Bài thuộc thể loại: Thơ
họ nói tầm 12 giờ
thấy tôi vừa cầm ống vạn hoa
kê vào tai lắc
lắc
giả thử như trời hành. đứng
thì trong cách đứng cũng có phần
uy vũ. hay là run en sợ
cuộc du hành của một bãi phân
nhắm mắt lại nhìn bằng hai tai để thấy mình vẫn sống
ngồi lặng trong bóng im nghe tiếng lá
tưởng tượng em cởi áo, da trắng tợ bông bưởi
tôi nằm bưng mặt khóc rưng rức
ngoài trời mưa đổ, nghe tức tưởi
Hàm của nó luôn hả lớn
răng chập chùng nhọn hoắt
Hả lớn
Hả từ từ lớn dần
sơn ca vẫn thường ngửa cổ vực âm giai
bài hát cũ giật mình trong chiếc loa cửa hàng sao chép đĩa
tóc bồng cũng đã ngập ngừng chia cho mưa chỗ đậu
Tôi có giấc mơ này, thưa bác sĩ: tôi đang sống trong thị trấn này
thì tôi già đi. Hàng xóm cũng già
đi, và họ ở luôn trong nhà, dậy trễ
Chapot Napoléon chai
rượu armagnac chúng tôi đã
uống say cùng nhau đêm không hẹn
chiếc vỏ chai Tình Yêu tôi nâng
anh đã chơi facebook
đã dò la
đọc không biết bao nhiêu câu
chữ
Đêm gánh những thúng thẫm sậm
Ồ ạt đổ hũ nút đen thâm
Ếch nhái cũng réo rắt theo
Hùa tiếng hát rong của gió
Tôi giấu trong mặt trời
những chiếc chìa khóa đủ loại
Và giấu trong tôi
những kiểu hòm toan tính
có cuộc tình bỗng nhiên nở rộ đêm qua thơm mùi quỳnh quyến rũ
đầy đủ cả môi hôn, tay ghì, ngực ấm và những lụa là không khoảng cách
Niềm vui
Nỗi muộn phiền
Cùng sinh ra từ bóng tối đi như chân nhện
làm như thể vô can
con bướm vàng đã bay về phía nắng
và rêu rao
mùa xuân có màu hồng
Tháng Ba vẫn còn gió lạnh và
thỉnh thoảng cơn buồn lại kéo dài
đã đi qua một chặng lắng nghe
tiếng chân bước thầm bên sóng biển
Lũ kiến bò tới lui tha từng con chữ
mật ngọt hũ nút điệu vần
lãng đãng tứ lãng đãng đường viền
quanh co lá
Thành phố lên đèn
Rung rinh như cú lắc chuyển mình
Lung linh vào hư mộng
Đắp lên thân cầu tấm chăn xanh vàng tím đỏ
tôi thường ngồi trong thời gian lẫn lộn
với một ngọn nến cháy rất hiu hắt
tôi cũng không nhớ mình đọc sách bao lâu
dưới vẻ im lặng trồi sụt của văn chương
Có những ngày anh thấy chung quanh mình chỉ một màu nâu
Bầu trời nâu xỉn
Con đường đất nâu
Cỏ ngả màu
Mặt sữa, mặt búp bê,
nó đóng kín như một cái răng
và lạnh như người chết
cho tới khi tôi chạm công-tắc.
luôn luôn bị chuột rút
hai chân co quắp
ngồi im nơi góc phòng với một áng nắng
từ trên cao rọi xuống
Màn đêm lên hơi men ủ say cả những giấc mộng đang thao láo mở mắt
Những hồn ma trong “plants vs zombies” thò tay qua bàn phím
buổi sáng mỏng tang như màn tuyn
hững hờ che bầu trời mười sáu
ý nghĩ ăn mòn ngón tay
festival hình oval
2 giờ sáng [như con cú cô độc]
về
trong váng vất của rượu [mùi đàn bà]
bỏ abbey lincoln vô đầu máy
Đêm xé lưới lùa hồn qua mê trận
Phân thân trong nụ hôn
Lập lòe lửa xanh
khơi đêm thắp đóm thật thà
rọi vào miền của người ta mượt mà
lạc về trên cuộc đi qua
rụng xưa trơ cuống có là phai phôi
