Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân.
Hoàng hôn như một con mồi thắm đỏ
Chảy mê man trên tuyết trắng mịt mùng
Không còn một con đường nào khác
Ngoài xa lộ mênh mông xa ngái
san bằng hủy thể
phát quang mả. mồ
gạch nằm
nghe đá mấp mô
Tôi rời quê vào Sài Gòn học đại học. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và đi xa đến vậy – cả ngàn cây số. Đối với những gã trẻ tuổi quê mùa như tôi, Sài Gòn gần như là thiên đường, là nơi chất chứa hy vọng thay đổi số mệnh. Trước khi tôi đi, ba tôi đã kể rất nhiều về Sài Gòn cho tôi nghe. Thực ra, ông chỉ ở đó được khoảng một hai tháng trong một chuyến tập huấn ngày trước.
chiều sảy tay rơi vào vực nắng
hoàng hôn như đám trẻ con
chơi trò thò thụt
trốn ra khỏi nắng vàng
nhổ lịch sử biến dạng thành kẻ lang thang đầu trọc
những người dân tự vượt qua ranh giới
và vượt qua ngôn ngữ
tóc hình nhuộm đỏ vàng dựng đứng múa theo gió từng cơn
Tôi nổi tiếng gần như ngay lập tức. Bởi vì tôi liên tục ị són. Mỗi lần ị tôi lại có được một ý nghĩ nào đó để ghi vào sổ tay. Cứ tính về tốc độ ra đời ý nghĩ, đã không ai có thể thắng nổi tôi rồi.
Một lần, họ cử phóng viên phỏng vấn tôi về những bí quyết để trở thành người có tốc độ nghĩ vô địch.
Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.
cái gì đập hổn hển trong lồng ngực
hình như gió vừa đi qua
cái gì nằm sau xương ức bên trái
réo rắt máu chảy
khe nách mép đùi
rễ tủa
mật nhựa chín tươm
nửa thực vật
Con kinh thẳng tắp dài hun hút kéo từ Gẫy Cờ Ðen đến quận lỵ Mỹ An, nhìn trên bản đồ nó èo ọt như một chiếc que đan. Hai bên bờ kinh cây cối …
Tiếng cười khẩy bật ra từ hai lỗ mũi. Và hắn vạch đầu ngón tay lên những lưng sách tiếng Việt ngủ ngoan trên kệ nơi những Đoạn Tuyệt, Nửa Chừng Xuân, Mùa Biển Động, Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng, Chuyện Kể Năm Hai Ngàn nằm chen chúc với những Cách Làm Món Ăn Chay, 365 Món Lẩu Đặc Biệt, Cách Nấu 36 Loại Chè…
Đôi mắt hạnh nhân nằm ngang
Phản chiếu cái nhìn hạnh nhân nằm dọc
Lạy bé tôi!
Nấm tuyết, đinh hương, cỏ quế, linh lăng . . .
Đừng sống mãi với
sợ hãi, buộc vào ách
Của ngu đần.
Chân trời cúi rạp
Nhường chỗ cho ngươi đặt những bước chân
Lên những đổi thay.
bọn tin tặc đồng loạt tấn công
các diễn đàn tự do tư tưởng
trước khí thế trí thức đấu tranh
càng lo âu chúng càng xuẩn động
Khâm liệm linh hồn
thả trôi sông
chờ tin dữ cập bến
Buổi chiều chết
tất cả chết
Vượt sang đất Tiệp thì khác hẳn. Núi ấy rừng ấy, lá ấy gió ấy thôi. Nhưng đường rừng phủ đầy lá chết từ thủa nào đã cũ. Và những góc phố, những mái nhà, những bờ tường, những gác chuông phả ánh tàn tạ vào nắng vãn. Xe chạy trên con đường chỉ có hai làn xuôi ngược, đằng sau là hoàng hôn đuổi, mặt trời to và ngon…
thẩy đời mình lên bàn cân
quả
nặng không bằng chữ “L”
mặc dù khi ấy (. . . về sau nữa!)
chả bao giờ yếu sinh lý
Mái tóc đồng khét nắng
Hoài niệm ngủ khi nào?
Cây với cành nôn nao . . .
Tôi dắt em qua đó
Đừng nói tiếng con người
Dù có tàn bạo hay bốc đồng bao nhiêu, họ cũng không bằng một nửa mẹ. Suốt mười năm con ở trong tu viện, sống hầu hết luôn cả những ngày nghỉ lễ trong đó, theo yêu cầu đặc biệt của mẹ, trong khi mẹ tuốt lại những sợi chỉ trong đời sống xã hội rối rắm vì cái tai họa mà mẹ luôn luôn ám chỉ là sự có mặt của con trên cõi đời này.
trầm luân trầm luân mẹ bước
trên tay một đống thịt da
có khi mưa phùn gió bấc
bấm chân níu chặt ta bà
đàn ếch đòi yêu
gọi nhau cho đến hồi rỗng ruột
đàn đom đóm đòi yêu
lao về phía trước
Luôn có thứ cần được tân trang trở lại
Sắc đẹp, bộ dao nĩa và cả những học thuyết cao siêu
Khu vườn hoa nở rộ, dãy hành lang uốn khúc
Mùa thu thanh khiết đượm nồng mùi trẻ thơ.
em đã bỏ lại
quá nhiều cây số và quá nhiều mẫu tự
tôi chỉ ngồi cách mặt trăng một cửa kính
và một ngón tay
Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.
Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.
Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.
Bóng đêm
(nét mực thiên đường)
Thả xuống lòng nhăn nheo quả đất
Những bàn chân những ngón chân
Gương mặt em như căn phòng
Anh mở vào trong trắng
Anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn
Rơi một vài lệ kinh.
