Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
ngồi giập người bóng đổ đầy hư vô
đứng trật quần đái tồ tồ
vào hố thẳm thấy sư cô trên đồi
Tôi nhớ hôn qua hàng kẽm gai
Tôi nhớ siết ghì trong lô cốt
Bùn đỏ nát nhàu dưới chân nhón
Vừa khi trăng lên trên đồi xa
Tham quan bảo tàng chứng tích chiến tranh
Sững sờ đứng lặng trước máy chém
Những bóng ma cụt đầu an ủi,
Cuộc đi như chưa lần nào đến gần một bức tượng trên bệ thờ. Một cuộc đi náo nức, nóng bức, nồng nàn hương vị đất trời, vang vọng bước chân, bồn chồn háo hức … nhìn, nghe, xúc, tác…Nhập cuộc mà đi với nhau … như thể không biết dừng…
em đuổi con nhện vàng đêm qua vào giấc ngủ muộn
hãy để tôi yên trong những bản ballad cũ
trang điểm thật xinh bẵng chuỗi đêm ngọc trai hiếm
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình
con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
sau rốt tôi nói với cô ta- con người chứ có phải con thú
mà con thú cũng không đê tiện đến nỗi giấu mày
giấu mặt
Tôi nghẹn lời. Hồng có những ý tưởng lạ lùng. Yêu một người, lấy một người. Có con với chồng, lại coi là con người yêu. Bỏ đi lấy chồng không sợ người yêu buồn, lại sợ chết đi người yêu sẽ khổ! Tôi phải nói gì đây? Có cần khuyên lơn gì không? Không! Không cần!
chuyến bay vào bầu trời nào đó
bầu trời không màu trên con tàu cũ
hương của đêm và sắc của ngày quyện lại trong chuyến bay
Bài thơ của ngày tháng
Không phải câu chữ nào cũng mang âm thanh hõm
Không phải thơ nào cũng của thời gian
Tiều phu, bác!
Cho tôi mượn chiếc rìu
hì hụi chặt, bổ góc vườn Thơ hòng đốt lên đống lửa
Sao cứ phải nói nhiều về tháng tư?
Có phải con ngoáo ộp lại vừa trỗi dậy?
Và cuộc hành hương về miền đất hứa
vẫn chưa bao giờ im tiếng khóc.
Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…
Chia tay một người đàn bà
Bảy mươi tuổi sắp đi xa
Tôi hỏi: bà có nhớ ông không?
Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào
Đã ở hẳn trong đấy
vì những ông vua phố phường bắt đầu làm thơ
vì những cái đầu láng cón đang tiết ra mồ hôi bằng trắc
vì những cái bụng chứa đầy thức ăn và vần điệu
Facebook ngày 30 tháng tư
những câu thơ như những lá cờ
rung giật như báo hiệu cơn nghiện
Ai may giùm tôi chiếc túi ba gang
Tôi gom hết những ngày buồn và ném vào đó
Treo lên cành khế
Mơ giấc đại bàng
ngòi bút như chổi cùn
à vẫn thế rế rách
dìu dặt thỏa hiệp mình
ngân nga trùm phương án
Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Trong sông và ban đêm, làm sao biết chắc mình đang ở đâu! Chỗ nào cũng hình thù quái dị, chỗ nào cũng lem nhem như chỗ nào! Không có núi đồi, không có hải đăng thì lấy gì đo hướng. Vậy thì chỉ còn cách phỏng định. Căn cứ theo thời gian từ lúc ra chỗ cạn đến giờ…
một chút đất Bản Giốc
một chút Gạc Ma
một chút Hoàng Trường Sa
một chút tơ trời ngày tháng cũ
phát thấy loáng thoáng tuyền nông dân
ở văn giang
lúc họ tụm lại
lúc tản ra
giành đi giật lại
cũng chỉ một mảnh đất này thôi
chỉ có những người nông dân là đổ mô hôi và máu
vẽ nên những ngọn cờ
tháng tư nào cũng rập khuôn đau
ré tên hư ảnh vào chung thất
kẻ bám dương quang ánh mặt rầu
Chúng chợt vẳng về từ miền sâu thẳm
Như tiếng lâm râm cầu kinh
Nơi ngôi chùa bị chôn vùi dưới đáy nước
