Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Em mở chốt nách em
Thịnh soạn dọn đường chở rượu qua thành phố
Cái miền đất này có cánh đã lâu
Con mắt sau song chuồng bỏ thân thịt ra đi
đi qua vùng gió cát
cất tình yêu trong chiếc bướu lạc đà
đi xuyên miền hoang mạc
người đàn ông chết khát…
rơi vào ngày nắng
đồng bay mỏi quê thơm
đuốc lá tỏa lan mùi đất trời
những lọn khói mê mê
Có bao giờ em thấy được
hai mặt trái phải của bức tranh thêu
khi nghệ nhân đã đạt đến đỉnh cao của sự tinh xảo
Hai mắt khép lờ đờ như mắt cá linh mùa nước dại. Màu trăng dường như cũng khác, lóng lánh giát bạc lên khung gỗ đánh vẹc-ni cũ nứt, run rẩy từng luồng từng luồng theo bàn tay xương xẩu của chú lướt cung đờn lên hàng dây hoan hỉ. Trăng và đờn nhập vào nhau.
Đó vàm sông lạnh ruột hoàng hôn
Tuổi mười sáu bồn chồn đúng hẹn
Vì đúng hẹn mai sau ứ nghẹn
Cắn răng tứa tuỷ vị tanh rình
tôi biết
xin đừng nói về điều tôi đã hỏi
tôi hỏi
chưa bao giờ dừng trên môi câu hỏi
góc quán nhuộm mịt mù trên chiếc đèn lồng thắt cổ
chiếc hôn ngả ngớn cười
mây vừa đẩy hai người sang khoảnh khắc giới nghiêm
Nghe đêm cạ
cọ
chăn màn
Nghe tình cạ
đêm trôi tợ hơi thở thấp thỏm tôi muốn chết
xin đừng hỏi- sao? nên cơn cớ . . .
thử nghĩ cứ mỗi tiếng động nhỏ trong cái tích tắc
thì lại thấy vụt ngang ánh lên đường thơ!
tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách
hồi hai mươi đấm tay vào bức tường
bàn tay tóe máu
bốn mươi gắng gỏi luồn tay vào giẻ rách
chung buồn chiếu manh
anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến hy vọng?
anh nhớ con đường duy nhất
con đường đến hố thẳm
Không có lời khải huyền nào cho thảo nguyên
Mật ngữ xanh không phe phẩy theo đuôi của ngựa cái
Đồng cỏ bao la không phải chỉ là nơi dung chứa vết chân loang lổ của loài nhai lại
cứ đứng hát mãi trường ca
một khúc trường hận cũng là
lổn nhổn răng. hàm ngụy thế
một lần. ớn tận xương da
thời gian là những đôi mắt ngước lên rồi thao thiết biến mất khỏi trái đất
thời gian là những vòng quay sà sã cuốn tháng ngày như cuốn tấm lụa mỏng ai uổng công thêu dệt trên mặt đất
Trời mưa kinh khủng lòng
Tôi bóp một con sông
Trong vạn điều như ý
Có một triệu hàm oan
thanh âm bỗng thừa
sự lộng ngôn trở thành vô nghĩa
muốn tìm điều diệu kỳ nhất
khi em click vào anh
Cố vất bỏ mọi thứ không còn hợp thời
Khi vượt biên sang thế kỷ 21
Nhà tù, chiến tranh, cuộc săn người trên đường phố…
theo bàn tay vuốt những sáng hối hả và trầm buồn lập lại hơi thở
thời gian chậm rãi bước qua
phổi chứa nhiều giấc mơ đã cũ lập lại
sợi tóc trong ngày vướng lên nỗi buồn
Vĩnh viễn quê hương chỉ là mảnh vụn thoi thóp
Tấc đất sẽ ọc máu tươi
Ngọn rau sẽ trào nước mắt
Vương quốc của em sẽ đi vào cổ tích
Hào kể chuyện hôm qua đến “chỗ quen biết”. Cả bốn bàn qua tán lại, nói cười vang rân. Khi biết Hào gặp một cô gái khác, tôi không còn quan tâm lắng nghe. Người còn nhiều mỏi mệt, tôi lặng thinh nhai và nuốt. Nhưng đầu thì tính toán hướng xuất hành.
đúng ra thân thể là một cái án chung thân, mỗi
đêm thỉnh thoảng thoát ra
thành một lông ngỗng dọc đường, bao nhiêu cuộc hành trình
Thắp ngọn đèn thờ
Kêu hồn Đồng Tháp
Ven đường, ma cây
Ôi, mũi kim say!
Nàng chống hai tay vào tường, đưa lưng về phía chàng. Nếu anh muốn, thì có thể mà.
Chàng lả đi trên giường. Cơn mệt lại đến.
một vuông nghe mượn nhìn vay
có khi cúp điện lạc ngay trong nhà
thấy lòng là một bến ga
