<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Đoản văn</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/category/sangtac/do%e1%ba%a3n-van/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 14:52:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Những buổi chiều kh&#244;ng đ&#225;y</title>
		<link>http://damau.org/archives/23322</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23322#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 09 Feb 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tuệ Anh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23322</guid>
		<description><![CDATA[Cô nhìn như bị thôi miên, như nhìn vào một bầu trời không đáy. Cái nhìn tìm cách xuyên thấu, hồ như cố khắc ghi một đường nét hay tìm cách lí giải tất cả những gì đang diễn ra xung quanh. Cũng có thể là một cái nhìn đang cố xóa đi tất cả, những đường ranh giới, những dạng hình.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong></strong></p>
<p>Trên ghế đá, cô gái ngồi bất động. Hình hài cô hồ như có thể tan loãng vào bầu không khí. Bất cứ ai nhìn thấy khung cảnh ấy cũng có thể cảm giác như bị hẫng khi rơi vào một môi trường không trọng lượng… cảm giác chơi vơi. Một ảo giác.</p>
<p>Nếu có thể mường tượng gì đằng sau một bức tranh như thế, nghĩa là cái nội tình bên trong, thì có thể như thế này. Sau những cuộc tụ họp ồn ã, những nói cười thoáng chốc, hay những cãi vã, chẳng hạn&#8230; giờ thì cô ngồi đây, nơi một chiếc ghế đá giữa một khuôn viên không quá đẹp đẽ và rực rỡ, nhưng cũng không quá tồi tàn; không vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng một chú se sẻ nhảy tanh tách trong một tán cây, nhưng cũng chẳng ồn ào đến mức không thể chịu nổi; còn lại thì xuất xứ của cái ghế đá và cái khuôn viên ấy có gì quan trọng trong lúc này, đối với một cô gái đang chỉ cần tìm một chiếc ghế đá… và ngồi một mình. Lí do cô chọn nó, có thể là cô không muốn về nhà vào một cái giờ thực như đếm thế này, với những bữa cơm nhuốm mùi của thói quen và những câu chuyện có vị mằn mặn hay nhàn nhạt của món ăn. Cô không lên thư viện hay ghé vào một hiệu sách ven đường như vẫn thường làm thế, vì quả thực, không ăn nhập gì vào lúc này. Càng không thể du hành trên những chuyến xe buýt ngạt thở giờ tan tầm; sự chen lấn có thể làm tan biến đi tất cả trong cái nhộn nhạo của nó hoặc sẵn sàng cộng hưởng để làm bùng nổ tất cả. Không thể về, cũng không thể đi. Còn gì hợp lí hơn cho những khoảnh khắc như thế này bằng một chiếc ghế đá, sẽ không bắt cô mở miệng khai báo xuất xứ, nguồn cơn hay bất cứ một điều gì khi cô muốn ngồi xuống.</p>
<p>Chỉ đơn giản là cô muốn ngồi xuống. Và đã ngồi bất động ở đó.</p>
<p>Cô gái nhìn về phía trước. Cái nhìn cũng bất động. Không nghiêng đầu tìm kiếm một dáng hình nào đó. Không nhìn theo một chiếc lá từ lúc nó bắt đầu lìa khỏi cành cho tới khi nó đáp xuống mặt đất. Không ngước lên xem những đám mây. Không nhìn sang trái, không nhìn sang phải, không xoay đầu ra sau.</p>
<p>Cô chỉ nhìn, bất động. Mặc cho những dáng hình diễu qua trước mắt. Chẳng biết cô tìm gì trong những dáng hình đang trôi lướt qua trước mặt, những dáng hình vội vã tìm về với những căn nhà mỗi buổi chiều hay cho một cuộc hẹn hò buổi tối, những cái nhăn mặt cau có hay những nụ cười vớt vát của một ngày dài mệt mỏi, những khuôn mặt phờ phạc hay những khuôn mặt hớn hở, những đôi môi đang mấp máy hay đang khép chặt, những khóe miệng nhếch lên hay xệ xuống.</p>
<p>Cô nhìn như bị thôi miên, như nhìn vào một bầu trời không đáy. Cái nhìn tìm cách xuyên thấu, hồ như cố khắc ghi một đường nét hay tìm cách lí giải tất cả những gì đang diễn ra xung quanh. Cũng có thể là một cái nhìn đang cố xóa đi tất cả, những đường ranh giới, những dạng hình.</p>
<p>Từ đâu đó, hồ như gần, lại hồ như xa, vẳng lại giai âm bản độc tấu dương cầm những đoản khúc thu, hòng mong lấp đầy cái khoảng tối om mờ mịt trong đáy mắt cô gái, lấp đầy cái khoảng không đáy của một chiều cuối thu. Hay tất cả lại cùng hòa vào với nỗi chơi vơi để chơi vơi là tận cùng.</p>
<p>Bóng tối đã sập xuống. Nếu có thể mường tượng cái cảm giác không trọng lượng khi bay vào trong khoảng không bao la kia thì đó chính là cảm giác vào đúng cái thời khắc một giọt âm thanh tan chảy vào cái bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều quyện vào với cái mơ hồ của màn sương mỏng giăng mắc dưới những lớp lá cây, ngay trên đầu cô gái ngồi trên ghế đá, bất động.</p>
