Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Dạo này tôi luôn mụ mị. Ấy vậy mà tôi (lại là cái tôi chẳng bao giờ chịu im tiếng).
Tôi, trong vô vàn cái tôi đủ màu, đủ mùi, đủ vẻ, đủ tuổi, đủ kiểu cách, đủ tầm thước.
như thế
chân dung của một khuôn mặt chỉ là một tờ giấy trắng và
sự nhăn nhúm nào đó [năm tháng, thời cuộc, đời sống...!] chính là những nét
thong thả xuống từ một đại ngàn xanh xao
vén lưng chừng mây em tạ tội cùng anh ngày tận thế
quỳ giữa bao la
âm ấp mùi hương thổ huyết
cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
Ngày tàn nhanh bóng soi lạ nhảy cao mái nhà
ai cô quạnh nhìn ra phía trước
đôi mèo đen vẫy đuôi gào khóc hòa giọt mưa đêm
Tuần đầu tiên: tôi là cô bé ngoan ngoãn đọc sách trong phòng. Tuần thứ hai: cô bé bớt ngoan, đọc được vài trang rồi gấp sách, nhìn trần nhà, lấy điện thoại gọi mọi số trong danh bạ nhưng đa số là tiếng bíp bíp báo máy bận. Tuần thứ ba: cô bé ngoan thành con nhóc ngỗ nghịch…
(tặng Cù Huy Hà Vũ)
Tim anh đập chậm lại
Máu anh chảy chậm
Thời gian trôi chậm hơn khi có người nghĩ về đất nước
Tôi
Hứa (một mình)
Dù cứng xanh hay ngún đỏ,
Đêm vẫn trỗi mầm tình, chờ riêng em, ở đó,
Cái chết ngầm neo vực
Khu vườn thanh xuân hay pháp trường?
Treo đầy những đầu lâu tuổi teen rỏ máu
Chẳng có lấy chút ảo vọng nào
đêm xuống trần truồng
bên ngoài hai vai
em cứ đứng. hiên xưa thuý
đã đi đành lòng đã đi
