sốt cao và không đến đỉnh – Giận Dữ, Giận Dữ – cốt lõi từ chối tan chảy…
Trên tàu việc đầu tiên chúng tôi làm – trước khi quyết định xem mình sẽ thích ai hoặc không ưa ai, trước khi nói với nhau mình từ đảo nào tới, và vì sao mình phải ra đi, ngay cả trước khi hỏi tên nhau – là so sánh những bức hình chụp chồng của chúng tôi.
Mẹ tôi, cũng như nhiều phụ nữ khác trên cõi đời này, thường cầu nguyện trước bàn thờ Phật mỗi sáng, mỗi tối. Họ cầu nguyện bình yên, hoà bình; đẩy lùi chiến tranh, tội ác xuống vực sâu muôn năm không ngóc dậy. Đó không chỉ là thói quen của lòng thành mà là ý thức luôn được mặc định.
Cái tôi đang cần là dành hết tâm trí cho việc học hỏi hải nghiệp. Rồi sau đó, sau đó tôi sẽ ghi tên học môn triết và… làm quen người mới. Với những người xưa, với tất cả yêu thương lần cuối, tôi trân trọng xếp vào hồ sơ… dĩ vãng!
Đọc cái tên, tôi ngạc nhiên mở to mắt nhìn kỹ thêm. Ông chính là nhà thơ tôi ái mộ. Năm ngoái, tôi có mua tập thơ đầu tay của ông được quân trường phổ biến. Có một câu tôi đọc một lần mà nhớ mãi: “Chưa đến với em môi sóng đã cười” (* thơ Hữu Phương)…
Xứ sở ấy nằm ở một bán đảo có dáng hình dặt dẹo cách đường Xích đạo một quãng ngắn nên nhiều người dân ở đây còn gọi nước mình là Xích Đạo Thổ. Xích Đạo Thổ là đất nước của thơ ca, đặc biệt, ở nơi đây có nhiều sử thi (xin đừng hiểu là những xác chết lịch sử).
Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.
Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.
Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.