<p>Hình như, cô vừa nhếch mép. Hay là cô vừa cười, hoặc cũng có thể chỉ là một cử động ngẫu nhiên, không kiểm soát. Một luồng gió rất khẽ làm xào xạc những tán cây. Cô gái thoáng rùng mình. Vì lạnh!? Đằng sau khuôn mặt bình lặng kia, biết đâu chẳng phải là một tiếng cười dữ dội và man dại. Tiếng cười chua chát và ngoa ngoắt. Tiếng cười thật to, thật cay nghiệt, thật độc ác. Ném vào chính bản thân mình. Ném vào tất cả những gì diễu qua trước mắt. Tung hê nó, thứ được mệnh danh là guồng quay bất diệt của cái sống.</p>
<p>Từ bóng tối, thoát ra một tiếng thở dài não nuột. Cô gái nhìn thấy mình giãy giụa trong cạm bẫy của buổi chiều, như một chú chim lúng búng trong mạng lưới của cái lùm cây, những cành to những cành nhỏ, những lá còn tươi những lá sắp héo, những hoa chưa nở những hoa đã nở. Giờ thì cái guồng quay bất diệt kia lên tiếng cười lại cô. Man dại không kém. Sắc buốt và nhức nhối như một lưỡi lam cứa vào làn da trắng xanh và mỏng tang của ngón tay. Những tầm thường và nhỏ nhen, những ích kỉ và bon chen, những ghen tị và ấm ức; những thứ tầm phào và những chuyện lớn lao&#8230; Cái lẽ sống thường tình đang cất lên khúc hòa tấu bản bi ca hùng tráng của nó.</p>
<p>Cô gái vẫn ngồi bất động. Hóa đá.</p>
<p>Tiếng dương cầm độc tấu từng giọt rơi vào khoảng không dần đặc quánh của bóng tối đang trùm phủ tất cả.</p>
<p>Ngồi bên cô gái, từ khi nào không rõ, một người đàn bà có thể là điên, cũng có thể không, vì thật khó đoán biết nếu chỉ dựa vào những cử chỉ bên ngoài. Thảng hoặc, người đàn bà cười hề hề. Có lúc bà ta nhìn quanh quất đâu đó, miệng lẩm bẩm một câu chửi thề, hàm răng rít lại, sin sít. Hình như, bà ta còn hát với một điệu bộ ngô nghê. Một ánh nhìn cũng khó nắm bắt. Vô hồn và vô chừng.</p>
<p>Cái thời khắc người đàn bà ấy xuất hiện cùng lúc phá tan mọi cố gắng lí giải của cô gái- nếu cô có ý định ấy ngay từ đầu- về con người, về cái sống, về tất cả.</p>
<p>Cái chung cục không có chung cục đã ở đó ngay từ đầu, trong cái ý của cô gái khi ngồi xuống một ghế đá bất kì không lai lịch, trong một khuôn viên không nhiều bản sắc, nhìn những bóng hình mơ hồ về trạng thái tồn tại, thoảng nghe một giai điệu không rõ nguồn cơn, và vài cơn gió đong đưa qua lại… trong một thứ bóng tối phủ trùm giữa một chiều thu đầy sương và mây mù.    <br />&#160;</p>
<p><em>8.2008 &#8211; 8.2011</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23322/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trong b&#243;ng tối căn ph&#242;ng</title>
		<link>http://damau.org/archives/23254</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23254#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 02 Feb 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tuệ Anh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/23254</guid>
		<description><![CDATA[Đằng sau cái vẻ bất động ấy, giờ đây, trong bóng tối căn phòng, những đồ vật đang trở mình trong những cơn mộng mị đứt nối không nguôi. Những âm thanh ảo, những sắc màu ảo, những tiếng rên rỉ âm thầm của những kí ức xa xưa bị lãng quên, bị coi là vô tri, những câu chuyện...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong></strong></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>Cô gái chơi đàn buông cây vĩ cầm xuống bên cạnh bình hoa hồng, bằng gốm. Trên mặt bình là những nét vẽ mộc mạc khuôn diện gương mặt một cô gái, đơn giản chỉ có thế. Đường cong mềm mại của tóc, đường sống mũi, đường viền môi và đường cong của đôi lông mày có vẻ như chẳng ăn nhập gì với bề mặt xù xì của chiếc bình gốm. Ấy vậy mà quả thực chúng ăn nhập với nhau, mà lại rất hài hòa và dễ chịu. Chiếc bàn dài hẹp bằng tre sơn màu nâu vẫn còn mới, nhưng chiếc ghế mây lại sờn và bong tróc gần hết lớp sơn đã từng vàng óng, để lộ màu xin xỉn của những sợi mây.</p>
<p>Chiếc ghế giờ đang trống. Cô gái đã buông cây vĩ cầm xuống bên cạnh bình hoa gốm, kế bên là chiếc gạt tàn tiện bằng một khúc thân tre, với điếu thuốc hút dở cắm đầu xuống. Một làn khói mỏng bay lên. Một tách cà phê men trắng không họa tiết nhỏ chưa cạn. Cô gái đã bỏ đi đâu đó.</p>
<p>Một khoảng của chiếc bàn, của mặt đàn phía trên và của mặt phía ngoài bình gốm xoay về hướng cửa sổ sáng bừng lên dưới ánh nắng giữa trưa. Bị bao quanh bởi những bức tường dầy đặc và kín mít, với lối đi nhỏ hẹp xuyên qua trước cửa, căn phòng chỉ bừng sáng duy nhất một lần vào giữa trưa. Vào thời khắc ngắn ngủi ấy, ánh nắng cũng chỉ làm sáng chói một mảng tường dựng đứng. Căn phòng chơi vơi giữa khoảng bóng tối âm u và bên kia lằn ranh là bóng nắng rập rờn, sáng rỡ. Những vòng nắng, những vệt nắng, những bóng nắng loang loáng, không thôi chợp chờn lay động trên mảng tường. Thi thoảng, khi một đám mây đi qua, cái vầng sáng lại bị kéo sệt đi và toàn bộ căn phòng như phủ một lớp voan mỏng.</p>
