Bài thuộc thể loại: Hội Họa
Rừng đã hình tượng người mẹ như những sự khổ đau cùng cực, chịu đựng tận cùng đến những nếp nhăn đáng ra là phúc hậu lại trở thành những đường xếp thô cứng cong quẹo của đá như bức Khuôn Mặt Đàn Bà Già. Nhưng hôm nay qua 7 bức tranh về Mẹ, sự bi đát được đẩy đi nhường cho sự tươi tắn, hồng hồng, xanh xanh và một không gian thật thơ mộng.
Xuất thân từ một gia đình vọng tộc, dòng dõi thanh thế quan lại, Lê Huy-Miến chào đời năm 1873 tại xã Nghi-Thuần, làng Kim-Khê, huyện Nghi-Lộc, tỉnh Nghệ-An (nay là xóm Sào-Nam, xã Nghi-Long). Cha ông tên là Lê Năng-Nghiêm, dưới triều Nguyễn thăng trầm nhiều chức quan, lớn nhất là Án-sát tỉnh Hải-Dương (Sơn-Tây).
Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.
Cách viết phê bình nghệ thuật của Huỳnh Hữu Ủy rất đặc biệt. Nhờ ở phong cách rất tài hoa của ông, Huỳnh Hữu Ủy có thể chuyển tải vẻ đẹp của tác phẩm nghệ thuật đến người đọc, không phải với những biên khảo khô khan mà với những áng văn chương, lắm khi rất diễm lệ. Ðó là cách tốt nhất để tái tạo các vẻ đẹp từ dạng nghệ thuật tạo hình qua dạng chữ nghĩa.
LTS:
Kiểm duyệt nghệ thuật dựa trên quan điểm đạo đức, tôn giáo, truyền thống dưới nhiều hình thức là một điều phổ cập trong nhiều xã hội khác nhau, không chỉ riêng ở Việt Nam. Chùm tranh khỏa thân của họa sĩ Nguyễn Kim Đính dưới đây nằm dưới sự khống chế của hình thức kiểm duyệt này, nhân danh “thuần phong mỹ tục”.
sơn dầu trên vải lanh
2006
Trong hàng triệu viên đá nơi ven biển, tôi quan sát với cảm quan của người đi săn và cảm tính của người nghệ sĩ. Sự chọn lựa không …
Sinh năm: 1978 tại Hà Nội
Tốt nghiệp: Đại học Mỹ Thuật Hà Nội năm 2002 …
Những hang động ngõ ngách vùng ven biển California là nguồn cảm hứng cho loạt tranh Dục Cảm Ven Biển. Những hình thể ngộ nghĩnh từ thiên nhiên, làm tôi mỉm cười, mà ít nhiều liên hệ đến những ý nghĩ nghịch ngợm. Cũng những hình tượng này, thiên nhiên cũng cho tôi cái kính trọng, đôi khi sợ hãi như những thần linh. Cái tầm thường trần tục cùng đầy ắp linh thiêng, hởi những Linga và Yoni của tôi.
