Bài thuộc thể loại: Nhiếp Ảnh
(ảnh màu, 2012)
“[Kinh nghiệm đạo diễn loạt ảnh] chắc đã làm Da Vinci và Andy Warhol ganh với tôi,” Ngải Vị Vị nói. “Nó làm tôi nhớ tới một bài thơ của bố tôi trước khi tường Bá Linh bị sụp. Bố nói, ‘Chẳng cần biết bức tường này cao, dài, hay dầy bao nhiêu, nó không thể nào ngăn được gió, không khí, hoặc niềm khao khát tự do của con người.’”
Sông Nho Quế
Chợ Đông Văn
Phố cổ Đông Văn
Du hành là sự chuyển tiếp tiếp liên tục, giữa đi và đến là những giây phút đợi chờ dai dẳng nối liền. Chính những khoảng lặng đợi chờ ấy nung nấu thêm khát khao những gì bất ngờ đang rình rập ở điểm dừng kế tiếp.
MOUFFETARD
MUSEE DU LOUVRE
PONT-NEUF
PALAIS ROYAL
OPERA GARNIER
PARC MONTSOURIS
Buổi chiều cất bước,
đôi khi tản bộ,
đôi khi nhảy vọt,
trốn thoát thành phố,
trở về tìm tình nhân, và bạn bè.
Nhưng mấy hôm nay hai đứa đã nhặt bao nhiêu là vỏ ốc trên bãi biển. Có cả những vỏ mỏng như giấy viết thư. 5 pesos nhé. Nhã trả giá. Yếu điểm của Nhã là hay thấy tội nghiệp những người bán hàng rong. Hay là 5 pesos cùng với 2 cái hamburger.
Kumbum không để lại cho tôi một ấn tượng nào ngoài sự thương mại lộ liễu không buồn che đậy. Ngôi đền nổi tiếng có sức chứa hơn 3600 tu sĩ [trước 1958] bây giờ chỉ còn lại những chánh điện lạnh lẽo, màn trướng buông rũ, bụi theo thời gian phủ lên một lớp dày.