<p>Khi đó, tức là vào cái khoảnh khắc bóng sáng bừng lên ấy, có thể nhìn rõ một lớp bụi mỏng trên mặt bàn, từng đường vân hay vệt đắp nổi của bình gốm. Chỉ có những đường nét khảo họa khuôn diện gương mặt cô gái trên bình gốm giấu phía trong khoảng bóng tối là lại càng thẫm hơn và hằn thành những đường rãnh sâu. Từng đường vân gỗ uốn lợn trên mặt cây vĩ cầm. Một đường viền sáng từ hàng ngàn những tia phản chiếu nho nhỏ trên bề mặt kim loại của mấy sợi dây đàn đang cố lấn lướt và tỏa sáng mặt đàn. Đó cũng là lúc trò chơi của ánh sáng kết thúc.</p>
<p>Thời gian theo bóng nắng trườn ra phía ngoài khung cửa sổ. Giờ đây không còn nhìn rõ những vạt bụi, những vệt nổi và những đường vân. Chỉ còn đường viền &#8211; tựa như đường viền của đồ vật trong một bức tranh tĩnh vật, nửa muốn rõ ràng, nửa như tan loãng vào khung cảnh nền. Những đường viền ấy là tín hiệu cho biết sự có mặt của những đồ vật kia trong cái thứ ánh sáng nhợt nhạt. Lúc sau thì chỉ còn là một vài mảng sẫm tối trên nền một bức tranh lấy màu xám nhạt làm chủ đạo. Những đường viên chỉ còn là tưởng tượng. Cô gái vẫn chưa trở lại.</p>
<p>Những đồ vật kia có mong chờ cô hay không, cũng khó biết được. Đã không còn nhìn thấy làn khói mỏng bay lên từ điếu thuốc hút dở. Cà phê trong tách nguội ngắt, chắc chắn là như thế, dù không khí trong phòng như tan chảy ra vì cái nóng và đặc quánh lại. Cây vĩ cầm nằm ngang, bất động trên mặt bàn, với cái vẻ lạnh tanh và không lộ ra một dấu hiệu gì có thể đoán biết được. Vài bông hoa trong bình hình như đã ngả màu úa vàng so với lúc ánh nắng rọi vào. Hoặc là ánh nắng đã lấy đi cái vẻ tươi tắn, hoặc là nó đã tàn úa từ trước, nhưng giờ đây, trong bóng tối, mới cho thấy cái vẻ ấy.</p>
<p>Những vệt nắng cuối cùng còn rơi rớt lại hay phản chiếu bóng sáng của nó trên bức tưởng trước mặt đã biến mất hẳn.</p>
<p>Chỉ còn lại, trong căn phòng, một thứ bóng tối âm u tịch mịch. Và vẫn đặc quánh bầu khí nóng hâm hấp.</p>
<p>Đằng sau cái vẻ bất động ấy, giờ đây, trong bóng tối căn phòng, những đồ vật đang trở mình trong những cơn mộng mị đứt nối không nguôi. Những âm thanh ảo, những sắc màu ảo, những tiếng rên rỉ âm thầm của những kí ức xa xưa bị lãng quên, bị coi là vô tri, những câu chuyện đan dệt và rối mù trong các ngóc ngách của không gian và thời gian vô định hình. Có đôi lúc, những đồ vật ngưng thở như thể chìm vào một giấc ngủ, chìm vào một dòng bóng tối không âm sắc, không thời gian và không gian… không cảm giác và không tâm trạng… nhưng những mộng mị vẫn cứ đùa giỡn, chơi trò chơi của riêng nó, như thể không bao giờ muốn để yên cho chúng trôi vào một phút dịu ngọt của lãng quên. Những dư ảnh của kí ức lẫn hiện hữu của hiện tại, những đè nén, những bất an- dù có lúc chẳng rõ ràng- tìm đến với nhau, nhảy nhót cùng nhau và làm loạn cùng nhau. Không để cho chúng yên. Không để chúng tìm quên.</p>
<p>Nhiều lần- chiếc bàn, bình gốm, cái gạt tàn, tách cà phê hay cây vĩ cầm- chúng gắng phô bày một gương mặt nào đó của mình trong bóng tối tịch mịch. Nhưng chẳng có gương mặt nào. Các gương mặt chơi trò hoán đổi, ú tìm, chơi trò chế giễu, cười cợt… cái thân xác không thể nào cất lên nổi của chúng- cái thân xác mà không ít lần chúng muốn vứt bỏ nó đi, băm vằm nó để linh hồn tự do thoát lên. Chúng tự thấy mình bé nhỏ, tội nghiệp, đáng thương và ê trề, đơn chiếc và lạc lõng đến cùng cực, thảm hại đến cùng cực khi cố giấu mình vào cái dày đặc của bóng tối hay trốn tránh sự lãng quên.</p>
<p>Dư âm của một vài giai điệu, có lẽ còn rơi rớt đâu đó hay vẩn trong không khí đặc quánh của căn phòng, cứ lặp đi lặp lại, đứt nối, khi gần khi xa, khi réo rắt đến rầu rĩ, khi tưng tửng đến vô cảm, có lúc trôi qua cũng giống như một vệt nắng quệt qua cái bóng tối dày đặc rồi chìm nghỉm.    <br />&#160;</p>
<p><em>Café, 28.7.2011</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23254/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>N&#224;ng t&#234;n l&#224; Đ&#224;n B&#224;</title>
		<link>http://damau.org/archives/22413</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22413#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Dec 2011 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trần Mộng Tú</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Phụ Nữ & Giới Tính]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22413</guid>
		<description><![CDATA[Nàng thật sự có “Nữ quyền” hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?
Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p><em></em></p>
<p><em></em></p>
<p>Nàng thật sự có <em>“Nữ quyền”</em> hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?</p>
<p>Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời bay tung trong gió, nàng dùng những sợi tơ đó để trói người đàn ông, hắn ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế nàng chọn sẵn, những sợi tơ trở thành những mắt xích.</p>
<p>Nàng có cặp mắt dịu dàng trong suốt như hai vì sao trên bầu trời ban phát ánh sáng chỉ đường cho những người đàn ông mù lòa vì ái tình.</p>
<p>Nàng có cặp nhũ hoa như đôi chim câu trắng, đôi chim đậu ở mái hiên nào cả ngôi nhà đó ngọt ngào hạnh phúc. Đàn ông và trẻ thơ đều ngủ bình an dưới cặp cánh trắng này.</p>
<p>Nàng có đôi tay như thông xanh trên núi, nhựa tràn ra mười đầu ngón tay, nàng nhỏ xuống, mang sức mạnh đến cho những người đàn ông yếu đuối.</p>
<p>Nàng có dáng dấp ngơ ngác của con nai khi nàng yêu, nhưng khi gặp những gã thợ săn vào rừng trái mùa nàng chuyển mình thành con báo gấm.</p>
<p>Tiếng nói của nàng tẩm mật ong và đàn ông giống như những con gấu đã ngã lăn ra vì không biết lượng sức mình.</p>
<p>Nàng có đôi chân thật dài, nàng đi xa không mỏi, nàng đi từ thiên đường xuống trần thế. Nàng dùng tất cả những cái nàng có để nhân danh người đàn bà.</p>
<p>Nàng đã sinh ra những bậc hiền triết và cả những tên bạo chúa, những thi sĩ và tướng cướp. Nàng hạnh phúc trên những sản phẩm của Thượng Đế ban tặng cho nàng.</p>
<p>Nhưng nàng cũng đau khổ và là nạn nhân của chính mình. Vì những sợi tóc như tơ trời kia, đã bị gọt trọc từ Cựu Ước, khi nàng trót yêu thêm một người đàn ông nữa. Trong một bộ tộc nào đó, nhũ hoa của nàng bị bà mẹ mài đi không cho phát triển từ thủa bé thơ; đôi tay của nàng cũng bị ngâm cả ngày trong bùn đất hay trong hóa chất ở một chốn khác trên trái đất này. Nó không còn là nhánh hoa cho đàn ông nâng niu, mà chỉ còn là một công cụ thô nhám.</p>
<p>Nàng ngơ ngác như nai nên bị bẫy để làm thịt, hay bán đi; đẹp và hiếm như báo gấm nên bị săn lùng có triển vọng bị đổi giống thành tuyệt chủng.</p>
<p>Tiếng nói của nàng ngọt như mật nhưng quá yếu ớt để vang lên đến tai Thượng Đế, nên những bất công vẫn tới với phụ nữ.</p>
<p>Nàng có chân dài và ai đó đã nghĩ ra chiếc váy ngắn để thu lợi nhuận trên chính thân thể của nàng,họ cắt chiếc váy càng ngày càng ngắn cho những ống kính có chỗ len vào và đôi chân đó trở thành một khí cụ cho những xung đột quyền lực.</p>
<p>Ở một phần đất nào đó trên trái đất, nàng đã bị cắt một phần của âm vật để <em>tẩy trần</em> nàng hầu vinh danh cho tôn giáo và những động cơ xã hội khác nên nàng không còn biết hưởng thụ niềm vui thể xác. Và vì tất cả những cái nàng có, bằng cách này hay cách khác nàng triền miên bị cưỡng hiếp. Không những bị cưỡng hiếp hay bị cắt âm vật, người phụ nữ còn bị điều khiển bởi chính các nhu cầu thời trang, son phấn, và các đòi hỏi khác do xã hội phụ hệ tạo nên trên cơ thể họ.</p>
<p>Nàng luôn luôn đòi hỏi “<em>Nữ quyền”</em> nhưng chính những báu vật nàng mang trên người đã tước mất cái quyền đó. Nàng bị khống chế vì nhan sắc của chính mình bị mang ra sử dụng như hàng hóa.</p>
<p>Người ta gọi nàng là <em>“Đàn Bà”</em> và trút vào nàng bao nhiêu là tội.</p>
<p>&#160; <br /><em>11/2011</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22413/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>con t&#224;u</title>
		<link>http://damau.org/archives/22380</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22380#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 28 Nov 2011 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Nhã Thuyên</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22380</guid>
		<description><![CDATA[đã đến đúng độ tròn đầy nhất của vẻ đẹp của bầu trời buổi sáng, mây đã trong hơn, tôi trấn an mình, ổn cả thôi, con tàu từ từ rời khỏi bến cảng, từng mảng nước chuyển động ì oạp, nặng nhọc, hắn đã lên tàu, hắn đẹp như một pho tượng buổi sáng, bàn tay tôi có ai vừa nắm lấy bóp nhẹ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="left">&#160;</p>
<p align="left">&#160;</p>
<p align="center"><b></b></p>
<p><i></i></p>
<p><i></i></p>
