<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tạp chí Da Màu - Văn Chương Không Biên Giới &#187; Chụp và Chép</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/category/ch%e1%bb%a5p-va-chep/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 07:01:00 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Lời tự sự của rừng gi&#224; nh&#226;n ng&#224;y tr&#225;i đất</title>
		<link>http://damau.org/archives/24127</link>
		<comments>http://damau.org/archives/24127#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 May 2012 07:02:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Lương Thư Trung</dc:creator>
				<category><![CDATA[Biên Khảo]]></category>
		<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Du Lịch]]></category>
		<category><![CDATA[Ký]]></category>
		<category><![CDATA[Nghiên Cứu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=24127</guid>
		<description><![CDATA[Cây trăm năm đã hiếm, cây chết trong rừng trăm năm mà vẫn còn ghi lại dấu vết màu thời gian càng hiếm biết bao! Bạn có thấy thân gỗ mục ấy có nói gì đâu, nhưng những bài học từ những thân gỗ im lìm ấy đã nói với bạn biết bao điều !]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/swamp-view.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="swamp view" border="0" alt="swamp view" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/swamp-view_thumb.jpg" width="447" height="336" /></a></p>
<p align="center"><em>Đầm lầy trong rừng nguyên sinh Aboretum, thành phố Houston (Nguồn: <a href="http://www.gardentourist.org/houston_arboretum/houston_arboretum.html" target="_blank">The Garden Tourist</a>)</em></p>
<p>Bạn ơi, chúng tôi là thông, là dây cổ rùa, là bông súng, là rau ngổ, là cá, là rùa, là bươm bướm cùng nhiều loài cây cỏ sinh vật khác hiện đang có mặt tại vùng rừng bách thảo này từ nhiều đời nhiều kiếp lâu lắm rồi, nhiều lúc không còn nhớ nổi tổ tiên mình có mặt tại đây từ hồi nào! Chúng tôi là cháu chắt nhiều đời mà có đứa nay có màu da trên trăm tuổi, nhất là những thân cây cổ thụ đang sừng sững giữa trời dường như không còn biết tuổi của mình là mấy trăm năm nữa, thưa bạn!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Hnh-bng-v-cy-1475-1.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="Hình bông và cây 1475-1" border="0" alt="Hình bông và cây 1475-1" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Hnh-bng-v-cy-1475-1_thumb.jpg" width="287" height="382" /></a></p>
<p align="center"><em>Cây cao trong rừng nguyên sinh</em></p>
<p align="left">Bạn có bao giờ nghe ai nói về khu rừng nguyên sinh Aboretum mà tên gọi trọn vẹn của nơi chúng tôi đang ở là “Houston Arboretum &amp; Nature Center” lần nào chưa?</p>
<p>Nếu bạn đang đi trên xa lộ 610 về hướng bắc trước khi đi ngang qua thành phố Houston, còn vài chục cây số nữa, bạn nhìn qua tay mặt của bạn, bạn sẽ thấy những rừng cây bạt ngàn đang đứng im lìm bên dòng xe cộ rì rầm chạy qua vùn vụt suốt ngày đêm. Rừng cây ấy chính là khu rừng nguyên sinh mà chúng tôi đã ngụ cư từ nhiều đời cho mãi tận đến ngày trái đất hôm nay vậy!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Dau-da-cua-hinh-tren-da-cam-thach.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="Dau da cua hinh tren da cam thach" border="0" alt="Dau da cua hinh tren da cam thach" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Dau-da-cua-hinh-tren-da-cam-thach_thumb.jpg" width="347" height="261" /></a></p>
