Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Bài mờn quới bác về phó hội ♦ củ. các thứ ♦ nằm bệnh tơ tưởng 5.12.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Mờn bác đã được th(o)ả th(u)ê
Mấy thằng ba trợn (hết) dám phê văn mền
Cái giường cái chiếu rộng thênh
Tri ơn đất tổ lềnh bềnh máu xương

EM RA ĐI MÙA THU 29.11.2017 | Sáng Tác, Tùy bút | 0 bình luận

Tang lễ di chuyển một cách chậm rãi trong không gian và thời gian mùa thu, chậm bởi vì không còn gì vội vã nữa, gồm một chiếc limousine đen chạy rất chậm phía trước, một nhóm người mặc áo đen, gồm những người có liên hệ gần, rất gần, có thể va chạm được, chầm chậm theo sau

NGÀY HUYỄN TƯỢNG 28.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NGÀY HUYỄN TƯỢNG

Đi ngang bàn làm việc của bà Nhã, như chiếc bóng anh lướt qua đó, chiếc bóng nhập vào chỗ ngồi, chồng bản thảo đặt sẵn trên mặt bàn, và anh, lúc đó là anh, suy tưởng gì đấy hay không suy tưởng gì hết

DI THÊ 27.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận DI THÊ

Cho đến tận bây giờ, đã hai mươi bảy năm sau, tôi vẫn nhớ cái cảnh tôi rơi xuống từ gác gỗ ngôi nhà đầu tiên của gia đình tôi. Từ khoảng vài năm sau, khi tôi bắt đầu đi học, ký ức về những ngày lên ba cứ chập choạng như những giấc mơ.

SÔNG LẤP 27.11.2017 | | 0 bình luận

Bác sĩ đến, nói rằng bệnh nhân sốt cao, 101, chúng tôi đã cho lượng thuốc cao nhất mà không giảm, hãy nghĩ đến giải pháp cuối cùng. Đây là điều mà bệnh viện đã gợi ý từ hơn một tháng trước, nhưng vẫn cố gắng kéo dài thêm thời gian

thoát 24.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

đừng nói với tôi các anh đã thoát khỏi nạn mù chữ của kẻ cầm cờ đỏ
không hiểu tại sao lương tri quý vị [muôn đời] khờ khạo trước cái bóng chàm bàm nô dịch

một cách nhìn riêng kiệt sức 24.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch
bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc

lưu vong mặt trời đờ đẫn
như một loài sâu mù tương lai mơ hoa

Làm nên bài thơ 24.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

nàng đứng tựa sát vào cạnh bàn
giơ tay có thể chạm mặt tôi
ôi cha
tuyền mùi quá vãng cũ kĩ

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4 23.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4

Quang điên, nhưng thường rất khó chịu khi có ai nhắc nhở tới điều đó. Anh đã làm nhiều cố gắng để trở lại với đời sống bình thường, chịu khó làm việc, suy nghĩ, sinh hoạt như một người tỉnh. Điều đó không ngăn anh đã và còn đang là một người điên. Mặc dù vậy, cái ngày anh gõ cửa xin tá túc với ba tấm giấy — một của dưỡng trí viện, một của ông chủ Phát Lợi, còn tấm kia là giấy hàng tháng phải ra Công An xã trình diện — Má đã hết sức mừng rỡ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3 21.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3

Vậy là hết. Sáu tháng ở trong ngôi nhà này, đã bắt đầu nghĩ đến một bến đậu, một người con gái, một mái ấm; đã nghĩ đến một vận hội mới vừa mở ra cho cuộc đời mình. Không một điều gì có thực cả. Kể cả Thảo cũng chỉ là một chiếc bóng. Một khoảnh khắc. Tình yêu không thể là khoảnh khắc, phải vĩnh cửu. Thảo chỉ là một ước mơ da thịt.

đi thật xa 21.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

ra khỏi vũ trụ này
không cần khoá cửa
đôi khi anh cũng giật mình lo lắng
không biết chúng ta đã nhớ
tắt bếp lửa hết chưa?

Oakland, lá xanh 21.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận Oakland, lá xanh

ba dòng chữ / dăm trang giấy
khả thể một bài thơ
một câu hỏi lớn
hay có lẽ, một tượng điêu khắc

Khung cửa hẹp quê nhà ♦ Dự cảm mùa Noel 21.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

Bầu trời thăm thẳm, bầy sao như đàn cừu đi lạc trên cánh đồng huyền hoặc.
Báo đài loan tin cảnh tang thương & anh uống cạn linh hồn mình
Không có ngày quốc tang, không có vòng hoa tang tưởng niệm

thái độ apec 21.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận thái độ apec

michelle bachelet thong thả bách bộ phố cổ hà nội
justin trudeau thản nhiên ngồi vỉa hè uống cà phê saigon xưa
malcolm turnbull ăn bánh mì đường phố đà nẵng và tiện tay cắt luôn trần đại quang ra khỏi ảnh tự sướng

Đêm Oakland. Câu Hỏi 16.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Đêm Oakland. Câu Hỏi

Tôi nghĩ đến nỗi trơ trọi của Đức và những người bạn của hắn trong cuộc hành trình tìm kiếm một ý nghĩa …. Có khi tôi nợ [Đức] không chỉ một câu trả lời cho cái vấn nạn đã lởn vởn phía trên những ly bia sủi bọt và đĩa tiết canh màu đỏ bầm trong ngôi quán ở cái thành phố chúng tôi kéo đến tối hôm qua.