<p><b></b></p>
<p>&#160;</p>
<p>đã đến đúng độ tròn đầy nhất của vẻ đẹp của bầu trời buổi sáng, mây đã trong hơn, tôi trấn an mình, ổn cả thôi, con tàu từ từ rời khỏi bến cảng, từng mảng nước chuyển động ì oạp, nặng nhọc, hắn đã lên tàu, hắn đẹp như một pho tượng buổi sáng, bàn tay tôi có ai vừa nắm lấy bóp nhẹ, rác rến bị xô dạt bập bềnh về phía bờ do áp lực của sóng, thủy triều sẽ lên rồi cuốn chúng ra khơi xa, bây giờ tôi không thể lên tàu cùng hắn, cơ miệng tôi nhệch ra khi nhìn thấy một chiếc dép lẻ bám vài cọng rác đang bập bềnh trôi như một con thuyền, thật tội tình, một cái chết phiêu dạt nào đó đang ở ngay trước mắt tôi, một chiếc dép lẻ, một chiếc dép chết trôi quái gở, một tồn tại xấu xí, hắn đang ở trên tàu rồi, tôi nghe vọng lời hắn rằng tôi gắng giữ sức khỏe cho ngày gặp lại, tay tôi đang đầy hơi ấm một bàn tay khác, ai đó, ai đó đang trấn an tôi, mây đang trôi trong veo trên trời, dưới nước, nhưng rác rến bập bềnh làm tôi tức mắt, chẳng đáng kể gì để mơ mộng một hành trình chung, một chú lợn phục phịch dễ thương quá phải không, lúc trước hắn nói về con tàu, tôi tưởng như có thể bỗng nhiên hắn đổi ý, hắn sẽ ở lại cùng tôi, ai mà biết được bọn lợn sẽ bay về đâu, tôi nói, chắc cũng như con hải âu của baudelaire thôi, hắn nói, mình không biết tiếng pháp mà, tôi nói, chẳng sao đâu, rất khó để yêu đương vào mùa này, hắn nói, ngao ngán quá, tôi chẳng muốn nói gì thêm với hắn, tôi chẳng muốn yêu đương thêm một ai lúc này, mùa này, tâm trạng này, trước con tàu đang đi khỏi bờ này, tôi đang nảy ra tham vọng muốn biết âm mưu của lũ sóng khi dồn đuổi vài chú còng trên cát, tôi cố suy đoán ý nghĩa tồn sinh của bọn rác rến trên biển và tự nhiên tôi có một vẻ im lặng, thật lố bịch, hình như hắn nói, baudelaire à, tôi buột miệng, bài thơ nào không lố bịch, sáo rỗng, không, cái trò làm ra vẻ im lặng tăm tối ấy, hắn nói, ý hắn nói tôi ư, tôi không rõ, tôi không nhìn hắn, nhưng tôi dằn từng tiếng, rồi bỗng nhiên tôi nói năng sôi nổi, cậu biết thừa là mình không biết tiếng pháp, không biết một từ nào, mình không thể đọc một bài thơ nào bằng tiếng pháp, dù mình nghĩ là mình đã nhớ chúng rất nhiều, những thiên tài, u tối, nổi loạn, giải phóng, verlain, rimbaud, apollinaire, tôi định nói thêm tôi muốn đọc lautréamont, jean de boschère, pierre jean jouve, cocteau, francis ponge, raymond queneau, những cái tên tôi chôm chỉa từ một cuộc trò chuyện với một cậu trai người pháp xa lạ nào đó, cuộc trò chuyện tôi chẳng nhớ gì, nhưng tôi cố giữ lại mấy cái tên, để vuốt ve cảm giác về sự xa lạ thứ níu giữ những mối quan hệ trong đời sống này, sóng ì oạp, nặng nhọc, dồn dập từng lớp, sóng dồn lên trong họng tôi, mặn chát, ngạt thở, khoái cảm, ngôn từ vô hại mà, hắn nói, vậy thì im đi, tôi rít lên nhưng tôi tin hắn không nghe thấy, tôi không chịu được sự xáo trộn vào buổi sáng, hắn biết thói quen này chứ, lúc nào tôi cũng cần yên tĩnh vào buổi sáng, thậm chí tôi chưa hoàn hồn sau giấc ngủ, ngủ, là chết, tôi chưa hoàn hồn, thật lố bịch, shakespeare à, tôi nói giấc ngủ là thứ ít lố bịch nhất, mình biết cậu mong chờ gì ở một ngày mới, cậu là người tỉnh táo và do đó, cậu lạc quan về đời sống, mình biết, cậu có thể biến hóa như ánh sáng, còn mình, mình biển lận, gian dối, mình tối và mình đau khổ, thật lố bịch hắn nói những tính từ này, cuồng tưởng, âm u, mình sống vô hại, cậu biết cái trò đó, những bài thơ bất tín và hỗn loạn đang nhảy khỏi các đầu ngón tay, thực sự thì sự vô hại là thứ lố bịch nhất ở thời này, ở xứ này, hắn nói, cậu có thể để yên cho mình nói được không, những con chữ tự giải phóng chúng khỏi các đầu ngón tay đang mòn mỏi vì cuộc sống của chúng lặp đi lặp lại trong không gian là cái bàn phím laptop ngớ ngẩn này bàn tay đã tự thấy sự ngu xuẩn của nó, không đâu, ngoài bàn phím, còn có, hắn nói, không, mình biết, cậu nên để yên cho mình nói, ngoài bàn phím, nó còn thọc xuống quần, sờ soạng, xoa bóp, đập trứng vào chảo, dậy mùi hành tỏi, ngoáy mũi, móc họng, chọc mù mắt, mình biết các ngón tay có kha khá chức năng, nhưng thuận theo chức năng có phải là cách tồn tại của một sự vật không, đó là cách tuân phục ngu xuẩn theo một hệ thống đã được lập trình, sự sống của