<p align="left">Bạn ơi, khu rừng này nằm về hướng tây công viên Memorial và dường như nó rộng nhứt so với nhiều công viên trong thành phố. Vào khoảng những năm 1917-1923, nơi đây là trại binh Logan, nơi để huấn luyện các chiến binh thời kỳ đệ nhất thế chiến. Do vậy, mà khu rừng này nằm liền với công viên Memorial cũng là để tưởng nhớ đến các chiến binh của trận đại thế chiến ấy.<em></em></p>
<p>Việc bảo vệ cái nét nguyên sinh của khu rừng này là do nhà kinh tế kiêm nhà giáo dục Robert A.Vines nghĩ ra, và gia đình ông muốn hiến tặng khu đất rừng 265 mẫu tây này cho thành phố thay vì bán cho cư dân hoặc các nhà địa ốc thì họ sẽ phá cây rừng và xây cất nhà cửa, lúc bấy giờ còn gì là nét xanh tươi trầm mặc của rừng già nữa<em>. </em>Do vậy mà dáng vẻ thiên nhiên nguyên thủy ở đây còn khá đậm dù ngày nay có thêm vài công trình xây cất khác nhằm mời gọi du khách đến thăm, nhưng cái nét đẹp bẩm sinh của rừng vẫn là nét hấp dẫn vô cùng của khu rừng này.</p>
<p>Nếu bạn thích ngắm nhìn những thân cây rừng già cỗi, và để đặt chân lên biết bao lá rụng chồng chất dày lên qua những năm dài, bạn phải đi bộ khoảng chừng hơn 10 cây số đường mòn mới giáp một vòng khu rừng. Qua những bước chân ấy, bạn sẽ bắt gặp biết bao đời sống của cỏ cây hoa lá chim muông đang có một đời sống rất bình yên giữa đất trời làm xanh mát thêm dáng vẻ vốn đã xanh mát của thiên nhiên. Ở đây, không ai dặn ai nhưng tuyệt nhiên con người khi bước chân vào khu rừng này, là người ta rất trân trọng đời sống của mọi sinh vật của rừng. Không ai dám bắt một con bướm đang bay, không ai dám nhổ một cọng cỏ hoang đang sống nơi bờ bụi nào đó và dĩ nhiên rồi, không ai muốn làm bất cứ cử chỉ nào mang tính khiếm nhã đối với cỏ cây trong rừng nguyên sinh này…</p>
<p>Nơi đó không thiếu thứ cây gì, từ các loại cây danh mộc như gõ, trắc, tùng, bách, thông và nhiều loài cây đại mộc khác có hơn cả trăm năm đang sống nơi này.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Mat-cat-cua-cay.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="Mat cat cua cay" border="0" alt="Mat cat cua cay" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/Mat-cat-cua-cay_thumb.jpg" width="277" height="335" /></a></p>
<p align="center"><em>Mặt cắt của một trong những loại danh mộc trên mấy trăm năm nơi rừng này</em></p>
<p>Rồi nào là dây cổ rùa, cùng những loài dây leo khác lớp lớp sống cùng nhau trong cảnh rừng già. Theo quan niệm xưa của người Trung Hoa về cái đẹp của thiên nhiên là phải thích hợp. Chẳng hạn như: <em>“Hoa không thể không có bướm, núi không thể không có suối, đá không thể không có rêu, nước không thể không có rong, cây lớn không thể không có dây leo, và ngưới không thể không nghiền một thứ gì.”</em> (1). Ở đây, bạn sẽ thấy dây cổ rùa leo quanh những thân cây già làm xanh tươi thêm đời sống của các loài đại mộc và quan niệm ấy ngày nay vẫn còn đúng lắm!</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/cy-v-dy-leo.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="cây và dây leo" border="0" alt="cây và dây leo" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/cy-v-dy-leo_thumb.jpg" width="302" height="402" /></a></p>
<p align="center"><em>Cây rừng và những dây leo</em></p>
