Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Espresso ♦ Dạ khúc 26.09.2013 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ | 0 bình luận

Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.

Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.

Luân Niệm Chuyển Trang 25.09.2013 | Sáng Tác, Truyện chớp | 0 bình luận

Chúng xông vào cửa tiệm buôn bán và trao đổi tư tưởng, hàng hợp pháp lẫn hàng lậu, rút mấy trang lệnh bắt cuộn dài như thanh kiếm sắc, đặt lên quầy trấn áp, ra lệnh cho cô chủ, lúc này đang còn ngạc nhiên bần bật, bắt cô tự lấy giấy vụn nhét miệng mình để thôi đôi chối…

Ngày 13 tháng 7 năm 2013 25.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Máu vẫn nhiễu
đỏ suốt thời gian
đỏ từng bước
vết thương đau lòng, cứ mãi mãi đau lòng

Đầy những vết thương. Thơ 25.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Vẫn tiếng khóc phát ra từ bọng sồi già
dọc dài con đường mùi mẫn
Cùng nghe rất rõ lời một thi sĩ đã chết nhắn lại
cái chết trẻ như ai ngắt một nụ non.

Tĩnh lặng (II) 24.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 3 bình luận

Chúng kêu lên trong tay gã sát chim
Bị nhốt vào những gian nhà tù
Bị vặt lông, cắt tiết

Nhưng không hề đau!

Thứ ba ♦ Vô đề 24.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

cũng chỉ cốt giữ sao cho quá khứ
nằm yên trong sách

tôi đeo loa tai
lắng nghe hư vô nói về đời mình

Cánh máu 23.09.2013 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Và rồi ai sẽ kể tiếp câu chuyện hôm nay. Ngày kia, ngày tới, khi mọi chuyện chỉ nặng phần bên này, khi đêm vẫn dài ngay cả buổi sáng tới. Người ta sẽ hỏi, có thấy khói đằng kia không? Đâu, nó đâu. Chỉ là do cánh trắng mang tới, xuyên qua nó thì cái gì mà không bạc màu, ủ rũ,

Ghi chú thơ Nguyễn Xuân Hoàng 23.09.2013 | Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Biển, nghe không? Biển, nghe không?
Lạnh mênh mông! Lạnh mênh mông!
Dấu hỏi xanh dấu than trắng
Câu trả lời: Sóng như bông!!!

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 24 20.09.2013 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 3 bình luận Núi Đoạn Sông Lìa – phần 24

Một xoè tay u nần bịt ngang miệng bà, lẹ làng nhét vô nhúm giẻ, bịt ngang mảnh vải thắt gút sau gáy. Cái chén sành rớt xoạch xuống thau nước, tung toé. Hai tròng mắt già nua trợn trừng, nhớn nhác một thoáng nhiều dáng người lô nhô sát rạt, rồi tối sầm dải khăn đen bịt kín.

Cứ để gió cuốn đi 20.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Đôi mắt xô lệch về một phía bờ
men bóng cả
Lúc nước mắt ứa từ những con chữ
đôi bầu vú em ưỡn lên thật mênh mang

Sông vẫn nồng nàn 19.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Nếu gửi em về thời trẻ dại
em sẽ yêu như em đang yêu
em giấu tình trong viên sỏi nhỏ
ném vào mặt nước bật tiếng kêu

Tấn khổ hài kiểu cách 19.09.2013 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ | 1 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.

giải 18.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

áp tải người
vào đất quỷ phương nam
phí phạm chữ đồng
cột trụ đường xanh uống hết

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 23 17.09.2013 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 3 bình luận Núi Đoạn Sông Lìa – phần 23

Chú tưởng mình là kẻ đạo tỳ đang quật mồ khơi lại mớ tro xương một chương dĩ vãng nhiều hưng phế. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đã mở tầm nhãn quan chú ra thế giới khoáng đãng bên ngoài. Không gian đâu phải chỉ giới hạn trong cõi đất đai quạnh hiu nơi nầy với hai mùa mưa nắng luân phiên.

Nơi ý tứ mùa thu ♦ Cõi trụ tạm 17.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

… Và những con mắt độc diễn mù màu. Vẫn cứ là sự sống chẳng hề đổi thay. Nhưng là sự sống mang hệ màu bị tước đoạt. Có khi, chính sự tước đoạt lại kích thích nhú mầm cho sự sống mới. Đôi lúc ta nghe từ vách đá vọng lại rất hư từng lời thực của chính ta.

Tĩnh lặng (I) 16.09.2013 | Sáng Tác, Thơ | 14 bình luận

Từ phía bóng tối
Ai đang viết lên sau mặt giấy
Đặt tên cho bức tranh của tôi.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 22 13.09.2013 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận Núi Đoạn Sông Lìa – phần 22

Lúc thằng nhỏ từ giã chú Năm Tự, leo lên bờ, quay lưng bước đi không ngoảnh mặt, sắc ngày đã đổi màu đỏ chạch. Bóng nhá nhem tàn cây hoàng hôn há miệng nuốt trửng thằng con trai, thoáng chốc mất dạng. Một đợt gió mỏng xước ngang, chú Năm rùng mình…

Một con diều… ♦ Vịt trời ♦ Bọn trẻ đường ray 13.09.2013 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ | 1 bình luận

Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)