Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
đàn lừa mũ nỉ che
tội vạ cố giấu
lông lá ngồm ngoàm
khùng khùng tưng tửng
Nhưng chỉ cần qua hơn mười năm, nhìn lại cái bình chứa thủy tinh, thấy giọt sinh mệnh ấy vơi đi gần một phần ba, anh mới giật mình. Sao mình vẫn còn đang say ngủ trong khi từng chút nước vi diệu thoát đi? Sự sinh diệt thật vĩ đại. Nó làm cho cuộc đời…
chiếc hôn rơi lăn lóc giữa khoảng chật anh & tôi
khoảnh khắc cầu thang dẫn
vừa đủ hẹp để trải rời những mảnh nụ hôn vỡ
cẩn vào tôi nỗi buồn thang cân bóng núi
Nói cho gượng gạo, nó là tình yêu
Ngay cả của những kẻ thất tình chuyên nghiệp
Chưa bao giờ ngưng thói quen
Lãng phí hận thù.
Bước qua xiêm áo nền nã
Mảnh trăng non
- lăn lóc phía bìa rừng
Chưa. Hay chẳng bao giờ?
không muốn trả lời câu hỏi của em
tôi đành khất
hai mươi năm sau em sẽ hiểu vì sao
rộng lượng tôi không bằng độ lượng anh
người thi sĩ như chim chích giữa cuộc thế oi nồng
một xác thần nhỏ nhoi nơi đấng trời
và rừng người
Đắm chìm trong âm nhạc tôi trôi trên sắc màu
đêm không còn là màu đen buồn bã
không là những mắt môi vọng tưởng
mà là những tay ôm chân bước
một trăm năm qua
ruộng đồng
gò bãi
những tiếng trống rền
từ lồng ngực dân tôi
