Bài thuộc thể loại: Sang Việt ngữ
Bỗng nhiên nước mắt trào ra từ mắt cô. Cô áp trán lên bàn tay mẹ và để nước mắt đầm đìa khăn trải giường.
Thưa ông Wilcox, cô bắt đầu; bởi tâm trí cô luôn luôn soạn thảo những tờ thư.
Kính ghép màu trong một ngày đông. Tôi đọc
ngược nhật ký em.
~
Trà nóng trong cốc, chén đường cạn
Jennifer cảm thấy thân thể mình phình lên khi dung dịch nước biển ứa theo sợi dây truyền tĩnh mạch vào lưng bàn tay cô. Từ lúc Annette đưa cô vào phòng cấp cứu đến giờ đã ba tiếng rưỡi đồng hồ. Cô đã gần như hoảng kinh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Anh thiếp ngủ, tự toại, thở sâu. Nàng ngồi dậy dưới ánh trăng, giận dữ, bồn chồn, thất trận. Cơn sốt đã lên cao độ và uể oải tách rời khỏi đam mê của nàng, bỏ mặc nó khát khao thỏa mãn và mắc cạn. Cơn sốt cao và không đến đỉnh – Giận Dữ, Giận Dữ – cốt lõi từ chối tan chảy…
Bọn ta, chẳng còn tánh can cường
đánh mất niềm hân hưởng
sống cuộn mình trong cái vỏ đơn côi
Love arrives
and in its train come ecstasies
Tôi có giấc mơ này, thưa bác sĩ: tôi đang sống trong thị trấn này
thì tôi già đi. Hàng xóm cũng già
đi, và họ ở luôn trong nhà, dậy trễ
Bà Cẩm bảo chồng, con người ta có thể cứ việc sợ chết ngay cả khi đang ngủ trên giường; và nếu ông muốn chọn cách sống ẩn dật như một con rùa thì tốt hơn ông nên nhớ là bà không hề muốn làm vợ rùa. Đó là kiểu nói khó nghe nhất trong đời mà bà đã từng nói với ông…
Ắt hẳn là như vậy rồi! Mình yêu con chim nào đó vì điệu hót của nó – nhưng mình không yêu chàng Adam vì tiếng hát – không, không phải thế; chàng càng hát mình càng chịu không thấu. Tuy nhiên mình cứ yêu cầu chàng hát…
Mặt sữa, mặt búp bê,
nó đóng kín như một cái răng
và lạnh như người chết
cho tới khi tôi chạm công-tắc.
“Phải dì đó không, Dì Marguerite?”
“Tôi đây.”
“Con tôi đâu?”
“Trong một chỗ nhỏ gần phòng sinh. Đúng ra là một nhà xác nhỏ. Nó ở trong đó.”
Thủa năm tháng cựa mình trong trứng nước,
Lúc gọt hình, nặn tượng mống con người.
Lấy thời gian trộn sống với khóc cười,
Đem buồn tủi nhào tươi cùng day dẳng,
Nơi đuôi đoàn tàu hàng rời đi,
một bàn tay đong đưa chiếc đèn lồng.
Những tia sáng ít ỏi bị bỏ lại trong thị trấn
là bóng điện cháy lạnh lẽo trong tù,
Trước năm 1979 Quốc Hội Hoa Kỳ không hề có đường lối rõ rệt của đảng phái về vấn đề phá thai. Theo Greg Adams, một nhà khoa học chính trị, cho tới những năm cuối thập niên 80, người của phe Cộng Hòa thường ủng hộ phá thai nhiều hơn phe Dân chủ.
Nếu một trứng thụ tinh có quyền hợp hiến thì phụ nữ không thể có quyền bình đẳng với đàn ông. Tuy nhiên đây lại chính là điều mà không ai muốn nói tới, vì nó phức tạp, và vì nó chứng tỏ là người ta dễ dàng sử dụng vấn đề cho mục tiêu chính trị.
và một cái lỗ .22 hiện lên trên hộp thư
như một con ruồi đậu xuống.
Trong một tháng bạn có thể thấy bầu trời
qua cái đuôi của cánh quạt xay gió.
Trên tàu việc đầu tiên chúng tôi làm – trước khi quyết định xem mình sẽ thích ai hoặc không ưa ai, trước khi nói với nhau mình từ đảo nào tới, và vì sao mình phải ra đi, ngay cả trước khi hỏi tên nhau – là so sánh những bức hình chụp chồng của chúng tôi.
Vành tai đứt Van Gogh bay vi vút
cánh diều chọn màu trời lý tưởng cho em ….
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
Lập tức âm nhạc trên truyền thanh và truyền hình thay đổi. Không còn bất kỳ bài ca có lời nào, chỉ có nhạc cụ, không quá u buồn cũng không quá sống động. Loại nhạc ấy chỉ được trình bày mỗi khi tai ương xảy ra, hoặc trong những ngày có quốc tang. Nụ cười biến mất trên khuôn mặt của chúng tôi.
Ngôn ngữ đang đều bước cùng những kẻ hành hình.
Do đó ta phải có một ngôn ngữ mới.
Con chó sói đây rồi, làm bạn trong từng giờ
dùng lưỡi chạm vào các cửa sổ.
Lang thang trong Quảng Trường Thiên An Môn, tôi cảm giác như đi vào một quá khứ thụt lùi nhanh chóng. Có lẽ cũng vì mùi than cháy nồng trong không khí Bắc Kinh, một thứ mùi mà cho tới ngày nay tôi vẫn kết hợp với thứ Chủ Nghĩa Cộng Sản mà tôi nhớ được từ chuyến thăm viếng Tiệp Khắc thuở ấu thơ.
đêm của khách sảnh đá cẩm xanh và đêm
của gạch men trắng phòng tắm và đêm của sự vắng mặt,
những bàn tay chiếm đoạt như thể ngươi đang mười lăm lần nữa.
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
trời đông mùa buốt giá
trông xa đỉnh non mây
mờ xây mái Sơn Thành
Sự chuyển động trong thế giới của Tranströmer luôn hướng về tâm điểm. Hoa đăng của nhà thơ lóe sáng nhất ở hiện tại trong suốt… Trong cách chống trả ngấm ngầm những đồng nghiệp thích đuổi bắt thiên đàng, Tranströmer bắt đầu tập thơ đầu tay của mình với câu thơ, “Thức tỉnh là cách nhảy dù từ bến mơ.”
