Bài thuộc thể loại: Thơ
Đưa em về dưới mưa
Em hiền như ma xưa
Bảo ả đi ngoài nắn
Ả dữ như mụ chằn
đã khuya lắm rồi hắn vẫn còn ngồi một mình trong bóng tối để cố nhai lại từng mảnh vỡ cuộc đời đã bị cắt vụn
hắn hy vọng có thể tìm lại chút hương vị ngọt ngào giả hiệu nhưng luôn được trân trọng gọi hai từ dĩ vãng
ta leo lên đĩa bùn nếm
cơn điên thò lưỡi
nhuộm lại màu da đơn giản
trong lò tẩm linh hồn
Nơi ấy
người ta có thể trả tiền cỡi ngựa qua nhiều thế kỷ
trong vài giờ
trải nghiệm chân thật bằng xương thịt
thánh kinh là ngôn ngữ chính
Gió thổi đỏ
trên ngọn đồi như rực lửa.
Giờ thì gió lại xanh
trên nhánh sông.
Nhưng gió sẽ tím
khi em muốn hỏa táng con chuột
ngay trong giấc mơ đêm qua
Có khi lửa không thấy chiếc mũ vải
mà thiêu rụi căn nhà đầy giấc mơ anh yêu em
Sẽ có một ngày anh đến
Bên em lúc còn bận rộn
Một chiều tối muộn sương
Mờ nhiều năm trôi qua có thể
… tôi hỏi- kể từ khi mất trinh cô có yêu nữa không? “… trong vòng tay thần tình ái chúng ta hệt diễn viên nơi một vở kịch hài!” cô trả lời và, bằng cách này cách khác đeo lại kính đen, tôi than- sao trên đời cứ phải mang kính đen nhỉ?
cánh cổng gia phong
khép hờ
kẽo kẹt trêu
người đàn bà xõa tuổi vào khuya
đếm tóc rụng
mưa thấm đẫm
lộp độp giọt xám xịt
trái đất ngậy mùi hoa lài
cầu vồng chết sững sau bão
Vỗ một bàn tay
Hát âm nhớ bạn
Nhan đi vô hạn
Nhan về vô biên
Đời chưa hết điên
ông tô hải tuy hèn mà lại rất can đảm
vì đã dám
tuyên bố thẳng thừng đừng có ham
cách mạng hoa nhài sẽ không tới việt nam
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát (*)
Bởi vì em là du kích em ơi (**)
Giặc giết em rồi quăng mất xác (**)
Cái đầu nhẵn thín.
Chứng tích của nhục nhằn thời gian.
Chứng tích của những cuộc tình
bật cả gốc rễ.
Những tán lá xuân cúi xuống
không tò mò
chỉ muốn biết có sự tham gia của mình hay không
Những tán lá xuân cúi xuống
Bởi vì, cả vương quốc dõi theo anh,
Ngay cả lúc anh dạo chơi cạnh bờ biển,
Họ vui vẻ chọn cho anh một cô công chúa,
Mà chẳng biết rằng em đã ở ngay đây.
ngồi yên trong xe, ả nói tỷ như ả còn là một nụ hoa, chưa nở, tôi yêu và có muốn lấy ả? tôi trả lời lấy ả thì lấy nhưng yêu, để xét, ả cho tôi kỳ quặc đoạn xoay mặt đi(!) phía trước biển đen
đặc
… thử hỏi, tao, đường đường một kẻ không thể kiến giải(!) chỉ chuyên chú ăn, làm tình mà lại đi nghiến răng cầm súng dí vô đầu con rùa hồ gươm…
Bánh mì Sài gòn
Đặc biệt thơm ngon
Ba ngàn một ổ.
Ừ thì đi đi có sao. Coi chừng
trễ đò rồi cau có hoài. Đem
thơ theo chút nắng mai, bữa
qua đã dặn thài lai làm gì?
Sao để ta nằm mơ thấy em
Dắt con mình dạo quanh tiền kiếp
Ta ở đâu, con đường trôi tội nghiệp
Đi loanh quanh, quá khứ biết đâu tìm!
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
chuyện gì đang xảy ra? thế giới chuyển động chăng? việt nam, với hơn tám mươi triệu đồng bào tôi đang đâu? trong nước, họ làm cái gì vậy? ồ!
- còn sống hết sao?
Một con chim lạ nằm chết ngoài tường
Dưới chân ống khói trong chiều sương
Con trai tôi nhặt lên, đặt giữa lòng tay
Con chim đã cứng lại
Ví dụ tôi đến căn nhà gỗ thông
ở Lạc Lâm tìm dấu tích xưa
không thấy, bình trà đất nâu
mấy ly vàng ố, cái tàn thuốc