<p>Bạn thử nhìn ngắm bất cứ chòm cây cổ thụ nào nơi đây, dường như các thân cây cao vút lên trời xanh ấy cũng đều bao quanh bởi những chùm dây leo uốn lượn như những con rồng xanh đang bay bay trong gió giữa mây trời. Hình ảnh ấy làm rừng già thêm xanh và quyến rũ biết bao! Nhưng có lẽ khi bạn thấy thân cây rừng lâu năm với lớp da cây sần sùi và nứt nẻ thành những vảy con rùa, chắc bạn cũng đoán biết được chúng tôi già nua đến bực nào rối ! Sở dĩ da chúng tôi sần sùi và nứt nẻ ấy, một phần vì mình già, vì tuổi tác cao đã đành nhưng phần khác cũng vì do thiên nhiên thay đổi nữa.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/old-tree-bark.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="old tree bark" border="0" alt="old tree bark" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/old-tree-bark_thumb.jpg" width="287" height="382" /></a></p>
<p align="center"><em>Nhìn da cây nổi những vảy rùa, bạn chắc biết cây nay cũng đã già lắm rồi!</em></p>
<p>Hồi tưởng lại những năm chúng tôi còn bé nhỏ, trái đất đâu có nóng dữ dội như ngày nay. Hồi đó con người còn rất ít, đất hoang vu nhiều, mọi sinh vật cỏ cây trong vũ trụ này sống là sống tự nhiên theo từng căn gốc của mình, nên không ai biết thế nào là ô nhiểm, là khói độc bay lù lù trong không khí như ngày nay trên trái đất này mà bạn đang sống. Hồi đó chúng tôi lớn lên trong môi trường mát lành ấy nên cũng ung dung lớn lên dần mà it lo nghĩ gì nhiều. Dĩ nhiên rồi, tuổi trẻ mà gặp thời thái bình của không khí sạch nữa thì cây cối nào mà chẳng mừng. Còn ngày nay, như bạn thấy trên thân chúng tôi rải rác trong rừng nguyên sinh này có đứa dính vết sơn gạch chéo màu vàng vàng như hình chụp bên cạnh là coi như đời mình cũng sắp kết liễu rồi vậy!</p>
<p align="center"><em><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/yellow-mark-on-tree.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="yellow mark on tree" border="0" alt="yellow mark on tree" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/yellow-mark-on-tree_thumb.jpg" width="287" height="382" /></a></em></p>
<p align="center"><em>Vệt sơn màu vàng gạch chéo, là dấu hiệu của một bản án tử hình đối với loại cây rừng trăm năm</em></p>
<p>Bạn ơi, khi mấy người có bổn phận chăm lo cho rừng họ chờ nhiều mùa mà da chúng tôi không xanh tươi lại, lá chúng tôi rụng đã lâu quá rồi mà không thấy đâm ra những chồi non mới là họ bắt đầu đem nước sơn vàng làm dấu để chờ một ngày đinh mệnh nào đó tới nơi họ sẽ dùng cưa hạ chúng tôi nằm xuống đất như tấm hình những khúc gỗ cắt lìa từng đoạn, từng đoạn nằm bên gốc chết.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/tree-logs.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="tree logs" border="0" alt="tree logs" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/tree-logs_thumb.jpg" width="352" height="264" /></a></p>
<p align="center"><em>Hết rồi, một đời cây!</em></p>
<p>Tuy vậy, chúng tôi, trong lớp lớp rừng cây trăm năm này cũng có rất nhiều đứa lại được chết già, rồi như bạn thấy những mảng rêu màu xanh đọt chuối non hơi lợt bám đầy lên thân gỗ mục làm thành màu thời gian đằng đẵng biết bao mùa!</p>
<p>May mắn thay, hôm nay là ngày trái đất, có một ông già nhà quê, khi đi ngang tôi, ông tách khỏi đoàn người cùng đi với ông và rồi ông ngồi xuống mân mê những thân rêu màu xanh đọt chuối bám đầy trên tấm thân bị quên lãng ấy, và rồi dường như ông muốn nhắc cùng bạn nơi đây đang có chúng tôi, đứa đang sống, đứa đang chết khô giữa rừng và đứa đang nằm sát đất từ nhiều đời kiếp nào rồi mà ít có người để ý bước lại gần. Nhìn gốc cây già cỗi nằm giữa rừng phủ lớp rêu xanh với bao nghĩ ngợi về sự biến hoá của trời đất, dường như, trên gương mặt xương xương ấy ông già nhà quê rất bất bình về câu thơ mà ông đã nghe ai đó đọc một đôi lần bên tai ông:<em> “Những thân củi mục, thuyền không đáy …”</em></p>
