Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại:

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN BẾN SÔNG 31.05.2018 | | 0 bình luận NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN BẾN SÔNG

Chị bảo mẹ tôi, em đã lỡ hứa với người ta rồi. Nhưng chị yên tâm chờ tới lượt khác em sẽ để dành cho chị. Tôi nhớ giọng nói ấy: dịu dàng, mộc mạc, không ra vẻ xin lỗi cũng không ra vẻ chào mời, thản nhiên nhưng không lạnh lùng, cách nói của một người không hài lòng với số phận nhưng cũng không căm ghét chi số phận ấy.

Đến Như Vậy Đi Như Vậy 17.05.2018 | Chụp và Chép, | 0 bình luận Đến Như Vậy Đi Như Vậy



Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện …

Lẩn thẩn chuyện Saigon 11.05.2018 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, , Tạp luận | 0 bình luận Lẩn thẩn chuyện Saigon

Và muốn thanh thản đón ngày mới bằng cách đơn giản là ngồi bên ly café ngắm ngày lên với nhau, bất kể là phía thắng cuộc hay thua cuộc một cách bình đẳng, bạn phải cất kỹ ý thức hệ của bạn vào trong cặp,

CÁI LU NƯỚC 3.05.2018 | Chụp và Chép, | 2 bình luận CÁI LU NƯỚC

Một thời ấy, có chiếc lu sành lớn màu đỏ nâu, hứng đầy nước mưa, dành cho khách đi đường. Cái gáo dừa gác ngang gọn gàng, trên mặt nước đôi khi có vài ngọn lá chuối xanh, đôi khi có trái chanh.

Troyes, Cơn Mưa Sáng 7.03.2018 | | 1 bình luận Troyes, Cơn Mưa Sáng

Cánh cửa căn chung cư lầu một mở ra. Nhưng người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa đón bọn tôi không phải là Lăng trong truyện dài Hợp Lưu. Không phải nhân vật nam được tượng hình vào độ tuổi sung mãn với thân hình lực lưỡng, đồi dào sinh lực…

Nhìn Lại Tết Nhâm Tuất Năm Tôi 20 28.02.2018 | , Xuân Mậu Tuất | 1 bình luận Nhìn Lại Tết Nhâm Tuất Năm Tôi 20

Vào năm 1982, tuy cô đơn và chưa hoàn toàn hội nhập vào văn hóa Mỹ, tôi lờ mờ cảm nhận rằng lưu vong, tỵ nạn, và tự do là những khái niệm rất kỳ thú, có thể sẽ là định mệnh văn chương mà tôi muốn theo đuổi lâu dài. Đó là thời điểm mà sự chưa biết/không biết rõ về mình chính là cứu cánh–một khái niệm thực sự đẹp mà về sau tôi mới nhận ra: nó giúp tôi xúc tiến chậm chạp nhưng chắc nịch.

Trích đoạn Cũng Cần Có Nhau – Mậu Thân trong lòng cuộc chiến 8.02.2018 | Bàn Tròn: Chiến Tranh Việt nam, | 3 bình luận Trích đoạn Cũng Cần Có Nhau – Mậu Thân trong lòng cuộc chiến

Nếu tôi vẫn tiếp tục ghé chơi và ngủ lại nhà TCS tối mồng một tết, biết đâu chẳng bị thảm sát như Lê Hữu Bôi dưới chân cầu Phủ Cam? Nếu tôi không nghe lời em Giêng tìm phương lánh nạn, biết đâu không bị lùa đi nơi vắng vẻ, bị đập đầu thủ tiêu như chú Bửu Tương (con ông Ưng Hồi) giữa đồng mông Vỹ Dạ? Hỡi ơi! Tai họa và ý trời. Biết đâu mà lần tràng hạt

SÔNG LẤP 27.11.2017 | | 0 bình luận

Bác sĩ đến, nói rằng bệnh nhân sốt cao, 101, chúng tôi đã cho lượng thuốc cao nhất mà không giảm, hãy nghĩ đến giải pháp cuối cùng. Đây là điều mà bệnh viện đã gợi ý từ hơn một tháng trước, nhưng vẫn cố gắng kéo dài thêm thời gian

Tình cảm xung đột vào Lễ Tạ Ơn 22.11.2017 | Dịch Thuật, , Project Diaspora, Quan Điểm, Sang Việt ngữ | 0 bình luận Tình cảm xung đột vào Lễ Tạ Ơn

Có gì sai không khi nói rằng Lễ Tạ Ơn cùng lúc biểu tượng sự diệt chủng và biết ơn? Lịch sử và nước Mỹ đầy xung đột và mâu thuẫn, cho nên những đứa trẻ 4 tuổi có khả năng kỳ thị chủng tộc và giới tính nên được giáo dục đôi chút về sự mâu thuẫn này như một phương pháp chích ngừa.

.