tồn tại là phải nổi loạn và phá vỡ, nhưng từ giải phóng cũng ngu xuẩn làm sao hắn nói, giải phóng à, rút cục thì hắn đã tự giải phóng mình, như ánh sáng, hắn thừa tỉnh táo, như các buổi sáng, chỉ có tôi là âm u, tôi còn chưa hoàn hồn khỏi giấc mơ, tôi thấy mình lố bịch hết sức, vậy là tôi tỉnh táo hơn rồi chăng, tự ý thức về sự lố bịch, rồi tôi sẽ chẳng làm gì vô hại hơn là viết những bài thơ bất tín hỗn loạn, từ những ngón tay ngu xuẩn đòi giải phóng bằng cách tuân thủ bản năng, giải phóng bằng cách tuân thủ, thật lố bịch, mọi sự tuân thủ đều không dẫn tới giải phóng, phải là phá vỡ và nổi loạn, phải can đảm thấy máu đổ, ai đó đang cười, ai đó đang bóp nhẹ tay tôi, ai đó, ai đó đang bóp nhẹ tay tôi, ai đó mời tôi một chuyến lên đường, ngay trên bến cảng, tôi từ chối không ra từ chối, tôi biết rằng không phải lúc, sóng đang vỗ, thời gian đang vỗ, rác rến đang bập bềnh ca hát cuộc sống của nó, ai đó đang gọi tôi, tiếng gọi cuồng ngạo, thách thức, u tối, tôi vừa để vuột mất tình yêu của mình, nhưng có sao đâu, tôi đang đứng đây, chẳng có ích gì đâu tình yêu nếu không cùng lên con lợn ục ịch này và đi khỏi đây hắn nói, nhưng ngay cả đi cùng nhau trên con lợn ục ịch này thì cũng có ích gì, ai đó đang nắm lấy bàn tay tôi bóp nhẹ, tiếng gọi của ai đó, nhưng ai đó đang nắm bàn tay tôi bóp nhẹ, an ủi tôi chăng, giữ tôi lại chăng, hơi ấm giữ tôi bình tĩnh bằng an ủi, tại sao cứ phải cùng đi mà không phải cùng ở lại, đi hay ở lại đều có giá trị hoặc vô ích ngang nhau, tôi giơ bàn tay mình lên ánh sáng, tôi chẳng thấy điều gì ngoài những mũi kim châm trong vắt mang hình dạng của những tia sáng cắm trên mu bàn tay khô héo, hắn đã đi rồi, chỉ là cái bóng của hắn đang nắm bàn tay tôi bóp nhẹ như mang dã tâm hủy hoại, tôi đang hưởng thụ hay chịu đựng hơi ấm từ cái bóng đó, cái bóng của hắn còn ở lại đây, lưu luyến tôi thêm một chút, hay là ai đó, bàn tay của ai đó khác đang bóp nhẹ tay tôi, ai đó, ai đó đang bóp nhẹ tay tôi, ai đó muốn tôi lên tàu, ai đó muốn tôi ở lại, ai đó mời mọc tôi, ai đó trìu mến tôi, ai đó níu giữ tôi, ai đó kêu gọi tôi, ai đó yêu thương tôi, ai đó chia biệt tôi, ai đó đã tan biến vào ánh sáng, tôi giơ bàn tay mình lên, tôi chẳng thấy điều gì ngoài những mũi kim châm trong vắt mang hình dạng của những tia sáng cắm trên mu bàn tay khô héo, tôi vẫn nhìn thấy một chiếc dép lẻ bám vài cọng rác đang bập bềnh trôi như một con thuyền, một cái chết phiêu dạt, một chiếc dép chết trôi quái gở, một tồn tại xấu xí, tôi biết mình chẳng còn gì để chờ đợi, chẳng còn gì phải ngao ngán, tôi chỉ cần thêm thì giờ để có thể giết được cái bóng ân cần đó, giết ngay trong ánh sáng, tôi không chịu được sự xáo trộn vào các buổi sáng, tôi cần yên tĩnh để hoàn hồn, bởi thế, tôi cần thêm thì giờ để giết được cái bóng đó, những cái bóng đó, ấm và sáng…    <br />&#160;</p>
<p><em>10.2011</em></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22380/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>tam đoạn luận sau Tứ Thư</title>
		<link>http://damau.org/archives/22240</link>
		<comments>http://damau.org/archives/22240#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Nov 2011 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đặng Thơ Thơ</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Phụ Nữ & Giới Tính]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Đoản văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/22240</guid>
		<description><![CDATA[Những người đàn ông không thích cam kết đó, vì họ vẫn sống trong thế giới thần tiên. Thế giới luôn có một bàn tay tiên vô hình chùi phăng mọi thứ ô uế. Và những người phụ nữ đã bắt đầu đặt câu hỏi về nhiều thứ, trong đó có việc sống và làm mọi phận sự chỉ với một bàn tay.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/47_three_triptych.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto; padding-top: 0px" title="47_three_triptych" border="0" alt="47_three_triptych" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2011/11/47_three_triptych_thumb.jpg" width="474" height="341" /></a></p>
<p align="center"><a href="http://mary-horn.blogspot.com/2011/05/exhibition-may-timaru_29.html">May Timaru</a></p>