<p>Không, thưa nhà nhà thi sĩ, nếu nhà thi sĩ được làm thân gỗ mục<em> </em>bám đầy những lớp rêu xanh như chúng tôi , thì đó cũng chưa hẳn là những gì vô dụng! Nếu bạn là người chìm nổi giữa dòng đời tang thương dâu biền nhiều phen rồi, bạn sẽ nhận ra từ những thân cây nứt nẻ ấy với những thớ gỗ vặn vẹo và nằm từ năm này qua năm khác với bao mùa nắng mưa dông bão giữa rừng già, bạn sẽ không dám xem nhẹ những thân gỗ mục như câu thơ mà ông già nhà quê vừa nhớ lại. Cây trăm năm đã hiếm, cây chết trong rừng trăm năm mà vẫn còn ghi lại dấu vết màu thời gian càng hiếm biết bao! Bạn có thấy thân gỗ mục ấy có nói gì đâu, nhưng những bài học từ những thân gỗ im lìm ấy đã nói với bạn biết bao điều ! Cái giá trị của một đời cây chết lâu năm trên rừng già lúc bấy giờ không phài chúng tôi thuộc là loại gỗ gì mà chính là rêu xanh nói với bạn về điều ấy!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/lichen-on-old-tree.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="lichen on old tree" border="0" alt="lichen on old tree" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/lichen-on-old-tree_thumb.jpg" width="297" height="395" /></a></p>
<p align="center"><em>Màu thời gian qua lớp rêu phủ đầy lên thân một cây cổ thụ nằm giữa rừng</em></p>
<p>Chúng tôi nghe nói các nhà khoa học đã tìm được một cây thông có tên Methuselah thuộc vùng núi White Mountains có tuổi thọ gần năm ngàn năm tuổi mà nay vẫn còn sống…</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/methuselah.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="methuselah" border="0" alt="methuselah" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/methuselah_thumb.jpg" width="402" height="320" /></a></p>
<p align="center"><em>Cây thông có tên Methuselah có tuổi khoảng 4.841năm (Ảnh:sina.com.cn)(2)</em></p>
<p>Thưa bạn,</p>
<p>Điều đó rất mừng cho một đời cây giữa vùng núi khô cằn ít nước ấy, nhưng nơi đây, nơi khu rừng nguyên sinh mà chúng tôi đang sống, thiệt tình mà nói, chúng tôi thấy tuổi già cỡ trăm năm là đã thấy mình già dữ lắm rồi. So với các bậc tiền bối ấy, có lẽ ít ai trong chúng tôi dám khoe mình là có thể sống tới ngàn năm …. Bởi trong lớp lớp cây già nơi đây nhiều đứa trong chúng tôi cũng gặp nhiều gian truân của thời kỳ trái đất dường như mỗi lúc một nóng bức nhiều hơn, trong lòng đất những mạch nước ngầm cũng cạn kiệt lắm rồi nên cây chết giữa rừng mà bạn thấy hình bên cạnh, cây đâu đã già lão gì cho lắm!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/dead-tree-with-lesion.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="dead tree with lesion" border="0" alt="dead tree with lesion" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/dead-tree-with-lesion_thumb.jpg" width="254" height="433" /></a></p>
<p align="center"><em>Cây chết bị trốc da</em></p>
<p align="center"><em><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/dead-tree-in-forest.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="dead tree in forest" border="0" alt="dead tree in forest" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/dead-tree-in-forest_thumb.jpg" width="335" height="363" /></a></em></p>
<p align="center"><em>Cây non chết giữa rừng</em></p>
