Bài thuộc thể loại: Sang Việt ngữ
và một cái lỗ .22 hiện lên trên hộp thư
như một con ruồi đậu xuống.
Trong một tháng bạn có thể thấy bầu trời
qua cái đuôi của cánh quạt xay gió.
Trên tàu việc đầu tiên chúng tôi làm – trước khi quyết định xem mình sẽ thích ai hoặc không ưa ai, trước khi nói với nhau mình từ đảo nào tới, và vì sao mình phải ra đi, ngay cả trước khi hỏi tên nhau – là so sánh những bức hình chụp chồng của chúng tôi.
Vành tai đứt Van Gogh bay vi vút
cánh diều chọn màu trời lý tưởng cho em ….
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
Lập tức âm nhạc trên truyền thanh và truyền hình thay đổi. Không còn bất kỳ bài ca có lời nào, chỉ có nhạc cụ, không quá u buồn cũng không quá sống động. Loại nhạc ấy chỉ được trình bày mỗi khi tai ương xảy ra, hoặc trong những ngày có quốc tang. Nụ cười biến mất trên khuôn mặt của chúng tôi.
Ngôn ngữ đang đều bước cùng những kẻ hành hình.
Do đó ta phải có một ngôn ngữ mới.
Con chó sói đây rồi, làm bạn trong từng giờ
dùng lưỡi chạm vào các cửa sổ.
Lang thang trong Quảng Trường Thiên An Môn, tôi cảm giác như đi vào một quá khứ thụt lùi nhanh chóng. Có lẽ cũng vì mùi than cháy nồng trong không khí Bắc Kinh, một thứ mùi mà cho tới ngày nay tôi vẫn kết hợp với thứ Chủ Nghĩa Cộng Sản mà tôi nhớ được từ chuyến thăm viếng Tiệp Khắc thuở ấu thơ.
đêm của khách sảnh đá cẩm xanh và đêm
của gạch men trắng phòng tắm và đêm của sự vắng mặt,
những bàn tay chiếm đoạt như thể ngươi đang mười lăm lần nữa.
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
trời đông mùa buốt giá
trông xa đỉnh non mây
mờ xây mái Sơn Thành
Sự chuyển động trong thế giới của Tranströmer luôn hướng về tâm điểm. Hoa đăng của nhà thơ lóe sáng nhất ở hiện tại trong suốt… Trong cách chống trả ngấm ngầm những đồng nghiệp thích đuổi bắt thiên đàng, Tranströmer bắt đầu tập thơ đầu tay của mình với câu thơ, “Thức tỉnh là cách nhảy dù từ bến mơ.”
Nàng đặt ví lên bàn, ngồi xuống, tư lự bên ly cà phê đã lạnh tanh. Thật ra chẳng có tên trộm nào khiến mình phải e sợ ngoài chính bản thân mình, vì chính mình cuối cùng sẽ tự làm mình trắng tay.
Trong tháng Mười Một địa ngục của ta
những con chim vẫn còn bay
hoặc bị những con mèo ăn thịt
Mắt nàng có hình hạnh nhân, màu gần như hạnh nhân, một màu
tôi không hẳn gọi được tên.
Nàng gọi tôi bằng một cái tên tôi không nhận ra có bao giờ
là tên tôi.
Cha ghét mặt trời chiều,
ghét màu nâu,
cơm nguội.
Có lần hắn làm bánh nhân táo cho chúng tôi, ngon đến độ chúng tôi liếm sạch đĩa. Và hắn cũng biết may vá nữa. Hắn vẫn thường đơm cúc, vá quần áo, mạng bí tất, ủi cà vạt, giặt áo quần cho bọn tôi…
Làm thế quái nào bạn có thể giết một thằng bạn như thế chứ?
Không bạn bè với nhau
Thế mà chúng tôi sống bên nhau
Khi hai đứa nằm ôm nhau
Chúng tôi xa lạ còn hơn vầng trăng
Lúc 4 giờ sáng
khi những khúc xương được đời sống lượm sạch
kết nối với nhau một cách lạnh lùng.
“Bà muốn nói là thằng cha nào bất ngờ vồ lấy mình trong một con hẻm nhỏ đại khái vậy phải không?” Sondra nói. Nó đang ăn trưa, bọn tôi luôn ăn trưa trong lúc chơi bài, nó cắn miếng rau cần tây lúc nào cũng mang theo và bắt đầu nhai dần cùng với vẻ trầm tư trong mắt và tôi biết bọn tôi nên dẹp ván bài cho rồi.
Khi trứng của người đàn bà từ chối mọi gặp gỡ
đám tinh trùng chạy lúc nhúc có khác chi giòi bọ
ồ xin lỗi
em chỉ là con búp bê nên làm anh tuyệt giống.
Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tôi sẽ đọc thêm nhiều sách;
tôi sẽ bớt ngước lên mỗi khi người nào đó bước vào quán cà phê
bởi vì cần đếch gì? Ý tôi là,
Có bao giờ bạn thấy căn nhà cháy trong đêm, tàn lụi và tiêu tan ngoài đồng bằng? Chỉ một màu đen và ánh đèn xe của bạn cắt một vệt nhỏ vào đấy, như thể bạn đang ở giữa đại dương cũng không biết chừng. Trong bóng tối mênh mông, một vòng lửa lớn bằng móng tay, run rẩy.
đàn bà hình dạng quái vật
quái vật hình dáng đàn bà
bầu trời đầy ắp cả hai
những ngọn núi là ngực nàng
hai sông Nile lệ nàng
như thế nàng nằm
đen tuyền suốt những năm.
Thứ ba, điều khác nữa tôi đã thấy là thực tế khi phụ nữ bước ra khỏi những vai trò truyền thống của mình, việc này tạo nên một cảm quan khẩn trương nơi những nhà lãnh đạo chính trị. Bạn thấy điều lo âu ấy ở những người cầm quyền nam giới…

