Bài thuộc thể loại: Ký
Cây trăm năm đã hiếm, cây chết trong rừng trăm năm mà vẫn còn ghi lại dấu vết màu thời gian càng hiếm biết bao! Bạn có thấy thân gỗ mục ấy có nói gì đâu, nhưng những bài học từ những thân gỗ im lìm ấy đã nói với bạn biết bao điều !
Cuộc đi như chưa lần nào đến gần một bức tượng trên bệ thờ. Một cuộc đi náo nức, nóng bức, nồng nàn hương vị đất trời, vang vọng bước chân, bồn chồn háo hức … nhìn, nghe, xúc, tác…Nhập cuộc mà đi với nhau … như thể không biết dừng…
“Đại bác đêm đêm dội về thành phố, người phu quét đường dừng chổi lắng nghe.” Ca từ kia là đời sống thật của người dân Hội An một thời, là một tuổi thơ dữ dội của chính tôi, của … những người chưa đủ lớn để tham gia chiến tranh nhưng đã trải qua những ngày đội bom đạn đi học.
Trong vai trò vừa là người sáng tạo vừa là người dịch thuật, tôi có nhiều lợi điểm. Tôi hiểu rõ những gì tôi viết. Tôi không nhất thiết bám sát văn bản gốc. Tôi tự cho mình cái quyền sinh sát, mà không ngại ai trách cứ. Ví như người thợ may sửa lại tấm áo cho những đứa con tinh thần ra đời nơi đất khách…
Khi chiếc ghe đưa chúng tôi trở lại Ghat thiêu người, khoảng mười giờ tối, xác người đàn bà quấn vải trắng không còn nằm trên bờ sông nữa. Bà có thể vừa hay đang được hỏa thiêu. Giàn hỏa là một lò lửa thấp chất đầy những thanh củi lớn, khi đó đang bốc lửa đỏ rực.
Không hiểu cớ sao nền văn minh huy hoàng đã một thời gieo ảnh hưởng toàn cõi Nam Á và Đông Nam Á, chợt dừng lại ở biên cương Đại Việt? Đoàn quân viễn chinh trang bị vũ khí tâm linh Ấn-độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo cùng văn hoá ẩm thực cà-ri từ đại lục Ấn tràn qua Tích-lan, Miến-điện, Xiêm-la, Mã-lai-á, Chiêm thành, Ai-lao, lại không xâm nhập vào lãnh thổ Việt?
Ấn-độ là thánh địa cho muông thú. Rất nhiều giống thú được dân Ấn thánh hoá: Thần Hanuman là hoá thân khỉ, thần Ganesha là voi (thường đồng hành với chuột), và bò, hổ, rắn, chim công, lạc đà … Mỗi loài … được coi như linh thú thân cận với một vị thánh trong Ấn-độ giáo.
Chúng tôi đến Accra lúc ở đó đang bừng lên không khí chống Mỹ với biểu tình hàng ngày trước toà đại sứ Hoa Kỳ. Từ vài năm qua, sau khi Trung úy Jerry Rawlings lên nắm quyền lãnh đạo bằng đảo chính, tình hình chính trị trở nên bất ổn với nghi ngờ có người Mỹ nhúng tay.
“[Kinh nghiệm đạo diễn loạt ảnh] chắc đã làm Da Vinci và Andy Warhol ganh với tôi,” Ngải Vị Vị nói. “Nó làm tôi nhớ tới một bài thơ của bố tôi trước khi tường Bá Linh bị sụp. Bố nói, ‘Chẳng cần biết bức tường này cao, dài, hay dầy bao nhiêu, nó không thể nào ngăn được gió, không khí, hoặc niềm khao khát tự do của con người.’”
“Sự xấu xí” của Đinh Linh đồng nghĩa với “tự do”, vì “sự xấu xí” luôn luôn “sáng tạo, bồn chồn, mạo hiểm, phóng đãng.” “Sự xấu xí” nằm bên ngoài khuôn phép, nhưng nó cần được mọi người chứng nhận, như bề trái của sự hiện hữu.
Lập tức âm nhạc trên truyền thanh và truyền hình thay đổi. Không còn bất kỳ bài ca có lời nào, chỉ có nhạc cụ, không quá u buồn cũng không quá sống động. Loại nhạc ấy chỉ được trình bày mỗi khi tai ương xảy ra, hoặc trong những ngày có quốc tang. Nụ cười biến mất trên khuôn mặt của chúng tôi.
Giáng Sinh đầu tiên người trong giáo xứ bảo trợ đưa mấy anh em vào rừng chặt thông đem về nhà trưng. Ra cổng trả tiền theo chiều cao của cây. Hai mét, giá 20 đô-la. Lần đầu tiên lạc vào rừng thông, mùi nhựa và hương thông thoang thoảng … cho tôi cảm giác lâng lâng.
