Bài thuộc thể loại: Da Màu và Bạn
Cũng là những con chữ đó – những ký hiệu vô tội vạ – ai cũng có thể viết, có thể sắp xuôi, sắp ngược theo ý mình (miễn làm sao cho chúng có nghĩa), ấy thế mà, mỗi cách hành văn lại có một lối sắp xếp khác nhau, đưa đến những cấu trúc khác nhau và toát ra hơi chữ khác nhau. Nhiều cách sắp xếp mới mẻ, bất ngờ khiến cho khi đọc tưởng mình lạc vào một vùng đất nguyên sinh.
Hôm qua, chiều, leo lên chiếc xe ôm của một gã ốm nhách chừng hơn ba mươi tuổi một chút. Vừa leo lên ngồi đã thấy hối hận. Cái thằng gầy nhom mỏng như tấm ván ép. Cái mông cũng lép kẹp, gã ngồi chừa cho ta một khoảng quá dư dả khiến cho mỗi lần gã thắng xe…
Trở lại với câu hỏi đầy tính thách thức của Virginia Woolf trong cuốn “Căn phòng riêng.” Woolf xem Shakespeare (và ở mức độ nào đó, Jane Austen) là đỉnh cao của nghệ thuật sáng tạo bằng chữ nghĩa. Theo bà, muốn như thế, đòi hỏi nơi người viết một tinh thần vô ngã như vị thánh.
Tham lam viết là tham lam muốn khám phá, muốn hiểu, muốn đạt được. Ý tưởng của nghệ nhân tạo ra pho tượng bốn mặt nhìn ra bốn phía là khát vọng muốn nhìn được muôn vẻ của cuộc đời bốn phương tám hướng trọn vẹn, pho tượng trăm tay nghìn mắt phải chăng là nghệ thuật khát khao chới với…
Và ghê thay cho lòng thù hận của những người được gọi là anh em. Có thể rồi đây, dưới sự đập phá và ý đồ quét sạch những dấu tích của một thời, sẽ không còn bức tường, pho tượng, nghĩa trang hay đền đài nào nhắc nhở đến hình bóng lẫm liệt của người chiến sĩ quân dân Miền Nam.
Bạn có nhớ lúc nhỏ cũng đã từng ước mơ cất cánh bay lên bầu trời xanh kia không? Nhìn đàn chim di thê sải cánh bay qua những vùng đất vùng trời, lòng những người trẻ rộn rang với ước mơ được như chim kia đi tìm hiểu thế giới bên kia đường chân trời.
Nhìn Gã là thấy nụ cười …. Trong nhà thờ, nhìn thấy Gã, tôi thấy tôi bớt buồn hơn. Cũng cảm thấy an tâm hơn. Tôi thấy tôi cười nhiều hơn. Như hoàn cảnh Gã mà còn cười được, thì tại sao mình phải khóc?
chiều nay khi dạy con đánh vần
nhớ dạy thêm giùm cái tên quen
mai sau người mỹ da vàng ấy
còn có trong lòng chút việt nam
Tôi được quyền chọn lựa, biết điều mình muốn và cả những điều mình không muốn. Tôi yên tâm với sự chọn lựa của mình. Scott không phải của tôi, chưa bao giờ là của tôi, mà sao tôi thấy trong sự chọn lựa này có nhiều mất mát đến độ làm tôi đau đớn.
Tóm lại, tôi nghĩ, loại âm nhạc thời thượng không dành riêng cho giọng ca hay ca sĩ nào. Quan trọng ở chỗ, người ca sĩ có đem lại xúc cảm cho người thưởng ngoạn hay không. Mà, đã là xúc cảm, thì rất riêng tư và không lẽ gì lại có sự khác biệt thấp cao, hay dở…
Cảm xúc của tôi, người tuổi con mèo, là vậy đó.
Nặn óc nặn hồn chỉ để ra mắt trong có hai mươi bốn tiếng thôi ư? Đừng tưởng, rồi cả cuốn sách nữa trước sau gì rồi cũng lên mạng thôi. Nhưng như vậy chẳng còn hơn là khum lưng in ấn rồi mang ra phát không sao? Có khi còn tốn cả tiền tem nữa, để biếu người xa.
Tôi quay về lại Da Màu, mảnh đất văn học quen thuộc của mình. Có một cái gì đó, hay sự vắng bóng một cái gì đó, không thể nhận dạng và gọi tên, lởn vởn bên trên không gian của Da Màu những ngày gần đây. Giữa tấn kịch này chúng ta đang ở đâu? Hãy tạm không nói đến nội dung bài vở. Tôi đếm lại các nhận xét phản hồi (comments) suốt tuần qua. Có khoảng 30 phản hồi như vậy…
Như một bông hoa, cô nở. Cô khác đi từng ngày. Thắm thoắt, cô lật. Cô bò. Cô ngồi. Bây giờ cô biết đòi mẹ. Cô có vẻ đã nhận ra người thân. Mỗi lần tôi ghé thăm, cô mở to hai con mắt nhìn và rồi cười và vươn hai tay về phía tôi, chào đón.
Omar Bongo chỉ nói với Robert Lương (lúc đó không có đến cái quần sà lỏn) là đây tôi cho anh tiền để mua quần, cầm lấy nhưng mà nhớ biến mất khỏi đời vợ tôi nhé! Không rõ là Robert ò e này có nhận hay không nhưng quyền lực nào cấm được tình yêu và tiền cũng không cấm được nên đâu lại vào đó.
Có những hình ảnh sẽ tồn tại mãi mãi và có những trải nghiệm sẽ mau chóng phôi phai. Mọi thử nghiệm văn chương cũng vậy. Những cái nhìn tư duy cũng thế. Riêng ký ức giữa Da Màu và tôi là ngoại lệ.
Tuy vậy, phùng mang trợn má và kêu oàm oạp không chỉ giới hạn trong phạm vi sinh tồn. Chúng còn được dùng cho khối chuyện, đặc biệt để cho phép người ta trong chớp mắt bỗng trở nên cao lớn hơn kích thước thật sự của mình.
