Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Chàng Dyông Dư bước ra theo lối cách điệu. Cái lướt chân uyển chuyển, nhẹ bẫng như đi trên mây, mà lại hồ như ghì ôm bám riết từng ngón chân vào mặt đất. Chàng ngửa mặt lên trời, cất lên bằng một giọng não nùng. Gương mặt chàng đẹp tựa mảnh trăng đêm mùa đông trong rừng thẳm.
khi vú chúng em còn là trái mận trắng trong vườn tinh khôi thiếu nữ
khi các anh buông súng, súng chất một đống, tháng tư khóc
Những nụ nhỏ giữa xứ người
đang chụm lại một mùa xuân.
Cơn gió mới cơ hồ treo đong đưa trước mắt tôi
nỗi chết lặng thầm
Anh thiếp ngủ, tự toại, thở sâu. Nàng ngồi dậy dưới ánh trăng, giận dữ, bồn chồn, thất trận. Cơn sốt đã lên cao độ và uể oải tách rời khỏi đam mê của nàng, bỏ mặc nó khát khao thỏa mãn và mắc cạn. Cơn sốt cao và không đến đỉnh – Giận Dữ, Giận Dữ – cốt lõi từ chối tan chảy…
tôi quên mất ngày hôm nay tháng mấy
có lẽ khu rừng cháy vẫn còn là ám ảnh
với những xác người không ở trong thơ nhạc
từ trên sông ngầu đục nước nguồn về
giữa cảnh sắc một màu đục nhờ
thấy mơ hồ người đàn bà [lạ] tiến đến
đứng trước mặt
mặc trên người bộ quần áo màu vàng
Hơi biển bỗng tanh tưởi
Các xác cá mập như cái gối ôm tròn trịa vứt trôi
Sau khi đã chặt lấy hết vây
tháng tư nắng chưa đủ vàng trái thị
chưa đủ điên mùa tình nhiệt đới
lại áo trắng khăn chùng đi đưa đám nỗi đau xanh
Ở đời ai có thể điều chỉnh được số phận người khác, ngay cả đó là sự giáo dục chính đáng nhất thì cũng phải tôn trọng bản chất người. Lời kết luận xanh rờn đó của lũ con trai cùng phòng kí túc xá của tôi đã biến tôi trở thành nạn nhân của chế độ giáo dục giáo điều cần được khai sáng.
dưới phố ngân tiếng rao đêm thơm thâu à ơi xe đẩy
giấc mơ lạc đường à ơi gối mỏi đi hoang
diệp lục loang già à ơi lá cháy
Bọn ta, chẳng còn tánh can cường
đánh mất niềm hân hưởng
sống cuộn mình trong cái vỏ đơn côi
Love arrives
and in its train come ecstasies
Ngôn ngữ, ngôn ngữ nào?
Một câu thơ chưa đủ lớn
Đã vội lao vào cuộc sáng tạo
họ nói tầm 12 giờ
thấy tôi vừa cầm ống vạn hoa
kê vào tai lắc
lắc
giả thử như trời hành. đứng
thì trong cách đứng cũng có phần
uy vũ. hay là run en sợ
cuộc du hành của một bãi phân
nhắm mắt lại nhìn bằng hai tai để thấy mình vẫn sống
ngồi lặng trong bóng im nghe tiếng lá
Nàng đang đọc tạp chí Elle. Một tựa đề to đùng đập vào mắt nàng: “Em nấu tình yêu thành món ăn”. Không mang một ý niệm đặc biệt nào, nàng cười lăn lộn. Thực ra, nàng chỉ đang mường tượng hình thù cái tình yêu của nàng lúc nó nằm trong dạ dày của các chàng trai.
tưởng tượng em cởi áo, da trắng tợ bông bưởi
tôi nằm bưng mặt khóc rưng rức
ngoài trời mưa đổ, nghe tức tưởi
Hàm của nó luôn hả lớn
răng chập chùng nhọn hoắt
Hả lớn
Hả từ từ lớn dần
sơn ca vẫn thường ngửa cổ vực âm giai
bài hát cũ giật mình trong chiếc loa cửa hàng sao chép đĩa
tóc bồng cũng đã ngập ngừng chia cho mưa chỗ đậu
Tôi có giấc mơ này, thưa bác sĩ: tôi đang sống trong thị trấn này
thì tôi già đi. Hàng xóm cũng già
đi, và họ ở luôn trong nhà, dậy trễ
Chapot Napoléon chai
rượu armagnac chúng tôi đã
uống say cùng nhau đêm không hẹn
chiếc vỏ chai Tình Yêu tôi nâng
anh đã chơi facebook
đã dò la
đọc không biết bao nhiêu câu
chữ
Đêm gánh những thúng thẫm sậm
Ồ ạt đổ hũ nút đen thâm
Ếch nhái cũng réo rắt theo
Hùa tiếng hát rong của gió
Tôi giấu trong mặt trời
những chiếc chìa khóa đủ loại
Và giấu trong tôi
những kiểu hòm toan tính
có cuộc tình bỗng nhiên nở rộ đêm qua thơm mùi quỳnh quyến rũ
đầy đủ cả môi hôn, tay ghì, ngực ấm và những lụa là không khoảng cách
Khi tỉnh dậy, tay tôi quờ quạng tìm Tuyết nhưng chỗ nằm của Tuyết trống không. Tôi nhảy khỏi giường lục lạo mọi chỗ. Quả là Tuyết đã biến mất. Trên tấm gương ở bồn rửa mặt hai chữ “Vĩnh biệt”đỏ chói viết bằng thẻ son môi. Tôi nghe đắng ở miệng.