Cua 15.11.2017 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Cua

Tôi còn nhớ năm ngoái đưa cả nhà ra bãi biển Redondo. Tụi nhỏ đòi ăn cua luộc, tôi mua cho hết cả nhà, mỗi người một con bự. Nhà hàng phát cho mấy cái búa gỗ và một mớ giấy báo cũ. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ dài gần mé biển, chỗ người ta đến câu cá, vừa ăn vừa cười giỡn với nhau thật là vui. Vui lắm.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2 13.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2

Cần mò về nhà ngay buổi sáng hôm sau, bỗng nhiên lại ngoan ngoãn, dễ bảo như cũ. Má Năm tươi tỉnh lên một chút, tới mấy ngày sau thì Má an tâm hẳn. Không khí trong nhà lại vui vẻ, những buổi cơm chiều lại là những phút họp mặt đầm ấm. Tôi với Cần càng được chăm sóc kỹ lưỡng hơn.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1 10.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1

Hồi trước khi bịnh còn nặng, ảnh thường bỏ nhà đi luôn nhiều ngày, lần nào người ta cũng tìm thấy ảnh ở khu đó. Nàng tiếp: Ra khỏi rừng chuối vài cây số có cái nghĩa địa cổ, không biết từ đời nào, dân vùng này không bao giờ dám héo lánh tới.

chắc là tôi đang điên 10.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

ngồi bó gối ngoài rìa cơn bão
gieo xuống đất niềm thống khổ
những tưởng, thời gian sẽ biết chuyện này và đồng tình

ý nghĩ quèn hôm nay 10.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

thơ là những con chữ không nằm ở trên mây
nằm dưới đường lộ và bị giẫm lên
bởi dép râu trường sơn

cục tẩy ♦ thơ bắp 10.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

cho mượn cục tẩy tui gôm bà nó hết đất đai sông núi
cái diện mục nhờ nhờ có cũng như không
bây giờ sách địa lý vẫn la toáng lên non sông gấm vóc núi vàng biển bạc

pianissimo 9.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận pianissimo

Đã có lúc tôi nghĩ, nếu lỡ mai tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, dàn phím vẽ trên bệ cửa sổ chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại. Như ông gì nhỉ, Haendel đó. Ông ta đã trốn trên tầng áp mái, đóng kín cửa, tự mày mò chế ra cho mình cây đàn harpe rồi cứ vậy mà âm thầm tập dượt.

Vài bài thơ đầu trên đất Mỹ 7.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

mỗi cánh tay là 1 đám mây
đuổi buổi chiều về phía bên kia bán cầu
– only one way 4 us 2 go, now do u know?
– did u know,

Bên lề high way 6 ♦ Ban khuya 7.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

những người phụ nữ đẹp
hiển thánh khi họ còn sống

em cũng hiển thánh nhưng không phải đẹp
ban chiều đến muộn hơn ban sáng

Ngày thư viện ♦ Tháng Mười lễ ma 7.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

chuyện ghê gớm muốn nói
ở đây- là- sau hơn hai mươi năm rồi
ngắm cô vẫn trẻ
đặc biệt tranh luận rất dữ

À, RA VẬY 2.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Anh nhìn cây súng đã nạp sáu viên đạn, cài nút an toàn.

Trong ánh sáng vừa đủ soi tường vách một phòng ngủ, anh thấy ra một bờ sông, chọn một thảm cỏ, bình thản ngồi xuống.

Một Tuần 1.11.2017 | Sáng Tác, Truyện chớp | 0 bình luận

Một người đàn ông Syria tham dự lớp hướng dẫn dành cho người tỵ nạn. Cô giáo trẻ đến từ một châu lục khác, không phải Châu âu. Cô ấy mặc leggings nhưng áo không đủ dài để phủ kín mông

Đang hát bỗng nấc cụt 1.11.2017 | Sáng Tác, Thơ | 0 bình luận

nhốt tất cả oxygen vào trong cái lồng bằng vải
cho đến khi irma đến hôn hít các thành phố florida
hôn hít toàn thân thể florida bằng sự bạo liệt
những cơn bão làm tê liệt tôi

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)