Bài thuộc thể loại: Sang Việt ngữ
nếu Akiko kêu Hi-hi-hi sau một số lần Ô-ô-ôi thì tức là anh phải nghĩ ra cách mới, anh đã làm Akiko chán với cách cũ. Đừng mơ ngủ! Anh sẽ phải nhặt nhạnh từng điểm, khi Akiko kêu Hi-hi-hi tức là anh mất điểm. Thử quạt vào chỗ khác xem sao. Hi-hi-hi! Hi-hi-hi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Ô-ô-ôi! Hi-hi-hi! Hi-hi-hi!
Trước khi gặp Micah tôi thích sưu tập bạn trai như đồ chơi. Cách trao đổi thân xác thật hồn nhiên của họ là cái mà tôi thích. Tất cả những người này đều là các chàng trai da trắng. Nhưng tôi cũng nhớ cách tôi hay đùa nghịch với koan và tôi tự hỏi,“Âm thanh của một cuộc đời không được sống thì như thế nào?”
Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng,
Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn:
Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia
Khi đã đóng họ vào cột tô màu.
“’Sông Nile có thể uốn và rẽ, nhưng điều không thể là nó không bao giờ cạn’. Dòng sông tự do cũng như vậy, hiện đang vỡ bờ ở đây.
chuông, vành tai của thời đại này
bởi điếc nên ở trung tâm sự huyên náo
chim ưng chao liệng trên trời như ngôn ngữ ký hiệu
Ông Cao không phải là một nhà bất đồng chính kiến, [mà] là một thứ mà chính quyền Trung Quốc thấy còn đáng sợ hơn: một luật sư, trong khi theo sát luật lệ Trung Quốc, đã tìm cách đại diện những người bất đồng chính kiến, thành viên các nhóm tôn giáo thiểu số, và các nạn nhân khác bị Đảng Cộng Sản đàn áp.
Người thông dịch của ông Hồ, không phải Chủ Tịch Trung Quốc, đã thốt ra mấy chữ “universal value” (giá trị phổ quát). Thật ra, điều ông Hồ thực sự nói là “nguyên tắc phổ quát” (universal principle) – một thứ ngôn ngữ rập khuôn lấy làm nền cho chính sách không suy chuyển của Trung Quốc.
Anh bạn, niềm khoái lạc thể xác luôn luôn là tài sản quý giá nhất của tôi. Tôi thờ phụng nó suốt đời tôi, và tôi muốn lìa trần trong tay nó: cái chết đang đến gần, sáu mỹ nữ đáng yêu hơn cả ban ngày đang ở phòng bên, tôi để dành các nàng cho giây phút này đây, để cùng vui trong bữa tiệc trần gian với tôi ….
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ tiếp tục quay về sai lầm
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ không còn cứu được
Sau khi lật ngửa mặt gõ gụ của chiếc dương cầm sấm động
gọi là Moscow, chúng ta sẽ thám dò
vào ruột rà âm tiếng bên trong.
Những bạch vệ quân các ông có bao giờ thấy, có bao giờ nghe nó?
Lấy được cảnh sơn môn chùa Zojoji, tôi cảm thấy tác phẩm của mình đã hoàn chỉnh như thể dây cung đã được kéo căng hết sức giống như mặt trăng tròn vậy….
Tôi viết di chúc. Một trăm trang “kỷ niệm”. Bây giờ tác phẩm “Kỷ niệm” ấy đã trở thành tác phẩm đầu tay của tôi. Tôi nghĩ mình đã viết ra một cách trần trụi những việc xấu xa mà tôi đã làm từ thuở thiếu thời cho đến nay. Đó là vào mùa thu năm hai mươi bốn tuổi.
một tên tù
xô lấn vào đám đông của đời em
thật độc địa và đầy tham lam
sẽ chẳng cho em
tự mua bó hoa cho mình,
mẩu kẹo sô cô la, một áo đầm đẹp
Nơi đâu các bạn tìm kiếm cái đẹp, và làm sao các bạn thấy được nàng nếu chính nàng không là lối đi và kẻ hướng dẫn các bạn?