<p>&#160;</p>
<p align="center">1. Con Gái</p>
<p>Cô ta đã hủy giới tính của chúng tôi. Hoặc chúng tôi đã bị thiến và trở nên như đàn bà. Thật nhục nhã. Trong phòng vệ sinh cô ta dán tấm biển với nội dung “Quý Ông&#160; Xin Vui Lòng Tiểu Ngồi. Cám Ơn”. Trước đó cô ta đã dài dòng nói về phòng vệ sinh là nơi bất bình đẳng vẫn diễn ra. Cô ta khẳng định đó là sự kỳ thị giới tính. Bằng vẻ bình thản giả tạo nhằm che dấu sự phấn khích, cô ta kể chuyện ông bố.&#160; Người bố suốt đời không bao giờ nói đến chữ “nữ quyền”. Nhưng ông sống đúng như một người ủng hộ và bảo vệ chủ thuyết nữ quyền. Dù vậy, tôi đang tự hỏi,&#160; tại sao lại bắt đầu một câu chuyện về phụ nữ từ những người đàn ông. Tôi không hiểu. Có thể vì đàn ông có trước đàn bà, vì Chúa trong thiên niên kỷ này là đàn ông, vì con cái mang họ bố, vì phần lớn các tên họ đều mang nam tính: Williams, Smith, McCain, Trần, Phạm, Phùng…,&#160; vì mỗi khi nói đến nữ quyền thì những người đàn ông hay trở nên căng thẳng.    <br />Tôi rất mơ hồ về việc trong gia đình ai là người lau chùi phòng vệ sinh. Có lẽ ngày trước là người giúp việc trả lương tháng. Sau này là phân công. Nhưng dù tôi có quên lượt mình, thì phòng vệ sinh vẫn cứ sạch như lau như li. Hình như mẹ tôi hay em gái tôi cũng hay quên, chẳng ai phải lau dọn cả. Thế mà không bao giờ thấy một giọt nước nhểu trên vành ghế, hay một tia vung vãi lên tường, hay một dòng rỏ xuống sàn. Không bao giờ phải ngửi mùi khai bốc lên từ&#160; tấm thảm quanh chỗ ngồi. Nó như một phép lạ, do một bàn tay tiên phù phép mỗi lúc chúng ta lơ là, những thứ gọi là bài tiết được phủi sạch, dường như không tồn tại. Phòng vệ sinh của chúng tôi chỉ có dấu vết của sự tinh khiết: mùi thuốc sát trùng hơi chanh hay gỗ thông, dầu gội mùi táo, kem thoa mặt mùi sữa, nước hoa Pháp mùi da thịt, phấn rôm trẻ nít mùi hơi thở trong lành, mùi trầm hương từ làn khói ẻo lả vươn lên khi dòng nước trong bồn cầu rụt xuống     <br />Đó là câu chuyện thần tiên thời con gái khi còn ở nhà với bố. Bố cô luôn đi tiểu ngồi, ông bắt các con trai phải đi tiểu ngồi trong nhà, và ông dặn con gái: “Nếu con lấy chồng, con phải yêu cầu chồng cam kết đi tiểu ngồi. Chuyện khó nói, nhưng nói được sẽ tránh cho con nhiều phiền phức về sau. Bố biết tính con sạch sẽ. Con sẽ không chịu nổi những thứ vung vãi. Con sẽ phải chùi dọn ngay mỗi lần chồng dùng phòng tắm. Liệu con có làm được suốt đời, mỗi ngày, nhiều lần như vậy không? Chưa kể nếu con có con trai, nhiều đứa con trai, tất cả thời gian sống của con chỉ để dành vào việc chùi nước tiểu.”     <br />Cô ta kể chuyện ngày còn nhỏ cô đã từng đái đứng ra sao. Những đứa con trai trong xóm ngày đó xúm lại đánh con bé gái tơi tả, đẩy nó ngồi bệt xuống đất, bắt bẹt chân đái cho chúng xem. Trong đầu chúng đã có ý niệm rõ ràng về trật tự giới tính. Đó là chuyện tự nhiên, đái đứng mới là đàn ông con trai. Con gái đứng đái là đe dọa trật tự đương nhiên và bẻ cong giới tính, những tội lỗi xã hội không tha thứ được. Nhưng còn bố, ông đã chứng minh bằng cách đi tiểu ngồi từ bao lâu nay, từ trước khi lấy vợ. Bố vẫn bình thường đấy thôi. Mà những người đàn ông khác cũng sẽ thế, người bố cam đoan như vậy, những lúc họ đi cầu họ phải tiểu ngồi cả. Chỉ cần chúc xuống một tí, nhè nhẹ, ron rót, hạn chế âm thanh vừa đủ, và sau đó rửa tay (vâng, khoản này đàn ông cần được nhắc nhở thêm). Có gì phản tự nhiên đâu. Người bố nói, chỉ là vấn đề quyền lực, đứng đái là người mạnh, quỳ xuống chùi là kẻ yếu. Con cần làm cam kết với người chồng chưa cưới của con. Nhớ rằng tiểu ngồi điều kiện cần, đầu tiên, để tiến tới hôn nhân.     <br />Cô tuyên bố rằng, tất cả những người bố phải làm điều này cho con gái họ.</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center">2. “Vợ”</p>