Một Ngô Bảo Châu được tung hô, được nhà cầm quyền và báo chí VN ôm vào mình như là công sức của VN sau khi giành được giải thưởng toán học Fields danh giá, [cũng] chẳng che giấu được bản chất của vấn đề [là cách chính quyền lãng phí những tài năng trẻ] mà ai cũng thấy.
Triết lý thẩm mỹ của Steve làm tôi nhớ đến một thành ngữ đại loại như sau: “Thời trang là những gì trông đẹp mắt lúc này nhưng sẽ thành xấu xí về sau, còn nghệ thuật thì có vẻ xấu xí lúc này nhưng sẽ trở nên đẹp về sau.”
Lượng khách Trung Hoa chiếm đầu bảng, rồi đến du khách Mỹ và người Việt đang sống tại Mỹ, theo sau là du khách từ các quốc gia như Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan, Úc, Pháp …. Lượng khách [thứ ba] này [hiện] gia tăng, ước tính có thể đạt đến hơn 4.5 triệu cho đến cuối năm.
Là một nhà văn lạc hậu, tôi hiếm khi lên mạng, và Mùa Xuân Ả Rập trôi qua ngoài tầm hiểu biết của tôi. Tuy nhiên, dù đứng bên lề, tôi vẫn không tránh khỏi bị công an xách nhiễu. Khi các viên chứa an ninh công cộng khám phá ra sách của tôi sẽ được xuất bản ở Đức, Đài Loan và Hoa Kỳ…
“Bạn có bao giờ tham gia vào những sinh hoạt đồng tính luyến ái?”, “Bạn có bao giờ mắc bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục?” “Bạn đã bao giờ hút thuốc phiện hoặc … xâu lỗ để đeo những vòng khuyên trên thân thể”? Đây là những truy vấn liên hệ đến đời tư nhưng cốt yếu…
Trái lại, ý tưởng gia đình, của sự việc chúng tôi là máu mủ, của đời sống gia đình xem ra rối quyện vào với nhau: một sự bất định nơi mẹ cũng như nơi tôi. Chúng tôi đã quá quen nghĩ về mình như hai người đàn bà, phận bạc và kém cỏi (mẹ góa phụ, tôi ly dị), mãi mãi không đủ khả năng để tạo một mái gia đình cho riêng mình.
Tân lang và tân giai nhân cũng yêu quý Ganesha, vị thần voi của Ấn độ có thiên tài vượt qua mọi khó khăn. Biểu tượng về voi nhắc nhở đôi uyên ương tôn trọng sự thông thái vô biên, trực giác bén nhạy, và năng lực sung mãn lúc nào cũng ngự trị trong chúng ta ….
Hôn lễ cử hành với nghi thức rất lạ …. Những tiếng “OM…OM…OM” được cất lên từ Govinda -người điều khiển chương trình – tượng trưng cho tiếng vọng vang của vũ trụ và biểu hiệu tất cả quyền năng từ các đấng thiêng liêng trong trời đất.
buồn vì từ đây sẽ mất hẳn cảm giác những ngày Hạ ở xứ người lúc nào cũng nhớ những ngày hạ Huế, nhớ và giờ mới nhận hẳn ra hạ Huế là hạ của những ngày xưa rất xưa, thà là cứ nhớ về nhưng đừng tìm về ….
Bất cứ ai đã sống qua các chiến dịch chính trị trong lịch sử Trung Quốc gần đây đều biết rõ về văn hóa thú tội: giải quyết một “vấn đề” chẳng ăn nhằm gì tới chuyện thực sự hối cải hay nhận tội. Bao lâu vấn đề cơ bản còn tồn tại, bao nhiêu lần “thú tội” cũng chẳng thay đổi được gì.
Cóc còn giống nhà cai trị ở chỗ, chỉ nghe tiếng nó, mà ít khi thấy nó – thời chưa có truyền hình. Nhưng mặt khác, dân gian cũng khinh thường cóc, nên bỉ thử ai, thì gọi người đó thuộc hạng “cóc nhái lên làm người”.
10 giờ sáng, một chiếc xe tăng lù lù bò lên dốc Hòn Ngang- “Việt Cộng!”, lính gác báo động, cả trung đội nhốn nháo, ôm súng đạn ra vị trí chiến đấu, M72 được sẵn sàng ở vị thế “chống chiến xa”, hai nòng 105 ly nạp đạn hạ thấp về chiến xa với các pháo thủ sẵn sàng trực xạ.
Điều không muốn là gánh nặng cho người khác là lý do tại sao những người bị tật nguyền thường không ưa ra ngoài nơi công cộng, và tại sao người ta không thích than phiền.
Ca ngợi bạn lúc còn sinh thời bổ ích gấp vạn lần một mai bạn khuất núi. Hà cớ gì phải chờ đợi tới khúc Bác Dương thôi đã thôi rồi . . . mới thốt nên những lời ai oán. Chết là hết. Ai nghe ai thấu cho cùng?