…theo bàn chân đứa bé Inca 17.05.2017 | , Sáng Tác | 0 bình luận …theo bàn chân đứa bé Inca

Nó có một thái độ xa cách kín đáo, bảo vệ sự riêng tư của cái nghèo hơn những đứa khác. Tạo đã bỏ hết sự dấu diếm giả vờ và giữ một diện mạo khắc kỷ vượt xa tuổi tác của nó. Trong buổi sáng mưa phùn sương mù của mùa đông, nó đến trường như từ hư không vô xác định. Tôi chỉ có thể tưởng tượng được rằng bất cứ nơi nào nó rời mỗi buổi sáng để đi học, chỗ đó phải nghèo và lạnh.

Quán cơm chay 28.02.2017 | , Nhận Định | 0 bình luận Quán cơm chay

Trong thời gian ngắn tôi ngồi chờ ở đó, ni cô chủ quán ra chào hỏi niềm nở và trò chuyện với tôi. Khi nói về các món ăn, cô giới thiệu:

“Các món ăn nầy ở đây, anh sẽ thấy, làm rất công phu giống y như thật. Có nhiều món tôi bảo đảm anh ăn vào sẽ không phân biệt được là thật hay giả”.

XƯƠNG HÌNH CHỮ T 27.02.2017 | , Sáng Tác | 0 bình luận

Thời gian tôi ở Đại Đội Hắc Báo tăng cường cho Sư Đoàn Hỏa Tuyến dài chừng…, tôi chẳng nhớ rõ, và đấy là chuyện về sau. Chuyện tôi nhớ lại lúc này, chuyện có liên quan tới anh D., viên thiếu úy có viết văn, tôi không biết anh D. viết văn từ thuở nào. Khi gặp anh, có lúc tôi gọi anh là thiếu úy D., có lúc là nhà văn XYD. Tôi từng đọc truyện ngắn của anh trên tạp chí Văn

NHÀ XƯA CÓ HOA MIMOSA VÀNG 31.01.2017 | Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, , Xuân Đinh Dậu | 6 bình luận NHÀ XƯA CÓ HOA MIMOSA VÀNG

 

Tôi gọi số điện thoại mới của chị mà cháu Thơ Thơ cho, báo tin bạn chị, họa sĩ Đinh Cường, vừa mất. Chị nhấc máy, im lặng. Tôi gác máy, gọi nữa, chị …

NHỮNG ĐÓA HOA PHẤT PHƠ DỊU DÀNG TRONG GIÓ 27.01.2017 | Chuyên Đề, , Tùy bút, Xuân Đinh Dậu | 4 bình luận NHỮNG ĐÓA HOA PHẤT PHƠ DỊU DÀNG TRONG GIÓ

Tất cả những hiện tượng vật chất, như những hình ảnh, biến cố đã xảy ra, đều là những nguồn, phát ra những chấn động đi mãi vào không gian và mất hút về phía thời gian vô tận. Những chấn động này, một khi đã được phát ra, trở nên độc lập với chính nguồn năng lượng đã phát ra chúng. Như mắt ta vẫn nhìn thấy ánh sáng của những vì sao đã vỡ tung và biến mất ….

TẾT “HOÀNG GIA” Ở GÒ CÔNG 27.01.2017 | | 0 bình luận TẾT “HOÀNG GIA” Ở GÒ CÔNG

buổi sáng đầu xuân với ông Tư Thông Thái ở Đồng Thạnh – Hòa Đồng, những câu chuyện ý vị về các vua quan hoàng tộc triều Nguyễn cận đại… Tôi lưu giữ mãi những nỗi niềm cảm xúc, để gọi tên tết nguyên đán ấy là Tết “Hoàng Gia” Ở Gò Công

Những con sông / Rivers 9.01.2017 | Dịch Thuật, , Song ngữ, Tùy Luận | 0 bình luận Những con sông / Rivers

Tôi đã sống ở thành phố này hơn 40 năm. Chúng tôi không sống gần bên sông, nhưng thành phố được nuôi dưỡng bởi một con sông đẹp chảy qua trái tim của nó. Mỗi sáng khi tôi đi qua cầu bắc ngang con sông để tới sở làm, tôi vẫn nghĩ mình may mắn xiết bao để sống và làm việc ở một thành phố đẹp và thanh bình như thành phố này.

Ba anh em trong một căn phòng bệnh viện 17.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận

Theo cấp bậc cũ 1975, hệ thống quân giai, thì Khánh Trường là Trung sĩ nhất, anh Phùng là binh nhất còn tôi là binh nhì. Khi ra đến ngoài, Phùng Nguyễn nhắc lại với tôi là Khánh Trường chết thì ôm mỗi một cuốn Hợp Lưu ra đi. Tôi bảo “Thì vậy, nhưng giao lại cho anh vậy là an tâm”.

Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian 10.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian

Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê” hay “bai” không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng” ông à.

Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm 26.09.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm

Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.

Đủ Chưa, Rượu? 5.08.2016 | , Tư Liệu, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 1 bình luận Đủ Chưa, Rượu?

