Bài thuộc thể loại: Thơ
Sau khi bạn mất rồi
Chúng tôi ngồi bên nhau nhớ lại
Lời nói đẹp anh dành cho vài người
Trong tiếng hót phơi nhiễm ánh sáng
con chim khóc về một hội chứng mất ngủ kinh niên
người ta đã bí mật cấy vào gốc cổ thụ những phức cảm của thời tiết
vừa nhắm mắt lại
thấy liền bầu vú em
thanh tân
mong muốn nắm
Nó không sợ
Nó ngồi nhìn
Thức giấc sau cơn mê mị
Mặt trời vuông góc
sợi chỉ nứt ra… tẽ hai hàng mỏng thật mong manh
bàn chân trắng mượt… nuột nà đến xanh xao
bàn tay xoa xoa lên chỗ có vết chấm thật nhỏ… đo đỏ
Dẫu không muốn nói cuối cùng
Cơn huyễn mộng thêu dệt
ở ngay trước cửa lỗ tò vò
Con trăng tròn kia đang cách tôi
vòm cây lá ướt
Và cách anh nửa vòng trái đất
tôi lẩn trốn nơi đây [nơi nào?] có dễ hơn 30 năm
sống với hình hài một sợi dây leo
nhiều chân
bám vào mọi hy vọng
nhọc mệt tìm hoài một chiếc xe ôm
họ thường đậu xe đâu đó ở những ngả tư
họ thường là những cứu tinh của tôi trong đêm tối
Lùm cây nhỏ, nơi cất giấu những đám mây của tôi
đã đổ xuống gác mái từng lát cắt của mưa
im lặng và hào phóng