<p>Những người đàn ông không thích cam kết đó, vì họ vẫn sống trong thế giới thần tiên. Thế giới luôn có một bàn tay tiên vô hình chùi phăng mọi thứ ô uế. Và những người phụ nữ đã bắt đầu đặt câu hỏi về nhiều thứ, trong đó có việc sống và làm mọi phận sự chỉ với một bàn tay. Trước kia không ai nhìn thấy điều đó, rằng giai cấp phụ nữ chỉ có một bàn tay và đa đoan trăm việc. Nhiều phụ nữ cũng không ý thức họ bị chặt tay. Họ cảm thấy đời sống bất công, họ đau khổ trong gia đình, nhưng họ không rõ vì sao, họ cũng không dám lên tiếng. Biên giới phân chia giới tính đã ăn rễ quá sâu đến độ trở nên đương nhiên, vô hình, không hiện hữu. *    <br />Nhưng nghe đồn rằng câu chuyện phòng vệ sinh đã vượt khỏi thế giới riêng tư trở thành một phong trào xã hội, một cuộc cách mạng giới tính mang nhiều ý nghĩa tích cực (hơn cách mạng tình dục trước đó). Những người đàn ông không muốn ngồi tiểu sẽ không thể có vợ. Không cô gái nào muốn lấy anh ta. Trên báo bắt đầu thấy những mẩu quảng cáo tìm người sống-chung-như-vợ. Nhưng không phải vợ thật, tất nhiên, vì vợ thật thì làm không công, còn vợ thuê thì mọi thứ đều phải quy ra tiền, tiền đô cả. Những người đàn ông nhiều nam tính, không muốn bị hủy giới tính, không muốn bị thiến,&#160; đã đăng những mẩu tin đại loại như thế này:     <br />Tìm một người phụ nữ độc thân, dễ nhìn, khả ái, thông minh, duyên dáng, tận tâm, yêu trẻ con, chăm chỉ, làm việc toàn thời gian, bao ăn ở, trả lương theo&#160; từng công việc được thỏa thuận trong hợp đồng, bao gồm nhưng không giới hạn trong các việc sau:     <br />A.&#160;&#160;&#160; (Nếu không mang bầu và sinh đẻ)     <br />-&#160;&#160;&#160; Ngủ chung mỗi tối, $50/ đêm, 30 ngày/tháng&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; 1,500/ tháng     <br />-&#160;&#160;&#160; Nấu ăn ngày hai bữa, $20/ngày&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; 600/tháng     <br />-&#160;&#160;&#160; Dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, $75/tuần&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; 300/tháng&#160;&#160;&#160; <br />-&#160;&#160;&#160; Giặt ủi, $2/món, trung bình 20 món/tuần&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; 160/tháng     <br />&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; Trung bình&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; 2,560/tháng</p>
<p>(Nếu bằng lòng mang bầu và sinh đẻ, sẽ thêm các khoản sau:)    <br />B.&#160;&#160;&#160; Tiền mang thai trong 9 tháng và sinh nở: 10,000 nếu sinh tự nhiên, hay 15,000 nếu phải mổ khi sinh. Tiền này không tính vào lương tháng.</p>
<p>C.&#160;&#160;&#160; Tiền lương thêm vào sau khi sinh:    <br />-&#160;&#160;&#160; Giữ trẻ, 24 giờ/ngày và 7 ngày/tuần, 1,500/tháng&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; <br />(gồm tắm rửa, nấu ăn, đưa đón, linh tinh…)     <br />-&#160;&#160;&#160; Dạy học $20/giờ, 2 giờ/ngày, 5 ngày/ tuần, 800/tháng     <br />____________________________________________________&#160;&#160;&#160;&#160; <br />&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; <br />Tổng cộng từ (A) và (C)&#160;&#160;&#160; $4,860/tháng&#160; hay $58,320/năm&#160;&#160; </p>
<p>Chú thích: Đây là giá phỏng định tối thiểu cho một người trung lưu sống tại Hoa Kỳ. Tiền lương có thể thay đổi từ&#160; US$40,000 đến 140,000/ năm, tùy vào các yếu tố màu da, chủng tộc, ngôn ngữ, tuổi tác, bằng cấp, và kiến thức của người nộp đơn.&#160;&#160;&#160; </p>
<p>Liên lạc: 336-364-6478 hay FEMEMINIST*</p>
<p align="center">3. Mẹ     <br />&#160;</p>
<p>Mọi sự diễn ra bên ngoài tôi nên tôi không thấy gì thay đổi nơi mình.    <br />Cô ta nói, “Nó là con anh mà.”     <br />Sau khi sinh đứa nhỏ mọi thứ bắt đầu khác lạ. Cô ta không còn nguyên vẹn mà trở nên thiếu hụt hoặc dư thừa. Một đôi khi trong lúc làm tình tôi hơi hoảng khi thấy một người đàn bà khác dính chặt vào người cô. Bà ta bồng đứa bé mới ra đời.     <br />Nhiều năm sau, mọi sự vẫn diễn ra khi người đàn bà tiếp tục bành trướng, phân đôi và nhân đôi. Tôi không biết mình đang đi vào âm đạo nào của những người phụ nữ. Những đứa trẻ vẫn khóc. Mỗi đứa bé đẻ ra một người mẹ.</p>
<p>&#160;</p>
<p>•&#160;&#160;&#160; “Sex class is so deep as to be invisible” (The Dialectics of Sex- Shulamith Firestone)    <br />•&#160;&#160;&#160; FEMEMINIST, sáng kiến kết hợp hai từ Feminist và Meminist (đặng thơ thơ)</p>
<p>Xem định nghĩa và mục tiêu của phong trào Nam Quyền / Meminist Movement    <br />http://www.facebook.com/group.php?gid=22047338</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/22240/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

