Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Trên tàu việc đầu tiên chúng tôi làm – trước khi quyết định xem mình sẽ thích ai hoặc không ưa ai, trước khi nói với nhau mình từ đảo nào tới, và vì sao mình phải ra đi, ngay cả trước khi hỏi tên nhau – là so sánh những bức hình chụp chồng của chúng tôi.
em là câu ví dặm
sẽ phôi sinh ở kiếp này trong mỗi giọng ầu ơ
bên bờ ký ức,
để đò ngang xé toạc những nhánh sông
ừa
cô ưa dỗi
và thường cơn dỗi của cô dài độ
lua xong bát cơm
nếu, nếu, nếu, . . .
những dòng nước được uốn cong bằng một lỗ đen kì thị
nếu, nếu, nếu, . . .
một tôn giáo bày bán lòng trắc ẩn để giải khát cho đám kiến lửa của cung điện đại mạc cỡ bự
Vành tai đứt Van Gogh bay vi vút
cánh diều chọn màu trời lý tưởng cho em ….
Hồi xưa của Ngân và tôi không có công chúa với hoàng tử. Chỉ có một con bé học sinh nhỏng nhảnh và một thằng sinh viên kiến trúc nghèo kiết xác. Cũng không có bà tiên hay ông bụt. Thay vào đó là những thùng quà thơm mùi tư bản mà gia đình con bé nhận được đều đặn mỗi tháng…
có người nhớ ra mình từng làm thầy
lại đến gởi cho món quà
mở ra mới hay người cho cái nịt
dự báo tiên tri thắt lưng buộc bụng
bộ tịch? đừng. không nên
cứ để nguyên hồn nhiên
con mắt nằm sau gáy
thấy hết cả diện tiền
tôi nhảy qua hàng rào và kêu lên những tiếng vô nghĩa
như con nai khi lao mình điên cuồng qua đồng hoang
vì nỗi bứt rứt sanh nở
cùng với nỗi háo hức của sự tự do
quê nhà không yêu ta
em không yêu ta
thậm chí chứng đau đầu kinh niên
cũng không yêu ta nốt
Đằng sau cái vẻ bất động ấy, giờ đây, trong bóng tối căn phòng, những đồ vật đang trở mình trong những cơn mộng mị đứt nối không nguôi. Những âm thanh ảo, những sắc màu ảo, những tiếng rên rỉ âm thầm của những kí ức xa xưa bị lãng quên, bị coi là vô tri, những câu chuyện…
Cô gái đẹp miền quê
Giấu nguyện thề trong mắt
Ngọn lau đội nón cỏ
Ngó bò đi không về
Em đa nguyên còn anh đơn nguyên
Bởi anh là một con khỉ đít đỏ
Không phải đàn bà mà lại muốn có kinh nguyệt
Bé đã chết thật rồi. Bầu trời chỉ vẻn vẹn một ngàn ba trăm mười bốn ngôi sao, dù tôi có sống thêm mười bảy vạn năm, cũng không kể được nhiều hơn. Ngày bé chết, tôi bỏ đi như một khúc củi sổng chuồng. Con đường trước ngôi nhà cũ kĩ ánh lên những sắc vàng nhõng nhẽo.
tôi nghĩ về lời nói thật làm bỏng rát lịch sử
tôi bước trên đại lộ kinh hoàng thành phố chết
tôi nghe mùi bún bò đâu đó ướp xác thinh không
Mama waits for you at the fish pond,
her hands see you as in dreams
wishing that her eyes could.
Mẹ tôi, cũng như nhiều phụ nữ khác trên cõi đời này, thường cầu nguyện trước bàn thờ Phật mỗi sáng, mỗi tối. Họ cầu nguyện bình yên, hoà bình; đẩy lùi chiến tranh, tội ác xuống vực sâu muôn năm không ngóc dậy. Đó không chỉ là thói quen của lòng thành mà là ý thức luôn được mặc định.
2012,
Ta sẽ giữ lại gì cho nhau
Nếu cuối năm nay
Sẽ đến ngày tận thế?
cuối cùng người đàn bà nói
cứng rắn “rồi ông đưa tôi đến đâu?”
gã mỉm cười- em chắc sẽ quen thôi
người đàn bà dường nín thở
Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần
trên cao nhìn đèn khuya đô thị tựa
trời sao qua bóng đêm. tiếng vọng thời
gian theo giòng xe thưa thớt. chai rượu
đỏ đã vơi ngón tay dài gõ gõ
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Cam bốt hỏi.
“…..”
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Việt nam hỏi.
“…..”
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
chỉ còn lại hai hạt dẻ cho nàng lọ lem
và 5 chú lùn ở trong rừng với nàng Bạch Tuyết
đám trẻ con nhớn nhác rủ nhau đi tìm
Một thùng máu rẻ tiền
Một bãi kim cương biết hót
Còn em, đeo khắp mình những ngón chân đoàn tụ
Của tổ tiên tôi
Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là…

