Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa. 25.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa.

Như cô Nhã Ca đã nhắn – “đưa Bố về Xứ Phật.” Trong quan tài, chúng tôi bỏ vào một gói nhỏ, màu vàng, từ chính Dalai Lama, cô Nhã tặng. Về xứ Phật. Một xứ nào xa xăm mà tôi thì quá trần gian để hiểu.

Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao 23.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao

Anh biết không, dạo sau này khi không ở Việt Nam bỗng xuất hiện những tên gọi …. đại loại kiểu tàu lạ, máy bay lạ, người lạ .… Vậy mà hình ảnh đọng lại của anh trong tôi bỗng lạ lùng quí hiếm đến độ tôi muốn gọi anh là Cánh Chim Lạ, hay nói đúng hơn chính những đường bay nghệ thuật của Đinh Cường là Cánh Chim Lạ đã soải dài đến tuyệt đỉnh trong suốt hơn nửa thế kỷ ….

đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng 22.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng

Đinh Cường như một thỏi nam châm có sức hút rất mạnh [hay] như một chất keo có thể kết nối nhiều người lại với nhau. Ông như một vị bồ tát, một thiền sư đạo hạnh, sống an nhiên tự tại trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Đinh Cường, nghệ thuật là cứu rỗi, kỷ niệm là đam mê 19.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận Đinh Cường, nghệ thuật là cứu rỗi, kỷ niệm là đam mê

Con người của thất tình, lục dục có đủ, Đinh Cường gom lại trong các sắc màu. Sau khi toạ thiền tìm được thân an, tâm không loạn và chánh niệm, thì trong phút an bình ấy cả hai nhân vật nam và nữ nhập làm một ….

BÀI TIỄN BIỆT ĐINH CƯỜNG 18.01.2016 | Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận BÀI TIỄN BIỆT ĐINH CƯỜNG

Nhớ lần sinh nhật Trịnh Công Sơn trên căn gác đường Nguyễn Trường Tộ Huế, sau 1975 vài năm, chúng tôi ngồi uống rượu đế, ăn mì sợi làm từ hạt bo bo. Đinh Cường đến sau, cầm trên tay mấy cành hoa dại tặng sinh nhật bạn, Trịnh Công Sơn rất vui và chúng tôi cũng thế, ngắm những cành hoa không tên, đẹp đẽ ấy.

LÁ MÙA THU 15.01.2016 | Hội Họa, , Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận LÁ MÙA THU

Chỉ trong ba năm sau cùng, Đinh Cường đã đăng 875 bài thơ cùng với một số lượng tranh tương tự …. Chúng ta không cần phải trở về thi ca đời Sơ Đường để cảm thán với câu “con tầm đến thác vẫn còn vương tơ”. Chỉ cần đọc hết một phần những bài thơ hay xem hết một phần những bức tranh đó, cũng đủ kinh hoàng với sức nhả tơ của anh.

Đinh Cường- Màu Xanh Miên Viễn 14.01.2016 | Hội Họa, Nghệ Thuật, Nhận Định, Phê Bình, Tạo hình, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận Đinh Cường- Màu Xanh Miên Viễn

Đa số tranh chân dung ông đều vẽ theo trí nhớ, ông không lấy sự giống về hình thức mà cố gắng lột tả cái thần của người được vẽ làm mục đích cho tác phẩm của mình. Mỗi tranh chân dung ông vẽ đều là một tác phẩm. Nhân vật trong tranh qua những vệt sơn hào phóng

Nhẹ nhàng Đinh Cường 13.01.2016 | , Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Nhẹ nhàng Đinh Cường

Với tôi, Đinh Cường là hiện thân của một nhẹ nhàng rất hiếm. Vẽ, sống, chơi, cà phê, rượu, bạn, họp mặt, tiếp khách…tất cả đều nhẹ. Nhẹ nhàng như những đường nét thiếu nữ trong tranh anh: xanh, thơ, những sợi mơ bay, cánh tay, suối tóc, nụ cười… Là một nghệ sĩ lớn, nhưng anh không ồn ào

BÀI THƠ CUỐI CỦA BA TÔI 12.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận BÀI THƠ CUỐI CỦA BA TÔI

Trong những ngày ở bệnh viện, tôi có thêm một trải nghiệm đầu tiên: 72 tiếng đồng hồ hoàn toàn không làm gì cả, ngoài việc ngồi đó thẫn thờ nắm tay Ba tôi và đôi khi chỉ trả lời những câu hỏi của y tá và bác sĩ, mà thời gian qua như một sát na, một chớp mắt. 72 giờ.00 là một giây qua nhanh chưa từng tưởng tượng được.

TIỄN BIỆT HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG 12.01.2016 | Giới thiệu tác phẩm, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận TIỄN BIỆT HỌA SĨ ĐINH CƯỜNG

Khi thần chết đã hẹn gặp anh vào một ngày rất gần, mà anh còn e-mail bảo tôi nên in tập thơ Dran của tôi, anh lo hết tổn phí in ấn. Tôi đã đưa bản thảo tập thơ Dran để nhà thơ Bùi Chát – nhà xuất bản Giấy Vụn – dàn trang và trình bày, kèm theo bốn họa phẩm tuyệt đẹp của Đinh Cường mà anh đã gửi khi tôi đề nghị để làm phụ bản.

Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm 11.01.2016 | Hội Họa, , Nhận Định, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm

Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.

Nghĩ Về Cái Chết! 11.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Nghĩ Về Cái Chết!

phải đợi cho tới ông đinh
cường chết mới nhận ra nọ
nay tôi cũng chỉ thứ vai
phụ liền tranh thủ trong lúc

Ba bài thơ tưởng niệm Đinh Cường 11.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

Giữa trời khô hạn
Trên đầu đội thùng nước
Thẳng người, một giọt nước không rơi ra, đang bước về nhà
Đã đi một mạch ba mươi năm

Cùng nắng, tiễn anh Đinh Cường về trời 11.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

Nắng và anh.bước lên đồi
Cùng lá cỏ
cùng mây trôi.về nhà
Nắng tung tẩy

Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường 11.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

tuyết lất phất bay
Nhìn Lên Kệ Sách 5 lần
rồi quày quả đi
một trời tim tím tối

Chép một tờ kinh 9.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận Chép một tờ kinh

giấc yên. trời lặng. xanh trôi
chép mừng tranh mới. sáng ngời chân như

Đinh Cường, Thi Sĩ Của Mầu Sắc Và, Đường Nét. 9.01.2016 | Biên Khảo, Giới thiệu tác giả, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

Với hội hoạ, ông được giải thoát, được tự do vượt trên mọi câu thúc xã hội. Mọi hàng rào tín ngưỡng, đạo lý. Nó giải thoát ông khỏi những giới hạn tâm lý bẩm sinh như, rụt rè! Khép kín!

Tiễn biệt anh Đinh Cường 9.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

những hồn tranh cũ cưu mang
chiều thương giọt nước vô vàn bến sông
tóc đêm màu lạ vô cùng
Dran sao lệ
ướt rừng Đơn Dương

Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường 9.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 1 bình luận Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường

Rừng Câm chấm đỏ long lanh
Độc cô giọt máu tượng thanh kiếp người
Bức tranh ngược bóng không lời
Xám nâu phơ phất, đen ngời điêu linh

Có dòng sông nào vừa chở Huế đi 9.01.2016 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng niệm Đinh Cường | 0 bình luận

Có dòng sông nào vừa chở Huế đi
trên con thuyền nan thật nhẹ
chẳng động tiếng buông mà se tím nỗi buồn
người về vén sợi tà vương giữa mùa rét buốt

Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian 5.01.2016 | Nhận Định, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 5 bình luận Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian

Aleph là điểm ở đó ta có thể nhìn thấy được tất cả mọi sự, mọi điều, mọi diễn biến trong vũ trụ này. Nếu thế thì chúng ta vẫn còn có dịp gặp lại. Tạm thời, tôi muốn nói với Phùng là anh phải “bảo trọng”, và cho tôi gửi lời hỏi thăm Borges và cái aleph của ông ấy.

Người đi, không đợi mùa xuân 2.12.2015 | , Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận Người đi, không đợi mùa xuân

Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …

VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN PHÙNG NGUYỄN 27.11.2015 | Chuyên Đề, Tư Liệu, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN PHÙNG NGUYỄN

Ý kiến của anh [Phùng Nguyễn] chẳng những đi thẳng vào vấn đề đang bàn thảo mà còn mở ra những điều mới mẻ trong tương lai nữa. Thành ra, hồi ấy tôi có cảm tưởng anh như một người có trọng trách điều hợp mọi chương trình của VHNT/LM và nhóm Ô-Thước. Không biết nhận xét này của tôi có đúng không ….

Chuyện không thể khác! 27.11.2015 | Chuyên Đề, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Những con đường anh từng rong ruổi, ám ảnh anh và bàng bạc trong chủ đề những tác phẩm đã viết. Nào là: Đường đến Ducor, Bùa phép ở đường Bourbon, Da Màu một chặng đường, Phía bên kia đường, Nửa đường, Cuối đường, Văn học miền Nam 1954-1975: Đường về gian nan ….

Dẫu biết vô thường… 27.11.2015 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Dẫu biết vô thường là thường
mà trái tim vẫn như thắt lại
tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì

Thân xác ♦ Khởi đầu 25.11.2015 | Sáng Tác, Thơ, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Ở đây phi vật chất len vào tâm thức
Nên cái chết không là nỗi buồn
Như lá xanh rồi đỏ và lìa cành
An nhiên, thư thái.

Điếu văn Da Màu: Chúc Anh Phùng Đi Bình An 25.11.2015 | Chuyên Đề, Diễn từ, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận Điếu văn Da Màu: Chúc Anh Phùng Đi Bình An

Dẫu vô cùng tiếc nuối, [chúng] tôi mong anh Phùng đi bình an, thảnh thơi, như trong bài thơ “If Then Else” của anh khi chúng ta ở năm thứ nhất của Da Màu, Mong anh đi với hành trang nhẹ nhàng. Những gì anh đang làm, còn dự định làm, cho cuộc đời này, bạn bè của anh, những anh em trong gia đình Da Màu của anh sẽ tiếp tục thay anh.

Chia tay Phùng Nguyễn 25.11.2015 | Chuyên Đề, Đoản văn, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn | 0 bình luận Chia tay Phùng Nguyễn

Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)