Bài thuộc thể loại: Thơ
Vĩnh viễn quê hương chỉ là mảnh vụn thoi thóp
Tấc đất sẽ ọc máu tươi
Ngọn rau sẽ trào nước mắt
Vương quốc của em sẽ đi vào cổ tích
đúng ra thân thể là một cái án chung thân, mỗi
đêm thỉnh thoảng thoát ra
thành một lông ngỗng dọc đường, bao nhiêu cuộc hành trình
Thắp ngọn đèn thờ
Kêu hồn Đồng Tháp
Ven đường, ma cây
Ôi, mũi kim say!
một vuông nghe mượn nhìn vay
có khi cúp điện lạc ngay trong nhà
thấy lòng là một bến ga
we can only go straight following a bird’s path
even calls take half of the first lunar month to meander
trộn lẫn
bạc cắc hoa xòe
đầu xuân một quả
cười toe
với đời
Lượm được cái lưỡi của ai bị rơi rớt ngoài đường
Gói tặng em làm quà sanh nhựt
Đừng có mừng reo như trẻ thơ
Chúng dân đã tin chuyện thánh thần
tôn thờ giấu tìm tâm hồn sinh linh ở chốn trăm hoa
mỗi đêm ai đó vút giấc mộng gõ mã vạch
và giờ tôi chả dại đi nắm níu tháng hai cứ kệ tay mèo mả gà đồng dẫm điên mê con dốc dẫn ra biển bắc kệ vũng nước mưa nhỏ như màng trinh con kén nằm nơi hiên ngoài kệ dòng người chờ lấy bữa trưa miễn phí ở st. anthony church kệ xác mấy gã đồ tể chuyên giết chó dữ
Run cầm cập ngón đàn si
Tồng ngồng mưa, ướt dậy thì hoa lau
Tiếng quyên làm lả đọt dâu
Khiêu vũ khiêu khích ổ khóa bóng tối
cần thay đổi quá khứ
trả nợ nước mắt lại cho cá sấu
bầy chim thoát dây buộc vừa bay vừa hót
đung đưa lời mẹ
quá thời nhiễu nhương
vẫn còn bao kẻ đứng đường
chờ nghe bình trị
khua phường kéo quân
Tụt nõ đời nhau
Khốn nạn gí thật nhiều gai vào đời nhau
Cứa khúc cổ mỹ miều
Chiếc vòng một khấc lúc lắc ngoắc vào giấc mơ
Trượt dài trên lưỡi răng hang hốc
hôm qua đóng cửa rồi
mà tôi vẫn còn nghe tuyết đổ
và người ca sĩ hát vĩnh biệt whitney houston
rơi nước mắt trên sợi tóc đen
Lúc ngửa ra thì vết cào sau lưng
Bật máu
Cô ngồi dậy trước mặt hỏi “buồn ngủ rồi phải không?” tôi gật đầu
tôi lặn lội bước vào ruộng tóc
chọc ghẹo mắt em
một sáng ngày thấy cuộc đời mình ở thế giới nào lạ hoắc
nơi bắt đầu – kết thúc là một dấu thấm mệt
quán cà phê có bức tường gạch cũ cúi đầu trước mùa xuân lạnh lùng
tôi không cứu được nàng
giống như sự bất lực của ngư dân trên biển khi chiếc tàu lạ đâm vào sự sống
Trơi hơi vất vưởng những u linh
Minh mải lắm lại càng ao uỗn bấy
Đây
Sinh linh xao xác lộn bay những nhịp ngày lửng lở
năm ngoái
sau bữa tiệc dạ vũ tân niên
của các cựu học sinh trung học
tôi tình nguyện đưa em về
vì chồng em không đi
nhớ da diết
chung chung
cụ thể chỉ cái chết thật
của chính mình
không coi việc gì nghiêm trọng
ngoại trừ chơi bời, thở vào thở ra
và cười no bụng
người ta chia nhau những con đường
mỗi người một nẻo đi về
nhẹ tênh
Một đàn bò mệt mỏi
Soạn lòng cúng cho ai?
Cánh chim mùi sắt vụn
Cong cớn cổ hình hài
những con đường cong bám vách núi
rừng cây
bám vào bờ dốc nương long cô gái đang thì
ta bám vào nhau
và một cái lỗ .22 hiện lên trên hộp thư
như một con ruồi đậu xuống.
Trong một tháng bạn có thể thấy bầu trời
qua cái đuôi của cánh quạt xay gió.
em là câu ví dặm
sẽ phôi sinh ở kiếp này trong mỗi giọng ầu ơ
bên bờ ký ức,
để đò ngang xé toạc những nhánh sông
