Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ… 28.09.2016 | Biên Khảo, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ…

Chọn viết về khía cạnh tai nạn của chiến tranh, phải chăng [Phùng Nguyễn] muốn nhắn gửi với chúng ta, hãy cứ “dễ tính” tạm coi rằng nếu chỉ là tai nạn không thôi, thì chiến tranh cũng đã đủ muôn phần đau khổ và đáng sợ!

“RICK” 28.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận “RICK”

Bằng cách đổ quân ào ạt vào miền Nam, người Mỹ đã biến chúng tôi – trong con mắt của người dân VN và của thế giới – thành một lũ ‘hợp tác’. Lẽ ra mọi sự đã có thể khác đi, cho chúng tôi và cho cả anh nữa, Rick ạ. Lẽ ra anh đã là thầy giáo, doanh gia, công nhân, hay gì gì đó. Nhưng chắc chắn không phải là thằng bum sống nhờ vào mấy cái lon rỗng trong thùng rác!”

Dăm câu với bạn Phùng 27.09.2016 | Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Yêu thương trong nhiều truyện của Phùng thiệt da diết, hết mình. Lọc phần hư cấu, giữ lại chất sống của tác giả, chúng ta sẽ thấy rằng con người này vừa già dặn vừa ngây thơ dại dột khi yêu nhưng mà dù già dặn hay ngây thơ ai dột, tình của Phùng là tình chân thật, không pha trộn, tình “ở trong phổi trong tim, trong hồn nữa” nói như Hàn Mặc Tử.

Ba Câu Hỏi Cho Trần Mộng Tú 27.09.2016 | Phỏng vấn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Ba Câu Hỏi Cho Trần Mộng Tú

Vì có “nghiệp” với chiến tranh nên tôi là nạn nhân trực tiếp của cuộc chiến, một nạn nhân mang vết thương rất lạ. Vết thương của tôi, không bao giờ lành, luôn luôn hiện diện trong đời sống tôi, nhưng theo ngày tháng, theo tuổi đời, tôi đã biết hòa giải với chính mình, mỗi lần để hồn mình cúi xuống, đối diện với vết thương, tôi vẫn thấy đau đớn nhưng không một chút oán trách, thù hận.

Bóng phượng 27.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Bóng phượng

Đứa bé sinh ra trong chiến tranh, nhìn ngắm chiến tranh suốt một thời thơ ấu, và tham dự vào cuộc chơi đầy bất trắc này khi đến tuổi trưởng thành. Sau này, khi hồi tưởng lại chuỗi sự kiện đã xảy ra trong đời mình, đứa bé ngày xưa nhận ra quả nó đã có một đời sống rất bình thường, thực không đáng gì khi so sánh với những điều cha nó đã kinh qua.

Lời Khai 26.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Lời Khai

Khẩu súng lục từ chiếc hộp gỗ nhảy vào tay tôi như trò quỷ thuật, và trước khi người đàn ông kịp chớp mắt, mũi súng đã dí ngay vào lồng ngực bên trái của anh ta. Tôi biết viên đạn phải đi vào cơ thể anh ta từ chỗ nào. “Vĩnh biệt, cô Bội Ngọc.” Tôi chào từ biệt người đàn ông cùng lúc cơ thể anh ta bắn tung về phía sau, đập mạnh vào cánh cửa khép hờ.

Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm 26.09.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm

Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.

Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn 23.09.2016 | Biên Khảo, Nhận Định, Phê Bình, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn

Nếu nói bùa phép thì bùa phép ở đây chính là ngôn ngữ. Ngôn ngữ trở thành một hình thức ma thuật. Rốt cuộc, truyện không cho ta một chìa khóa để hiểu, chỉ cho thấy chuyển động của ngôn ngữ trong nỗ lực chế tạo một cái gì đó gọi là truyện. Chính ngôn ngữ tạo ra hiện thực (hay cái mà ta cho là hiện thực) chứ không phải là điều ngược lại.

CHUYỆN THẦN TIÊN 23.09.2016 | Sáng Tác, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…

If Then Else / Nếu không thế thì 23.09.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
If Then Else / Nếu không thế thì

Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….

