Bài thuộc thể loại: Thơ xuôi
Nơi đâu các bạn tìm kiếm cái đẹp, và làm sao các bạn thấy được nàng nếu chính nàng không là lối đi và kẻ hướng dẫn các bạn?
Và các bạn sẽ nói thế nào về nàng nếu nàng không là kẻ dệt nên ngôn từ của các bạn?
Lý trí và đam mê là bánh lái và cánh buồm của linh hồn các bạn lúc đang vượt biển.
Nếu cánh buồm hoặc bánh lái hỏng, các bạn chỉ có thể vật vờ trôi giạt hay đứng yên một chỗ giữa trùng khơi.
Ước gì các bạn có thể sống bằng hương của đất, và như loài cây gió được kéo dài nhờ ánh sáng.
Nhưng vì các bạn phải sát sinh để ăn và phải cướp lấy sữa mẹ của thú vật sơ sinh cho nguôi cơn khát, thế thì hãy để cho hành động ấy như một cử chỉ phụng thờ.
Almustafa, người được chọn và là người được yêu thương, kẻ là bình minh mỗi ngày của đời mình, đã từ mười hai năm nay tại thành Orphalese chờ đợi con tàu quay lại đón rước ông quay về hòn đảo nhỏ nơi ông chào đời.
Những giấc mơ như rơi ra từ một trang sách cũ. Bất chợt, bắt tìm lại được.
Ta là một chú bé bắt được một giấc mơ đang bay chấp chới như một cánh diều, hay như một vì sao lẩn khuất trong đêm.
trâm sừng xỏ then ngang bóp gồng tóc bắp cải cài hoa sim hoa sứ chân bước rung ken vòng xâu bạc chênh choang các nường sơn cước da trắng hơn măng nứa bóc vỏ lưng quảy gùi mây đung đinh guồng nước xay gạo gỗ thâm quây cuồng gầu sòng leo lẻo thò tay bắt cá còn được…
(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài
An ủi lớn nhất của anh là, xâu chuỗi những điều đọc ra và chứng minh được rằng, nó là điều gì đó anh mới biết. Về sự tăm tối của anh.
Bạn ơi, có bao giờ bạn tiễn bạn nơi bến sông. “Lâm giang tống hữu” câu thơ cũ. Đỗ Phủ thương người thấm ướt khăn . Ý thơ cổ làm tôi buồn khôn xiết. Người tóc bạc giữa trùng khơi sóng biếc. Nghe não lòng cho kẻ ở người đi… Nước mắt người xưa làm mình muốn khóc. Cảm thương người lữ khách, khóc tri âm.
Bóng tối dọn bãi cho bọn côn trùng kẻ sơn lên đường trời dán trong đôi kính mát tôi vừa tháo xuống: em đưa bàn tay lên che nắng. Lời em chẻ ngõ ong bay, “giờ phút cuối ngày, em muốn ngắm anh qua năm chỉ màn thưa.
Vì vậy, thay vì viết về Pushkin, tôi thà viết về Gogol.
Tuy vậy, Gogol quá vĩ đại nên không ai có thể viết gì về hắn cả, nên rốt cuộc tôi lại phải viết về Pushkin.
Mưa tháng sáu nơi phố không gì lạ, màu xám mặt dưới chiếc lá lật ngửa lên, hướng về nắng mặt trời và da người trở nên trong suốt như thể mảnh giẻ mòn của những gì còn lại
Lời độc thoại của một người lính Hànội: Những Ống Dẫn Máu. Tất cả bắt đầu bằng lời thề là có những ống dẫn máu từ tử cung của những người mẹ Việt Nam tới những chiến trường mà những mưu kế chiến trường thì kéo dài bất tận và ác độc
Đêm qua tôi nằm mơ phải hoạt động gián điệp, loại gián điệp hai mang, quê tôi gọi gián điệp nhị trùng. Vì vô tình bị kẹt trong cuộc vây ráp nên phải hoạt động, không vì tiền. Tôi còn nhớ rõ mật khẩu, biết cắt đuôi, đặt máy nghe trộm, bí mật đánh điện tín…
Bộ đồ lòe loẹt cũ ai treo trong ngày không nắng. Tôi nhớ những cánh cửa mở níu tôi về ngôi nhà im lặng trong nắng phương Nam. Ngôi nhà mỗi lần tôi ngoái lại, ngưng đọng hơi khói màu trà trong mắt tôi.
Phố ngắn như những lòng bàn tay hở (và) năm ngón như những cặp môi già chụm chúm, so le, hôn thun thoăn gáy tóc con gái hai mươi (tưởng tượng) nhưng đẩy nhau đi thì bước chân lại vùng vằng vâm vấp như lễ rước kiệu trẻ con; hoạt cảnh khiến (chúng ta) nghĩ: đang vào mùa trung thu, sẽ có trăng, song, vắng chú cuội.
Này anh, hãy đi tìm bằng hợp khúc của bốn bàn chân của chúng mình lộ trình dẫu mấy xa lượng bạc đông nhét túi áo làm lộ phí hào phóng tuyết sợi đan quai dép lồng em cầu bằng khối hững hờ trong đôi mắt anh anh tụng bằng niềm bái ngưỡng giữa trái tim em; [nôn náo]: anh ạ, nàng chưa hiện, nhưng hẳn là huyễn diễm: lụa yếm thơm cột tháo mấy hẻm trời.
mãi mãi vẫn là những hồ như trong cuộc sống bất trắc hứa hẹn giờ tàn phai mỗi lần trăng mọc. đời như một đêm trăng soi rợn giấc mơ cố thổ. vạn hữu mơ hồ xao xác cuộc tồn sinh dằng dặc nghi nan. gió thở trong cây thông thốc nỗi không nhà. văng vẳng trong lòng đất ẩm lời rầm rì phù chú. những hồn ma lung linh như những vì sao. những vì sao chứng thực một vô thường.
Bóng tối dọn bãi cho bọn côn trùng kẻ sơn lên đường trời dán trong đôi kính mát tôi vừa tháo xuống: em đưa bàn tay lên che nắng. Lời em chẻ ngõ ong bay, “giờ phút cuối ngày, em muốn ngắm anh qua năm chỉ màn thưa.
người ấy bỏ đi ngoe nguẩy đuôi dưới ánh sáng hồng . đuôi đen đen ngăn ngắn không lông ngó như đuôi lợn mà cũng tựa đuôi voi. chắc chắn hắn không phải khỉ. tất cả những con khỉ có đuôi đều đã bị loài khỉ không đuôi thanh trừng . chắc chắn hắn là người hôm nay
Cánh cửa hình thành bởi những vết sẹo, những nếp nhăn, những sợi tóc đổi màu, những mùa trứng rụng, những hơi thở hụt, những đêm mất ngủ, cùng vết thương chưa lành. Những cái vắt người đẫm chất lỏng đè ngang bụng hay nằm cạnh, nằm trên, nằm dưới, nằm sấp, nằm ngửa chồng chéo/chất không ngoài mục đích (được) xâm nhập. Vỏ hành tây lẫn hành ta trộn lộn cùng da rắn cái. Cánh cửa không có chỗ dành cho đức hạnh.
cái ghe chữ nghĩa đã xa bờ nhiều sải tay, bị sóng gió đánh ngược, suốt buổi chiều và phần còn lại của đêm, mãi canh tư, doi mới đi trên bóng tối mặt nước
But hitchhiking like lost hobos on the back of these pleasant images are also memories of less pleasant things. In the mind of the child in me, the soccer fields stretch on and on