Chị Ngọc Trang có viết bài tiểu luận nghĩ về tác phẩm Gia Tài Người Mẹ. Chị cũng đặc biệt yêu Đêm Tóc Rối và Tuổi Nước Độc. Có trao đổi ý kiến với tác giả những hôm nhà văn Dương Nghiễm Mậu ra Huế, được anh Đinh Cường dẫn về nhà thăm. Duyên khởi mối tình hai người hình thành từ “biến cố văn học” đó. Mình đồ vậy. Cuối cùng là cái đám cưới tổ chức ở Đà Nẵng vào năm 1971.

Con Đường Dương Nghiễm Mậu 3.08.2016 | , Nhận Định, Tư Liệu, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 0 bình luận Con Đường Dương Nghiễm Mậu

Đúng là Dương Nghiễm Mậu, độc lập một trời riêng, tách biệt một đường riêng, phản chiếu trong văn viết và trong một tấm hình nổi tiếng độc đáo của Trần Cao Lĩnh, Mậu nhắm mắt mỉm cười dưới một mặt kim đồng hồ kim phút kim giờ cùng ngộ nghĩnh rớt xuống.

Phi Châu Đến Thương về Nhớ 3.08.2016 | Chụp và Chép, Du lich, | 0 bình luận Phi Châu Đến Thương về Nhớ

[C]húng tôi vào một căn nhà (được chọn cho du khách thăm). Đồ đạc, bếp núc sơ sài gần như không có gì, người đàn bà nét mặt thản nhiên … không nói, không cười, đang đứng cạnh cái bếp giữa nhà …. Một đứa bé … ngước đôi mắt như hai viên ngọc đen … nhìn chiếc đĩa giấy để trên mặt cái bàn gỗ tạp giữa nhà ngoài, trên đĩa có ghi chữ Donation.

Từ Làng Đông Yên: Thăm lại ‘Người đàn bà trong cồn cát’ 2.08.2016 | Đọc và Đọc lại, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, , Nhận Định | 0 bình luận Từ Làng Đông Yên: Thăm lại ‘Người đàn bà trong cồn cát’

Khi Bert hết hạn công tác phải trở về Mỹ, tôi đang dịch những trang cuối cùng của cuốn sách. Bị lôi cuốn vào không khí mê hoặc của cuốn truyện, tôi tiễn anh nhưng không buồn lắm. Vả lại, giữa Bert và tôi có những khác biệt, đặc biệt về cái nhìn đối với cuộc chiến lúc bấy giờ. Bert thuộc lớp người chống lại việc Mỹ tham chiến ở Việt Nam.

Đầu Hàng 17.06.2016 | Dịch Thuật, , Sang Việt ngữ | 0 bình luận

Đọc và viết, như những kỹ năng khác, đến với tâm trí ta một cách từ tốn, lần hồi, từng mẩu, từng miếng. Nhưng đối với tôi, một học trò mà Anh ngữ là ngôn ngữ thứ hai, tới từ một gia đình làm nông, thất học, một gia đình mà việc đọc là một trò xa hoa với những nông dân, hay tệ hơn thế

Sách 23.05.2016 | Kiểm Duyệt Văn Hóa Nghệ Thuật, , Quan Điểm | 1 bình luận Sách

Trong tấm hình, ông ngoại – người đã đốt những cuốn sách quý giá 40 năm trước – đứng cạnh đứa cháu lần đầu tiên đến một đất nước trân quý sách, bên cuốn sách in đầu tiên của phương Tây. Nhìn tấm hình đó đôi khi tôi thấy muốn rớt nước mắt.

NGƯỜI CHO THUÊ TRUYỆN 4.05.2016 | Chuyên Đề, , Ngày 30 tháng Tư | 3 bình luận NGƯỜI CHO THUÊ TRUYỆN

Văn học làm giàu trí tưởng tượng chừng nào càng làm chúng tôi xa rời sự thật chừng ấy, một thế hệ lớn lên mơ mơ hồ hồ, chẳng biết trong chiến tranh phía nào là đúng, phía nào là sai. Cả một dân tộc, hay ít nhất một nửa, như mê đi, như khờ dại, một tâm trí văn hóa mù mờ lẫn lộn, không thực tế, không sẵn sàng trả lời các vấn nạn trước mắt ….

Một Giải Mây Mới 21.03.2016 | , Sáng Tác | 0 bình luận Một Giải Mây Mới

Anh bay lơ lửng chung quanh cái không gian chật hẹp này. Cái không gian mượn tạm của rất nhiều thân xác.

Thân xác anh nằm trong bốn bức vách chật hẹp nhìn ra, mọi người đang xếp hàng di chuyển chung quanh cái hình hài vô tri đó. Người ta tới ngắm nghía anh, nói thầm một điều gì đó với anh trong ngực họ, họ đi qua anh mà không biết anh đang đi qua họ.

Sau Giấc Ngủ Trưa 11.02.2016 | , Xuân Bính Thân: Đối Thoại | 0 bình luận Sau Giấc Ngủ Trưa

[V]ới tôi, sống chỉ có ý nghĩa khi hòa hợp với tâm hồn, khi sự thức tỉnh không chỉ là sau giấc ngủ trưa. Tình yêu là con đường duy nhất có thể cho tôi hạnh phúc. Tôi nghĩ đến Vũ.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)