Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Ba anh em trong một căn phòng bệnh viện 17.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận

Theo cấp bậc cũ 1975, hệ thống quân giai, thì Khánh Trường là Trung sĩ nhất, anh Phùng là binh nhất còn tôi là binh nhì. Khi ra đến ngoài, Phùng Nguyễn nhắc lại với tôi là Khánh Trường chết thì ôm mỗi một cuốn Hợp Lưu ra đi. Tôi bảo “Thì vậy, nhưng giao lại cho anh vậy là an tâm”.

CÁ 17.10.2016 | Chụp và Chép, Sáng Tác, Tùy bút | 1 bình luận CÁ

Hôm qua tôi thay nước cho cái ang nuôi một con CÁ duy nhất. Con cá đá màu đỏ, loại cá chỉ sống một mình hoặc chỉ sống được với con cái, nếu cùng là cá đực sẽ lôi thôi to. Đánh nhau đến một con phải chết mới ngưng.

Hôm qua tôi vào trang mạng Tiền Vệ xem hình vẽ CÁ của thi sĩ Đỗ Trung Quân, những con cá tím xanh nằm tròng tréo

PHÍA BÊN KIA. MẶT GƯƠNG ĐÃ TRÁNG THỦY 17.10.2016 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Dạo gần đây tôi lại bắt gặp mỗi giấc ngủ ban đêm của mình lại là một cuộc rong chơi đầy đắm mê, nhưng không cùng đích, không nguyên lành như các giấc mơ thời thơ ấu.

Oakland Night Question 14.10.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Từ Việt ngữ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Oakland Night Question

When Đức asked me what had caused people to stand on this or the other side of the battle line, I would think of Little Kình. So I thought I should share with him this story, full of holes and speculations, to help him toward an answer that perhaps I’d also want to find. I am not an eloquent storyteller, and the story itself is an erratic one.

Sinh Ra Từ Trứng- phần 7: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng- Đường Đi của Cô Gái- Trong Căn Phòng Tầng Áp Mái-Đám Đông-Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng 14.10.2016 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Từ ổ rơm bước ra, cô bé sinh ra từ trứng ôm chầm lấy bà mẹ đã cưu mang mình trong bốn ngàn năm. Cô nói: “Con là con gái mẹ chờ đợi.”

Bà mẹ tuy ngỡ ngàng nhưng cũng ôm chặt con vào lòng, bà bảo: “Ừ, con yêu của mẹ. Mẹ vẫn tin rằng cuối cùng thì con cũng được sinh ra. Mẹ sung sướng lắm.”

Nước mắt của người mẹ lăn xuống trên tóc con.

đêm * vang rền tiếng hú gọi tên 14.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

bên này ranh giới phía trời tây ngọn gió sông quê mang
mùi bùn đất hòa vào hương lúa chảy tràn về đẫm ướt mái
tóc và thân thể thằng người tôi với bộ dạng ngô nghê giang
hồ phiêu lãng

tôi có cho em gì đâu ngoài những ý niệm trắng đang
hiển nhiên rõ dấu chấm đen có thể là chú dế mèn khờ

TRƯỜNG CA NHỮNG ÁNH MẮT ĐÈN MỜ 13.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Khu phố những ánh đèn chưa một lần mở mắt
Những đứa trẻ quần áo rách nhiều hơn lành
Những người đàn bà không biết khóc
Không biết khát khao không biết vị tiếng cười
Những gã đàn ông không biết yêu thương
Chưa một lần tỉnh táo

Đồng thiếp 12.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận Đồng thiếp

Tôi quẫy một cái
thực mạnh
mồ hôi tuôn dầm dề
ả cắn nát bả vai bên trái
cờ đỏ sao vàng được kéo lên ngoài tiền đình thành phố san francisco

chùm thơ Huỳnh Minh Lệ 11.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

những thằng đá cá lăn dưa
sáng còn dưới bến buổi trưa sảnh đường
*
thằng gù chiếm cứ lầu chuông
tình yêu thổ tả chúa buồn đóng đinh

Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian 10.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian

Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê” hay “bai” không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng” ông à.

chiều xuống. vẫn ngoài elm park 9.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

chiếc bụng của người chơi kèn dạo
quả thật lép kẹp
có lúc tôi đã tưởng tượng
hình như chẳng hề có gì bên trong ấy
vậy mà hơi từ đấy vẫn thừa thải
để ông lướt qua cây saxophone làm điêu đứng lòng tôi

Bọ cánh cứng 8.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Nó màu gì nhỉ
Là giống chó gì
Độ bao nhiêu tuổi
Còn tôi là người thế nào
Trong hình dáng đàn ông phục sức hoàn hảo cho buổi đi săn
Bỗng con bọ rơi xuống ngay chỗ tôi ngồi
Cánh cứng đen bóng

bài thơ viết trong vườn * làm vườn 2 7.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

em nhìn thấy những đàn kiến lầm lũi lầm lũi cặm cụi cặm cụi
em nhìn những cụm rêu già dính chặt trên mặt đất
em phải nhổ đi
chôn vào đống đất cũ màu nâu
để nó tái sinh thành đất mới bio cho mùa làm vườn lần tiếp theo

Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng 6.10.2016 | Ca từ, Sáng Tác, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng

Một lần yêu em, óc cuồng hơi men
Khóc cười ngu ngơ bên đời rất vắng
Trần gian lạ lùng, còn mỗi em quen

Một định nghĩa không hoàn thiện 6.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

thổi qua đời tôi
chói chang
nơi tôi chẳng có bóng tối rủ dài
trên đỉnh nghêu ngao của mùa xuân nịnh hót.

