Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Sài Gòn nóng điên người,
tôi nằm trên ghế xếp mơ về biển xanh tung bọt sóng
Bên ngoài bầu trời nắng đang truyền cơn dịch sốt
Nơi hành lang treo chiếc chuông gió đứng yên
và lồng tre nhốt con nhồng đang tập nói
ngày mang một màu làm rớt chìm, bạn sẽ
hất ngược đời sống xơ xác nâu khô này
không phải tóc
bàn tay cào giữa rừng
Đời không viết đời sau sẽ viết
lịch sử còn hai mặt làm bia
chữ nghĩa xâm mực này là huyết
bút như dao cầm khắc khi về
đêm cửa tôi mở ngỏ
cho những oan khiên nhiệt đới
lỡ độ đường, và bạn bè mất tích
chỉ thấy những chai bia chết bầm
tôi không đua xe để tìm cảm giác
tôi không muốn nhậu quắc cần câu
tôi muốn sự thật
nhưng tìm ở đâu
Bố em có một hàm răng vàng,
hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.
Thiệt là kinh hãi!!!
không phải một mối thù
một nỗi buồn chưa gọi đúng tên
bờ vai vẫn còn nguyên vẹn
lời hẹn viễn du và một chỗ tựa đầu
những than phiền gây hấn rất đàn bà
những dằn vặt thụ động rất đàn ông
những cọ xát hổn hển rất súc sinh
những thì thào ta bà rất quỷ ma
Để rót chung nữa
thật tràn
em cần tắm gội hình
hài chân phương cha
gieo – mẹ gặt.
chưa kịp nói gì cả
nhứt là
chưa kịp uệch uệch hip hop bậy bạ
cho đã cái mồm công tử ếch già
Chết bên nhau – cùng phút cùng giây
Cùng giấc mơ con chó lạc bầy
Đi thất thểu – dáng đi thần thánh
Trên sỏi đá – trên thịt – trên tay
cuống rún cuống rún chôn ba trăng
bỗng nhiên hóa quạ bay vô rừng
cánh đồng dự tưởng chiều then phố
bó chặt sương hồng một túi bưng
Không thể dứt những niềm đau giấu kín
Em vẫn lặng câm, khóa chặt vành môi . . .
Ngải đắng nở rồi, ngải đắng của tôi
Bông cỏ dại nở bên đường, lặng lẽ.
tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
Nhói đau trong nhụy sen tàn
Chút dư hương đã cũ càng cành khô
Tôi về lạc giữa phố trơ
Tiếng ve cụt ngủn bên bờ tâm tư
Thơ giễu nhại cho đã
Thơ cắt dán đỡ buồn
Thơ đập phá chơi luôn
Trái tim đau thắt ngực
Ta hỏi hạt mưa
Ngủ trên lá mỏng
Có làm cuồng lưu
Đưa ta khỏi mộng?
những cái đầu quay điên dại đâm kẻ thù sau lưng một mét
rớt hy vọng một gang tay, từng viên sỏi ném hai bên lề
cân bằng hai bầu ngực đá tan.
lu bu
tôi đặt ký ức vào góc nhà
quên bẵng đi để đâm sầm vào cuộc sống
vài năm sau phải dọn nhà, tôi mới nhớ đến
lúc bấy giờ Nó lớn như thổi
Tôi đã thấy buổi sáng cất cánh nặng nề bay lên và sự tha thứ huyền
nhiệm vẫn nằm lại bên em—bên ngực trái.
Tôi đã gặp lại lão ăn mày vẫn va đập cây gậy…
Gọt những cái đầu của những bông hoa
Thành phố của nàng 1975 mắt lác
Những cành cây treo đầy nhật báo
Khi gió lần mò ra tiếng ợ hơi
Tôi hẹn em bên hông Bà Chiểu
Lũ chim núi đã bắt đầu đổi giọng, như không còn nghe thấy thứ âm vực trầm buồn trong cách thúc bách những đám mây lẻ loi hãy mau quay về phương bắc nơi sản sinh những âm vang màu xám, thánh thót, là có phần cao trào, gấp rút, nhưng vẫn lắng đọng những kết tập nghìn năm…
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
sau một trận làm tình,
tôi không bao giờ biết tham dự vào
hợp đồng xã hội được đặt tên
những thầm thì trên gối
Những tia nắng chọc thủng biển sương mù,
cánh tay cây mốc meo da loài thú vẫy chào
Còn đây giấc mơ
đầy chất lân tinh cháy bỏng
«Nhật! Ðứng lên! Tôi bảo đứng lên! Ðứng lên!» Thằng bé bất lực nhìn đôi kính trắng càng lúc càng gần, trương nở, phình to ra như một bầu thủy tinh khổng lồ, rồi úp chụp lên nó. Trọn vẹn.
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