QUÁN ĐÊM 22.09.2016 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận QUÁN ĐÊM

Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:

“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”

Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:

“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”

Tính tự truyện ở Phùng Nguyễn 22.09.2016 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Nhận Định, Phê Bình, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Tính tự truyện ở Phùng Nguyễn

Nếu phải phân biệt hai loại tự sự tiểu thuyết và tự sự hồi ký, thì Đại Học Máu của Hà Thúc Sinh, Câu Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Đình Tấn và cả Những Ngày Thơ Ấu của Nguyên Hồng đều thuộc tự sự hồi ký, viết là để kể cái gì; còn Đêm Oakland Và Những Truyện Khác của Phùng Nguyễn có thể xếp vào loại tự sự tiểu thuyết, sử-dụng cái Tôi cho mục đích tiểu thuyết. Tiểu thuyết hóa cái Tôi, tiểu thuyết đời sống và con người tác giả;

KIM NGA 22.09.2016 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận KIM NGA

Nàng cực kỳ xinh đẹp và cực kỳ tài hoa. Nàng đẹp… chết người và viết văn hay… chết người. Nàng tên Kim Nga, con ngỗng vàng. Con ngỗng vàng đẻ trứng vàng, những tác phẩm văn chương tròn trĩnh, bóng loáng và rực rỡ như vàng. Nàng viết về tình yêu, và chỉ tình yêu mà thôi.

Tỏ tình với bình minh 21.09.2016 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Tỏ tình với bình minh

Có lần tôi buồn rầu bảo nàng có lẽ phải cần đến một con chim gõ kiến với chiếc mỏ nhọn và cứng như sắt để làm thủng lớp vỏ phòng thủ của nàng. Nàng bảo là nàng không thích tôi có những ý nghĩ điên khùng như vậy. Hơn nữa, việc tôi đề cập đến chim gõ kiến làm nàng không yên tâm. Có một con chim gõ kiến đã xuất hiện vài hôm trước ở khu vườn sau của nhà nàng, gõ lộc cộc vào gốc cây sồi một cách chăm chỉ.

KHO TÀNG CỦA QUÁ KHỨ 21.09.2016 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.

Thử Gõ Cửa Tháp Ký Ức của Phùng Nguyễn 20.09.2016 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Thử Gõ Cửa Tháp Ký Ức của Phùng Nguyễn

Đừng chờ đợi nơi Phùng Nguyễn những cái u uất, sống sượng của suy tưởng; cái cấm kỵ dục tính của hành động; cái nôn mửa hôi thối của những xác chết được vực dậy từ một đáy mồ quá khứ. Cái đẹp, theo ý nghĩa của văn chương, tràn ngập trên những trang chữ của anh.

CÀNH LÊ HOA * MÙA ĐÔNG 20.09.2016 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận CÀNH LÊ HOA * MÙA ĐÔNG

Chàng thật là vô tình. Mùa Đông đã thật sự đi qua mà chàng đâu có hay. Khi chàng dọn đến khu apartment hai phòng này thì trời đã vào Thu. Những chiếc lá trên cành lê hoa đã trở màu và bắt đầu rơi rụng. Suốt mùa Đông, chàng đã quá quen thuộc với những cành lê hoa trơ trụi in hình trên nền trời xám xịt. Chàng cũng xám xịt và trơ trụi suốt mùa Đông…

Nhà văn Phùng Nguyễ̃n và Truyện Ngắn 20.09.2016 | Chuyên Đề, Phỏng vấn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Thường thường những gì mà Tường Vi “thấy phảng phất” hình ảnh của tôi trong đó là những điều được mang vào truyện như là “điểm quy chiếu” hơn là một nỗ lực tự khai báo. Quá khứ đối với tôi là một tài sản không còn sinh sôi nảy nở trừ phi chúng được sử dụng như là một món đầu tư cho tương lai. Tôi sử dụng “quá khứ” trong tinh thần đó.

Kẻ Ăn Thịt Người- Tôn Trọng Thể Loại- Nhà Thần Học 14.09.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện chớp, Văn Chương Nam Mỹ | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Những kẻ ăn thịt người thích nhắm tim và óc, họ không thèm chỗ thịt đùi mềm và cỗ lòng thừa. Những kẻ ăn thịt người thích ăn những bộ phận có thể truyền cho họ những đức tính họ ngưỡng mộ nơi nạn nhân.

Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba 26.08.2016 | Biên Khảo, Chụp và Chép, Thiết kế/Kiến trúc, Tư Liệu, Văn Chương Nam Mỹ | 1 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba

Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.

Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow 19.08.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ xuôi, Truyện chớp, Văn Chương Nam Mỹ | 1 bình luận Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow

Nó sẽ kháng cự cử chỉ muốn đội cho nó một mái tóc giả vàng hoe (cái hào quang bấp bênh chung quanh một khuôn mặt không hiện hữu!) và bạn phải nhanh tay vẽ miệng, môi nó với khói thuốc lá, rồi đeo nhẫn, vòng để làm thành tay nó, trong khi nó vẫn dùng dằng chống cự, đôi môi sơ sinh thì thầm những tiếng than thở từ muôn thuở của một sinh linh bừng tỉnh với thế gian.

Một Lời 16.08.2016 | Nhận Định, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 16 bình luận Một Lời

Người phi công nói: chuyến bay đã không còn chỗ, nhưng người mẹ đã cố gắng đẩy đứa con lên, rồi người mẹ đứng lại, một tay đưa lên vẫy. Chiếc trực thăng bay lên và tôi nhìn thấy người mẹ quì xuống như cầu nguyện. Đẩy đứa con lên, tôi không quên được hình ảnh ấy. Có một nơi được gọi là hy vọng và cõi sống. Và một nơi là cõi chết.

Về Dương Nghiễm Mậu 15.08.2016 | Phê Bình, Tư Liệu, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 0 bình luận Về Dương Nghiễm Mậu

Trong truyện [Dương Nghiễm Mậu] dĩ nhiên có vợ có chồng, có sinh con đẻ cái theo lẽ tạo hóa; nhưng mê ly đú đởn thì không có đâu. Những cô cậu nhân vật của Khái Hưng Nhất Linh trước kia, của Nguyễn Đình Toàn Mai Thảo sau này, mà bị bắt bỏ vào trong thế giới tiểu thuyết của Dương Nghiễm Mậu kể như bị đày ra Côn Lôn, bị vất vào sa mạc.

Thủy Đao Lan 15.08.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 1 bình luận Thủy Đao Lan

Có người nói: những cánh lá như mũi kiếm, vậy hoa nó sẽ như thế nào, tự hoa nó đã là sự yếu đuối dịu dàng .… Hình bóng người khách lạ lại đến với chủ nhân: một người bạn từng học đánh gươm ngày trước … một thời học đánh gươm … tất cả quá khứ chập chờn hư ảo. Có một thời như thế?

ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI 12.08.2016 | Nhận Định, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 0 bình luận ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI

Bảo toàn Danh tiết, là một nhân cách đáng trọng, chẳng bao nhiêu người làm được. Nhưng sự bảo toàn ấy lại được Bảo Toàn từ một sự Im Lặng, mãi mãi hơn bốn mươi năm đối với một người cầm bút đầy tài năng, là một nghi vấn đau lòng.

Tiếng động buổi trưa 12.08.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu | 0 bình luận Tiếng động buổi trưa

Người đàn bà đứng tựa lưng vào thành cửa nhìn theo. Con chó xuất hiện ở phía xa, bên chiếc chòi canh cao, người lính chậm lại, tiếng súng nổ chát chúa, đứa nhỏ giật mình, một tay bấu vào cổ người đàn bà. Người lính đã chạy lên quốc lộ, hơi nắng oằn oại trong khung cảnh trơ trọi màu đất cát nhoa nhuếch và những hàng kẽm gai.

TRÁI TIM 11.08.2016 | Sáng Tác, Thơ xuôi, Tưởng Niệm Dương Nghiễm Mậu, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận TRÁI TIM

Hãy nghĩ tới nó. Cơn đau thắt ngực là một nơi chốn. Anh đã tới nơi. Một người bạn của anh đã tới. Và những người khác, sẽ tới, sẽ tới. Giữa những người ấy, bao giờ nó cũng chú tâm tìm người quan trọng nhất, gần gũi nhất, cần thiết nhất. Bao giờ cũng một người ấy … một người phụ nữ. Chị đứng đó, tựa người vào lan can, tóc bay trong gió, im lặng ….

Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas 11.08.2016 | Chụp và Chép, Du Lịch, Nhận Định | 0 bình luận Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas

Người ta có thể nhìn vào Las Vegas khoảng một dặm (mile) xa, từ tuyến đường 91 mà không thấy nhà cửa, cây cối, chỉ có bảng hiệu. Những bảng hiệu đó, chúng trụ trên tháp cao, chúng xoay, chớp nháy, khi ẩn khi hiện, chỉ để tạo sự chú ý cặp mắt người nhìn.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)