Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
Chỉ có loại đàn ông bị lú lẫn bởi dục tính mới định nghĩa chủng loài thấp bé, vai hẹp, mông to, chân ngắn này là phái đẹp vì vẻ đẹp tổng thể của phái nữ đã bị qui định bởi dục tính của đàn ông. Có nhiều lý do xác đáng để mô tả phụ nữ như chủng loài phi thẩm mỹ, thay vì coi họ là phái đẹp.
Bài thơ gọn, lời lẽ đơn sơ, mộc mạc rất hợp với đề tựa. Những phác họa hình ảnh, âm thanh tưởng như thoáng qua mà rất rõ nét. Cái dáng cúi đầu lùi lại rồi nhổ sào rời bến chắc cũng giống như Tư Lập(1) mấy bận bỏ rừng tràm muốn đi biệt không về mà vẫn cứ vấn vương.
Nắp quan tài sập đóng
Nàng nhảy chân sáo qua cánh cổng mở
Ngóng theo con đường mòn trước ngõ
Nàng đứng trong cánh cửa mở, hơi cau có, chắc vì phải đợi chàng khá lâu. Chàng đã thuộc lòng những câu than phiền của nàng, câu nào cũng đúng, câu nào chàng cũng nhớ và chẳng bao giờ làm theo. Tự nàng đã yêu một con lừa thích nổi loạn đấy chứ. Chàng nói thế, và nàng sẽ cười đến sặc…
Khi một cô gái Mỹ muốn tham gia quân đội, ngoài chút ham mê phiêu lưu và náo động, ngoài những toan tính thực tế về quyền lợi và công sức, chắc hẳn cô phải có thêm một chút lý tưởng. Là một thành viên của quân đội không chỉ là biết cầm súng và leo dây, mà còn mang sứ mạng…
Đây là những tay hứng tình thường xuyên, hay mò đến nhà chứa đến mức tôi có thể phỏng đoán là sự thăng trầm của năm mươi phần trăm công việc làm ăn của tôi dính liền với sự lên xuống của khuynh hướng thị trường chứng khoán.
Không có nàng
Không có gông xiềng dây trói
Hoan hô tự do
Đêm qua ông làm cái gì mà mặt mũi bơ phờ thế? Đừng bảo là còn sức vui thú với vợ nhà nhé, tôi chả tin đâu. Còn dùng đến thuốc thì tôi chắc ông còn phờ phạc gấp mấy nhường này cơ. Ừ, thôi đừng giận, quả tôi có cái tính tươm tướp như bà hàng mắm muối ngoài chợ, hễ mở miệng là ít thấy thơm tho. Để tôi sửa lại thế ngồi thẳng thớm, bộ mặt chăm chú nghe ông kể chuyện lòng nào. Mà lòng luộc xin đừng chín quá, nó hôi ông nhé. Ừ, thôi, nhất định mím môi không nói nữa…
phía âm. tờ
tờ phụ nữ
bay
như rơm
tự nhiên lóa mắt
xuất bờm ngựa …
Phạm Duy là buổi chiều khi ra tới Cửu Long, là buổi sáng tinh mơ khi ở sông Lô, sông Đáy, là đêm khuya ở một vườn dạ lai bên bờ Hương, nhưng ở Đà Nẵng ông là trưa. Trưa Những buổi trưa ở đỉnh cao và sắp dứt điểm của một cuộc chiến tranh mù lòa, anh giết em, em giết anh, hung bạo, mất đầu, không có mắt …
