Bài thuộc thể loại: Đoản văn
Berkeley.CN.9.19.04
sự kiện trong thành phố
Sáng, khoảng trăm chiếc xe đủ màu, đủ kiểu diễu hành ngang thành phố, không khí nhộn nhịp, kèn trống, tiếng người hò la, máy chụp hình, nhà báo phỏng vấn dân chúng, chống chiến tranh và đòi trục xuất Bush khỏi ghế tổng thống.
Trong suốt những tháng cuối năm 2008 tôi đã giật mình và nhìn nhận lại những gì mà mình đang nghĩ suy theo một cách tỉnh táo nhất, tôi đã có hai con người, một vào buổi ngày và một vào đêm, một khi bắt gặp ánh nhìn của ai đó và một khi tôi nhìn nhận vào chính bản thân tôi. Nhưng trớ trêu thay vào những lúc ấy là lúc tôi thường quên mất sự hiện hữu của bản thân mình.
Câu chuyện của những hạt mưa: Chúng tôi từ mặt đất, mơ lên thiên đường và ngã xuống đau đớn. Tất nhiên, người ta vẫn nghĩ chúng tôi êm dịu lắm. Thực ra chúng tôi đã phải trả giá đắt. Cho những giấc mơ. Những thế hệ này và thế hệ khác vẫn viết tiếp về giấc mơ ấy. Đó là vòng luân hồi.
Cô gái tôi đang lầm lạc, tôi khẳng định một cách chính xác với nhìn nhận của mình là cô gái ấy đang lầm lạc. Đột nhiên tôi thấy điều đó sau một khoảng dài thời gian gặp lại, ban đầu tôi nghĩ tại sao tự nhiên cô lại như vậy.
Anh chị là người của những hôm nay, cũng là người của những ngày mai…, là những tác giả và những tác giả…, là chủ nhân của những trang viết và những trang viết…, của những nỗi kiêu căng và những nỗi khiếp sợ… của những hy vọng hão huyền và của những tuyệt vọng thật sự…
Tại sao lại là xương rồng nhỉ? Chắc chắn chẳng ai có thể trả lời dù một phần của câu hỏi ấy. Kể cả các nhà thơ và bọn trẻ con. Kể cả các nhà hiền triết, các nhà thông thái. Xương rồng là xương rồng. Thế thôi. Và có thể sinh tồn, có thể phát triển trên bất kỳ miền đất nào.
Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng.
Hắn nằm nghiêng, đầu tựa lên hai chiếc gối, một tay cầm cuốn sách, tay kia gác hờ trên đầu, mắt chăm chú nhìn vào trang giấy. Đọc. Ánh đèn neon trắng mờ soi rõ …
Cái gì không phải của mình thì trước sau cũng không lâu bền chi bằng mình mang giúp một người nào đó đang gặp khó khăn. Mình tặng lại điều may mắn ấy, chứ không phải mình mang cái của “quỷ thần” ấy cho người ta lãnh!
Cô nghĩ vậy đó. Rồi cô ung dung mua vé số.
Hôm qua
Kẻ cướp đột nhập vào vườn
Đập vỡ chum vại xưa
Cái kiệu to
Ôm bụng
Kêu gào
Và dưới tận cùng của đáy valy, cùng với gần chục ký sách và bản thảo của suốt hành trình, là ngài Giả-Phật của ta với nụ cười thơ trẻ cùng ông khán hộ Chăm đen đủi già nua và cái linga yoni lượm về từ phía biển.
Vì tôi vào quá bất ngờ, có lẽ chỗ ngồi này đã không kịp thu lại vẻ chán chường mà nó đã phô bày thoải mái trong đêm. Bằng chứng là đã nhiều ngày nay, quang cảnh đã vậy…
Đứa bé nói: “Tui bức cẳng con cào cào rồi ráp lại hoài hà.” Tôi gật đầu với bé và thử ráp lại nụ cười của tôi vừa bể trên môi.
Môi cười đã từng chở một người đàn bà ẳm một đứa trẻ sơ sinh ngày ấy xuống tàu vượt biên.
Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Tôi nói với tôi về một chùm bông hồng vàng, và tôi lập tức liên tưởng đến ý nghĩa về hoa hồng mà tôi được nhét trong đầu, mà tôi được hệ thống não trạng của tôi cho phép hoa nở, mà tôi được chính cảm xúc của tôi chỉ định rằng đây là màu và mùi phải ở trong cái khung mỹ cảm hồng hoa.
Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.
Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,
Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.
Tự đứng trước một câu hỏi quen tai: “Sáng tác của anh hướng đến độc giả nào?”, các phương án trả lời của tôi có thể như sau, tùy thời điểm, tùy người hỏi mà rút tỉa/chôm chỉa câu trả lời phù hợp hoặc cùng lúc có thể chọn nhiều phương án
Bạt đô
Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân hắn vụt bay. …
Trong vài chục năm nữa, các thế hệ Việt hải ngoại sẽ nhận diện những di sản lịch sử và văn hóa của giai đoạn hậu bán thế kỷ 20 như thế nào? Tuy chúng ta không thể thay đổi lịch sử của quá khứ, nhưng chúng ta có toàn quyền chọn lựa cách thức và cái nhìn để làm nên lịch sử cho tương lai.
câu hỏi what do you do for a living được cất lên với giọng thì thầm cố ý bởi vì trong cái thư viện này (hoặc bất cứ thư viện nào khác) người ta không …
Tôi đã trở về. Tôi tản bộ qua sân và nhìn xung quanh. Đây chính là sân nhà của cha tôi. Vũng nước vẫn nằm đó. Những đồ nghề cũ, không dùng nữa nằm ngổn ngang làm trở ngại đường lên bậc thang. Con mèo đang phục kích cái gì đó trên hành lang. Một tấm vải rách từng quấn quanh cây gỗ đang phất phơ trong gió.
Don’t ask me what am I doing and where am I. Right now, while writing these words for you, I am sitting in the publishing house on Pham Ngu Lao Street. That street, which hosts many printing houses and publishers as you probably had already known, is a small street full of dusts and cars.
