Bài thuộc thể loại: Thơ
Ngày mai đi biển
Chưa đến đã thấy xanh trong và bầu trời nhiều gió
Một mỹ nhân ngư trắng muốt mắt nhắm ước lệ
Sóng ôm trọn
từ hành tinh nào con chim ướt cánh lạc vào bầu trời tôi
khắc nghiệt cơn gió cuối cố nung nụ hôn nồng
bay/trôi vào hành tinh xanh còn vương
tha thiết ánh mắt chàng dìu dịu nuôi nuối
đắm đuối nổi trôi thời hồng hoang
thời những con sâu cuốn chiếu ngất ngưởng đầu sừng
con khủng long hiền lành cúi xuống
bữa ăn chay của bầy ốc sên
Khi trứng của người đàn bà từ chối mọi gặp gỡ
đám tinh trùng chạy lúc nhúc có khác chi giòi bọ
ồ xin lỗi
em chỉ là con búp bê nên làm anh tuyệt giống.
Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tôi sẽ đọc thêm nhiều sách;
tôi sẽ bớt ngước lên mỗi khi người nào đó bước vào quán cà phê
bởi vì cần đếch gì? Ý tôi là,
tiên sư cha cái thằng “phải gió”
nó làm gì con phờ phạc thế nầy
cái “mả cha” nó, có bịt vàng, bịt bạc
mà mẹ thấy con bủn rủn chân tay
đàn bà hình dạng quái vật
quái vật hình dáng đàn bà
bầu trời đầy ắp cả hai
Và đàn bà
thì muôn thủa
tiếc ngọn lửa đã đốt cháy hồn mình
thu những tàn tro
phủ lên những mảnh than còn sót lại
Ba thành phần
Ba cánh cửa
Mở một cửa, chẳng khó
Mở ba cửa, chẳng dễ
… có người đàn bà sống đời luôn luôn tin chắc rằng mình đang trên đường đi dần đến sự chứng ngộ lẽ đời lẽ vô thường [truyện nhấn mạnh ở đây người đàn bà không hề có căn bản về triết học bởi đàn bà tự thân đã là đều triết lí tất nhiên…
những ngọn núi là ngực nàng
hai sông Nile lệ nàng
như thế nàng nằm
đen tuyền suốt những năm.
ở một góc khuất
thượng đế đã làm điều tắc trách
chúng tôi phải dừng việc yêu đương
bởi vì nàng mắc đái
Tranh chàng bé xíu, gợi ra
những ngôi nhà, và cây là những chấm xanh li ti.
Nàng để ly xuống bàn, phán, hãy vẽ
như anh đang mù, từ ký ức và nỗi đam mê
hai cái chuông đồng treo hai đầu vú nhỏ
đung đưa bài thánh ca trên những sợi lông tơ
núp sau gốc cây đường huyền trân công chúa
đen hơn ca khúc đen
đen hơn tiểu thuyết đen
đen hơn chợ đen
đen hơn xã hội đen
Tôi không biết đọc một quyển sách nhi đồng / Có ai tin rằng tôi đã đọc Nhất Linh? / Nhưng rồi ai đây biết ông là ai?
như những con đường bị giật mạnh từ phía sau
vì tiếng gọi của ngôi nhà
hình hộp mở sẵn
vừa đủ cho một người, một đêm, một tia sáng
Phố biển ta về mưa muối đổ
Trời mắt em hồ thủy xuân tình
Hồn ai xanh biếc chiều thủy mộ
Sóng thẳm ngàn trùng vẫn hiển linh.
Chạy lùi, hơi biển phả tro khi thành phố
tự ngoảnh mặt với chính mình, biển mà đã mang tới nó cuộc đương cự
chống lại một ngọn Gió Tây đang đuối cạn, những ngọn gió rừng cháy gọt rời
những bìa ngoại ô nằm từng cụm xa nơi Thứ Tư Alibi bộc lộ
tưởng đâu còn hè
mỏ gõ kiến đùm đụp thêm vài tiếng
trưa không rớt xuống vỏ cây vụn
chỉ vài tiếng lào xào ươn nắng
Lạc vào sân chim Đồng Tháp Mười, bạn ngồi chồm hổm trên xuồng ba lá. Tư thế cân bằng bấp bênh. Xóa đi bao buồn phiền, tham vọng, rối loạn kinh tế. Nghiêng mình vốc nước rửa mặt. Một đàn cò trắng bay la đà, con diệc xám vục mỏ bắt cá.
tôi hay làm bộ nói rằng tôi biết rất nhiều về mùa thu
thậm chí những bí mật tày trời của nó
như ngày kia nó đã đưa mắt õng ẹo tư tình với cơn gió lạ
khi anh chồng chỉ vừa mới quay đi
nằm co quắp với ý nghĩ nếu chết đi
dưới tay điếu cigar
thì linh hồn tôi sẽ về đâu chứ!
Sơn nước bóng lộn lên, mặt trời lộn xuống
Sau ót mịn màng của em
của em
của em
sáng.
mẹ hái hoa để riêng kính con yêu
lòng vẫn ước trao tận tay ái nữ
khoảng tử-sinh có cây cầu vô ngõ
