Bài thuộc thể loại: Thơ
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình
con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
sau rốt tôi nói với cô ta- con người chứ có phải con thú
mà con thú cũng không đê tiện đến nỗi giấu mày
giấu mặt
chuyến bay vào bầu trời nào đó
bầu trời không màu trên con tàu cũ
hương của đêm và sắc của ngày quyện lại trong chuyến bay
Bài thơ của ngày tháng
Không phải câu chữ nào cũng mang âm thanh hõm
Không phải thơ nào cũng của thời gian
Tiều phu, bác!
Cho tôi mượn chiếc rìu
hì hụi chặt, bổ góc vườn Thơ hòng đốt lên đống lửa
Sao cứ phải nói nhiều về tháng tư?
Có phải con ngoáo ộp lại vừa trỗi dậy?
Và cuộc hành hương về miền đất hứa
vẫn chưa bao giờ im tiếng khóc.
Chia tay một người đàn bà
Bảy mươi tuổi sắp đi xa
Tôi hỏi: bà có nhớ ông không?
Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào
Đã ở hẳn trong đấy
vì những ông vua phố phường bắt đầu làm thơ
vì những cái đầu láng cón đang tiết ra mồ hôi bằng trắc
vì những cái bụng chứa đầy thức ăn và vần điệu
Facebook ngày 30 tháng tư
những câu thơ như những lá cờ
rung giật như báo hiệu cơn nghiện
Ai may giùm tôi chiếc túi ba gang
Tôi gom hết những ngày buồn và ném vào đó
Treo lên cành khế
Mơ giấc đại bàng
ngòi bút như chổi cùn
à vẫn thế rế rách
dìu dặt thỏa hiệp mình
ngân nga trùm phương án
một chút đất Bản Giốc
một chút Gạc Ma
một chút Hoàng Trường Sa
một chút tơ trời ngày tháng cũ
phát thấy loáng thoáng tuyền nông dân
ở văn giang
lúc họ tụm lại
lúc tản ra
giành đi giật lại
cũng chỉ một mảnh đất này thôi
chỉ có những người nông dân là đổ mô hôi và máu
vẽ nên những ngọn cờ
tháng tư nào cũng rập khuôn đau
ré tên hư ảnh vào chung thất
kẻ bám dương quang ánh mặt rầu
Chúng chợt vẳng về từ miền sâu thẳm
Như tiếng lâm râm cầu kinh
Nơi ngôi chùa bị chôn vùi dưới đáy nước
khi vú chúng em còn là trái mận trắng trong vườn tinh khôi thiếu nữ
khi các anh buông súng, súng chất một đống, tháng tư khóc
Những nụ nhỏ giữa xứ người
đang chụm lại một mùa xuân.
Cơn gió mới cơ hồ treo đong đưa trước mắt tôi
nỗi chết lặng thầm
tôi quên mất ngày hôm nay tháng mấy
có lẽ khu rừng cháy vẫn còn là ám ảnh
với những xác người không ở trong thơ nhạc
từ trên sông ngầu đục nước nguồn về
giữa cảnh sắc một màu đục nhờ
thấy mơ hồ người đàn bà [lạ] tiến đến
đứng trước mặt
mặc trên người bộ quần áo màu vàng
Hơi biển bỗng tanh tưởi
Các xác cá mập như cái gối ôm tròn trịa vứt trôi
Sau khi đã chặt lấy hết vây
tháng tư nắng chưa đủ vàng trái thị
chưa đủ điên mùa tình nhiệt đới
lại áo trắng khăn chùng đi đưa đám nỗi đau xanh
dưới phố ngân tiếng rao đêm thơm thâu à ơi xe đẩy
giấc mơ lạc đường à ơi gối mỏi đi hoang
diệp lục loang già à ơi lá cháy
Bọn ta, chẳng còn tánh can cường
đánh mất niềm hân hưởng
sống cuộn mình trong cái vỏ đơn côi
Love arrives
and in its train come ecstasies
Ngôn ngữ, ngôn ngữ nào?
Một câu thơ chưa đủ lớn
Đã vội lao vào cuộc sáng tạo