Cha và Con 5.10.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Cha và Con

Anh nhấn nút quay kiếng xe lên. Mùi da thịt quen thuộc của người vợ cũ bỗng trở nên đậm nồng trong chiếc xe bít bùng. Anh nhắm mắt hít vào rồi thở ra một hơi dài để trấn tĩnh nỗi xúc động dang ào đến đột ngột. Mở mắt, anh liếc nhìn Vi Hương như sợ con đọc được tư tưởng thầm lén của mình, rồi cúi xuống gài số cho xe lùi lại.

Sinh Ra Từ Trứng- Phần 6: Người Đàn Bà Sinh Ra Từ Trứng/Và người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ cũng đã đứng dậy/Hồ Sơ Chuyên Án/Hồi Ức Ông Hoạ Sĩ 5.10.2016 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tuy mới sinh nhưng đứa bé đã đứng được và biết nói tiếng người. Câu đầu tiên nó thốt ra giống y như giọng của bà nội nó: “Giời, nằm co quắp trong quả trứng bốn ngàn năm, giờ mới đứng dậy được. Hú vía.”

Ông bà nội, cha mẹ đứa bé còn hú vía hơn. Họ chưa tin đó là con cháu mình, lồm cồm đứng dậy, khi vẫn còn trong tư thế nửa ngồi nửa quì, đứa bé nói tiếp: “Con đây mà. Con là cái Ngọ mà mẹ vẫn nằm mơ thấy đấy.”

Mặt Trời Bé Con 5.10.2016 | Sáng Tác, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Mặt Trời Bé Con

Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con

Kino 4.10.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Kino

“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”

những cái cây xứ chuyên chế 4.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 1 bình luận những cái cây xứ chuyên chế

khu vườn thở. chậu kim tước hoa nhỏ cắm rễ vừa chớm nở phép lạ. trên miếng đất bỏ hoang và lười biếng, sương đậm tẩy trắng màu xanh cây bụi. một bầy ong rách rưới bay vào câm xoáy của gió lốc.

Ruộng Gió 3.10.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Ruộng Gió

Khuôn mặt David lộ vẻ căng thẳng, mắt dán vào cái hộp nhỏ có đề hàng chữ Global Positioning System, hệ thống định vị toàn cầu. “Cần chi tới toàn cầu, chỉ cần cái hộp nhỏ xấu xí này có khả năng báo hiệu cho David cái mỏm núi đầy tuyết nằm đâu đó trước mũi của hắn là tốt lắm rồi,” Điền nghĩ thầm.

khởi hành * đất nước. [và con người] 1.10.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

dưới bình minh gai nhọn
bọn người man khai cuộc thanh bình
nhát cuốc vỡ đất còn bùn đeo dính
đất nước này vẫn còn lắm kẻ bội thực
[cười cười nhìn đám cò ma đói nhăn răng]

tác phẩm 30.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận tác phẩm

Khi dựng truyện, ông Thân đã nghĩ đến việc cuốn tiểu thuyết của ông có thể làm buồn lòng một số người, trong đó có ông Quang, nhưng cái danh tiếng “nhà văn công chính” không cho phép ông sửa đổi một số chi tiết mà ông cho rằng rất quan trọng cho toàn bộ cuốn truyện chỉ để không làm phật ý ai đó.

KHÁN GIẢ 29.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận KHÁN GIẢ

Tiếng hát của Thành lại vọng lên, bập bùng như đến từ một không gian, một thời gian nào khác. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa… Bài hát gì mà kỳ cục vậy nhỉ? Hình thù đống vỏ bia ngổn ngang trên bàn bỗng cong vẹo đi như được nhìn qua một màn nước. Tôi đưa tay dụi mắt, cười ngu ngơ. Bậy quá, uống cho lắm vào …

Có Nơi Nào Tủi Buồn Như Quê Tôi 29.09.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Đã đến chưa thiên đường mù lạc lối
Nghĩa lý gì Chúa Phật cũng niêm phong
Thi sĩ sống dậy liệu còn có hỏi
Bao giờ dân mình mới biết lớn khôn

giữa sự sống và cái chết 29.09.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Từ một cơ mưa lũ, khoảng sáng lóe lên rạch ngang bầu trời. Những sinh vật trong góc tối sinh sôi. Ta có thể chết như thế không. Một sợi tầm gai chẳng hạn. Một mảnh đứt gãy của kỉ nguyên chẳng hạn. Một hạt đen vùi lấp chẳng hạn. Nhưng khi mưa tràn xuống. Chỉ còn nhận ra một điều, phải sống. Phải sống phải không?

“RICK” 28.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận “RICK”

Bằng cách đổ quân ào ạt vào miền Nam, người Mỹ đã biến chúng tôi – trong con mắt của người dân VN và của thế giới – thành một lũ ‘hợp tác’. Lẽ ra mọi sự đã có thể khác đi, cho chúng tôi và cho cả anh nữa, Rick ạ. Lẽ ra anh đã là thầy giáo, doanh gia, công nhân, hay gì gì đó. Nhưng chắc chắn không phải là thằng bum sống nhờ vào mấy cái lon rỗng trong thùng rác!”

Những sonnets tìm thấy 28.09.2016 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Rồi chiều cũng treo tơ.cơn rách lục
Bóng nhu mì.lá ố lậm tà dương
Xin níu lại.mắt người treo trăng ứa
Những tàn phai.giàn giụa vết chân thường…

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch