Bài thuộc thể loại: Nghệ Thuật
Trong hàng triệu viên đá nơi ven biển, tôi quan sát với cảm quan của người đi săn và cảm tính của người nghệ sĩ. Sự chọn lựa không …
Chẳng thế mà, trong lời bàn của Ban Biên Tập Da Màu về bản dịch bài hát “Người già em bé” của Joseph Đỗ Vinh và Eric Scigliano có đoạn : “Câu ‘Ghế đá công viên dời ra đường phố’ đã là một thử thách cho người dịch.”
Side by Side: New Poems Inspired by Art from Around the World bao gồm những bài thơ dịch sang Anh ngữ, với nguyên bản lấy hứng từ những tác phẩm nghệ thuật của nhiều quốc gia trên thế giới, theo truyền thống thi ca họa hình (ekphrastic poetry) xuất xứ từ Hy Lạp. Một bài thơ được tuyển chọn trong tập Side By Side là bài “Màu Phố Phái” của nhà thơ Lâm thị Mỹ Dạ, mà Đinh Từ Bích Thúy và nhà thơ Martha Collins đã dịch sang tiếng Anh thành “The Color of Phai Street.”
Chùm thơ hình số 5 – Huỳnh Lê Nhật Tấn
Gồm 6 “câu thơ”
Chùm thơ hình số 4 – Huỳnh Lê Nhật Tấn
Gồm 6 “câu thơ”
Cách diễn dịch của ca sĩ Hồng Nhung đặt bài hát vào bối cảnh lịch sử của thời quá khứ. Trái lại, ta có thể nói cách diễn dịch của Khánh Ly, dù xuất hiện trước Hồng Nhung, đặt bài hát trong bối cảnh thực tại.
Câu mở đầu của bài hát Trịnh Công Sơn đã là một thử thách cho người dịch, “Ghế đá công viên dời ra đường phố.” Tại sao ghế đá lại bị dời ra đường phố? Ghế đá này ở đâu, lúc trước ở trong một công viên tọa lạc ngay trong thành phố, hay ở một chỗ nào khác?
Sinh năm: 1978 tại Hà Nội
Tốt nghiệp: Đại học Mỹ Thuật Hà Nội năm 2002 …
Những hang động ngõ ngách vùng ven biển California là nguồn cảm hứng cho loạt tranh Dục Cảm Ven Biển. Những hình thể ngộ nghĩnh từ thiên nhiên, làm tôi mỉm cười, mà ít nhiều liên hệ đến những ý nghĩ nghịch ngợm. Cũng những hình tượng này, thiên nhiên cũng cho tôi cái kính trọng, đôi khi sợ hãi như những thần linh. Cái tầm thường trần tục cùng đầy ắp linh thiêng, hởi những Linga và Yoni của tôi.
Lưu Diệu Vân giới thiệu
Nhiếp ảnh gia Li Guangxin sinh năm 1973 tại Chongqing, Trung Quốc, được liệt kệ vào hàng ngũ những nghệ nhân trẻ đầy triển vọng của thế hệ C – thế hệ phải đối diện với nhiều đổi thay (Change), cơ hội và thử thách của thế kỷ mới.
Năm 1991-1992, khi có được chiếc máy ảnh, tôi đi săn ảnh. Lòng nghĩ rằng, không vẽ được thì thôi, đành chup vậy. Nhưng đây là những bức ảnh do một họa sĩ chụp, đó là những tác phẩm mang bố cục của tranh trừu tượng mà màu sắc không gọi tên được, hay có thể gọi là “màu thời gian”?
Có lần khi xem tranh của Nguyễn Đình Thuần sau khi uống vài ly rượu, tôi chợt nhận ra rằng sự thống khoái của mấy ly rượu cộng với không khí của những bức tranh làm cho tôi thích tranh của anh lạ lùng. Không gian trong tranh bây giờ là không gian của kính vạn hoa luôn luôn biến đổi. Sự sống của những bức tranh như đâm chồi, trổi dậy theo chiều cao, trườn chảy ra theo chiều sâu bằng những vết, mảng màu phi hình dạng sáng, tối, đậm đặc và sung mãn.
Là người viết, bạn có bao giờ từng tưởng tượng là những nhân vật bạn đã sáng tạo sẽ trở thành sự thật hay không? Những người thật sống trong đời thật, đi đứng nằm ngồi, yêu ghét thương giận, và đi làm những công việc bạn đã trao cho họ làm trong câu truyện của bạn hẳn hoi. Là người đọc, bạn có bao giờ tự thuật lại cho mình nghe sau khi đọc xong một câu truyện rất hay không?
Có người gọi Dương Văn Hùng là Họa Sĩ, có người gọi anh là nhà điêu khắc, bởi vì Dương Văn Hùng tốt nghiệp trường Quốc Gia Mỹ Thuật Sài Gòn bộ môn điêu khắc và hội họa. Theo tôi, nếu cần thiết để chỉ rõ cái nghiệp dĩ của Dương Văn Hùng, chúng ta phải gọi anh là nhà điêu khắc, hơn thế nữa, một nhà điêu khắc tài hoa.
Ở con đường vẽ tranh, Khánh Trường hài hoà không câu nệ. Anh vẽ như là tìm kiếm, mãi tìm kiếm, để mà vui. Vui thôi. Gọi cho to lớn là hành trình, gọi cho gọn lại là chuyến đi dạo phố, của ai kia nửa tập hài cú ngăn ngắn, ngoài cửa là mấy thân chuối ba tiêu xanh nõn xanh non.
Mỗi lần có dịp ngắm tranh Nguyên Khai, tôi thường nhớ đến thơ Đinh Hùng, những bài thơ, câu thơ, chữ thơ thật nhẹ nhàng, thật bay bướm, thật tài hoa. Thơ Đinh Hùng tả nàng thiếu nữ — hơn thế nữa — là Kỳ nữ, là Tiên nữ xuống trần:
