Bài thuộc thể loại: Thơ
có khi tôi thấy mệt
vội đứng dậy
sợ không còn đủ mệt để đứng
góc nhà kia …
tôi vô tình chạm vào tôi
hình dáng ngày vui không còn nguyên vẹn
chỉ còn lại biên dạng một buổi chiều nao nát
từng người …
Đã từng có nhiều người ngồi nơi đây
nhìn góc phố sau đêm dài ngủ muộn,
khuôn măt trẻ trung non sữa, …
ngồi
như không đầu
đầu
như không thân thể
buổi trưa
như không buổi sáng
rồi thời gian
thành một bát cháo
nhưng tôi không thấy khát
khi bàn tay vẫn mọc tiếp
Gió xé đại lộ
Bứt hai lòng phố
Gió ngấu nghiến
Nuốt trửng mùa đông
Khục khặc ho trong vòm môi đêm
Như lưỡi loài rắn tứa nọc.
Gió xoáy tàn tích
Sáu mươi ba …
Làm ơn chờ một chút
Để máy bay tôi đáp xuống trước
Rồi xe chạy cũng được
Ký ức về . . .
tôi lên trời cánh tay đập mạnh phiêu diễn
đi ra tôi nốt chấm máu ẩn lên dòng kẻ sóng
âm động côn trùng lá hôn. Bài ca độc tiếng
Miệng cười một nửa
Lấp ló răng nanh
Vỗ tay vô bóng
Hát cho tường nghe
Mưa sũng trong lòng
Trong vườn
Một xác chết phân hủy,
Trong khi đang nhấm nháp
Một bao đậu phộng rang muối.
cứ đi làm khách không mời
cửa người gõ đã rã rời ngón tay
đọc kinh Cựu Ước lâu ngày
con chim gõ kiến mặt mày buồn hiu