Và các bạn sẽ nói thế nào về nàng nếu nàng không là kẻ dệt nên ngôn từ của các bạn?
Đêm từng đêm tôi thức trong mơ
Tôi nghe vọng tiếng cha mẹ đã qua đời
Tôi sống lại cơn đói và sự đổ máu của hai người trong cách mạng
Ở đấy tôi thấy chính mình—
Có thể, đối với Assange, truyền thông cũng như sex, anh chỉ ưa tiếp cận với sự thật …. Làm tình mà đeo condom, khác gì đọc các bản tin chính thức trên báo lề phải. Về phần chính quyền Thụy Điển, không hiểu có chịu áp lực nào từ phía Mỹ không, nhưng việc truy nã Assange về tội “hiếp dâm” có vẻ đi vào đường mòn in vết chân công an Việt Cộng trong vụ Cù Huy Hà Vũ.
Các xã hội dân chủ cần một nền truyền thông mạnh và WikiLeaks là một phần của nền truyền thông đó. Truyền thông giúp giữ cho chính quyền trung thực. WikiLeaks đã tiết lộ vài sự thật tàn khốc về các cuộc chiến Iraq và Afghanistan, và đăng tải lần đầu những câu chuyện về nạn tham nhũng cấp tập đoàn.
Ông Marchant nói: Trong năm qua, 25 công dân Việt Nam đã phải vào tù vì chỉ trích chính quyền của họ, và các nhà ngoại giao Hoa Kỳ đã nói rõ rằng cách đối xử như vậy là không chấp nhận được, nếu hai nước muốn cải thiện liên lạc.
Lý trí và đam mê là bánh lái và cánh buồm của linh hồn các bạn lúc đang vượt biển.
Nếu cánh buồm hoặc bánh lái hỏng, các bạn chỉ có thể vật vờ trôi giạt hay đứng yên một chỗ giữa trùng khơi.
Phong trào chống nhà Đường vẫn phát triển mạnh mẽ dưới lớp vỏ của một cuộc sống bề ngoài có vẻ ổn định… [và được] lãnh đạo bởi các gia đình quân nhân và những quan chức bất mãn đã đặt hy vọng ngày càng lớn vào Nam Chiếu để cân bằng sức ép của nhà Đường.
Ước gì các bạn có thể sống bằng hương của đất, và như loài cây gió được kéo dài nhờ ánh sáng.
Nhưng vì các bạn phải sát sinh để ăn và phải cướp lấy sữa mẹ của thú vật sơ sinh cho nguôi cơn khát, thế thì hãy để cho hành động ấy như một cử chỉ phụng thờ.
Cả Lưu Hiểu Ba – giải Nobel Hòa Bình năm 2010, lẫn Mario Vargas Llhosa – người lấy Nobel Văn Chương cho Pêru, đều làm chứng cho một điều: không thể tách biệt các vấn đề thẩm mỹ ra khỏi những vận động xã hội – chính trị. Chúng khẳng định rằng ý thức về bản thân của một nhà văn luôn luôn được thúc đẩy bởi lịch sử ….
Almustafa, người được chọn và là người được yêu thương, kẻ là bình minh mỗi ngày của đời mình, đã từ mười hai năm nay tại thành Orphalese chờ đợi con tàu quay lại đón rước ông quay về hòn đảo nhỏ nơi ông chào đời.
Nhất phong tín tựu cấu liễu
Ngã tựu năng siêu việt nhất thiết
Một lá thư cũng đủ
Cho anh vượt thắng tất cả
Ông Lưu đã nói rằng “Sự vĩ đại của tinh thần phản kháng bất bạo động là ngay cả khi con người phải đối diện với bạo quyền và khổ hạnh, nạn nhân vẫn đáp lại hận thù bằng yêu thương, thành kiến với lòng khoan dung, ngạo mạn với đức khiêm tốn, tủi nhục với phẩm giá, và bạo lực với trí tuệ.”
Tôi là đại dương. Tôi là biển
Có một thế giới ở trong lòng tôi
I am the ocean. I am the sea.
There is a world inside of me.