<p>Bạn ơi, bạn có biết nơi đây có một loại cây vừa là cây mọc vừa là dây leo, mà các nhà thực vật học gọi các bạn ấy là Dalbergia Cadenatensis (dây cẩm lai một hột), hoặc có loại cũng được gọi là Dalbergia Multiflora (dây cẩm lai nhiều hoa) (3), nhưng hôm nay sao chúng tôi thấy các loại dây này được ông già nhà quê gọi chúng là dây cổ rùa và ông còn kể với những người cùng đi với ông là loại dây leo này dân quê thường dùng làm vành lọp, vảnh thúng, vành rổ thông dụng trong nhà vào những năm mới khai hoang đất lâm làm ruộng nơi vùng tây Nam nước Việt. Chúng tôi thấy các bạn ấy dù nay đã khá già, thân dây như cằn cỗi qua biết bao năm tháng nắng mưa giữa trời mà chừng như vui lên và đang mỉm miệng cười với cụ già nhà quê từ phương nào mới tới khu rừng này. Niềm vui của các bạn dây leo già ấy có lẽ nhờ có người gọi đúng tên của chúng. Chúng tôi cũng cảm thấy vui vui khi các bạn ấy vui vì từ bấy lâu nay các bạn ấy dường như giấu kín một nỗi buồn là không ai gọi trúng tên mình trên mặt đất này như tự thân mình có cái tên quê mùa ấy!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/cy-c-ra-gi.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="cây cổ rùa già" border="0" alt="cây cổ rùa già" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/cy-c-ra-gi_thumb.jpg" width="282" height="375" /></a></p>
<p align="center"><em>Dây cổ rùa già khắng khít với cây cổ thụ qua biết bao mùa nắng mưa giông bão</em></p>
<p>Điều đó cho chúng tôi hiểu rõ việc gọi trúng tên một vật là điều tối quan trọng. Nếu không phải thế thì làm sao có một vị Thiền sư làm bài thơ <em>“<a href="http://www.quietspaces.com/poemHanh.html" target="_blank">Please Call Me By My True Names</a>” (4)</em></p>
<p>Thưa bạn, đó là nói về cách gọi tên dù là bình thường như việc xảy ra mỗi ngày như mọi ngày nhưng gọi trên trúng thi bao giờ cũng hợp với lẽ tự nhiên của trời đất hơn. Phải thế không bạn ?</p>
<p>Tiện đây cũng xin kể bạn nghe vài loài thú rừng khác có trong khu rừng nguyên sinh này. Như bạn thấy hình chụp một chú chó sói đang rình bắt cặp chim rằn, rồi còn có biết bao rắn rít khác kể cả loài rắn mái gầm khoan đen khoan vàng; rồi còn có trăn, rùa, cá sấu, kỳ đà cùng chim chóc đủ loại, không thiếu thứ gì.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/wolf-and-birds.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="wolf and birds" border="0" alt="wolf and birds" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/wolf-and-birds_thumb.jpg" width="402" height="247" /></a></p>
<p align="center"><em>Chó sói và chim trong rừng</em></p>
<p>Nhiều lớp da thú rừng có mặt nơi rừng này được phơi khô và trưng bày nơi phòng sưu tập nhằm giới thiệu với du khách. Bạn vào đó bạn sẽ thấy đủ loại, từ da beo, da chồn, da nai và nhiều, nhiều lắm các loài thú hoang có mặt nơi này từ thời kỳ nguyên sơ tới giờ không kể xiết.</p>
<p>Còn các loại cỏ thủy sinh và các loài nê thực vật thì hàng hàng lớp lớp sống quanh năm nơi các đầm lầy và ao hồ thiên nhiên nơi đây và các bạn ấy đã phần nào góp phần làm dịu bớt cái nóng của rừng già giữa mùa nắng nóng phần nào!</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/image.png"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image" border="0" alt="image" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/image_thumb.png" width="402" height="294" /></a></p>
<p align="center"><em>Ao thiên nhiên với bông súng và rau chàng (một loại cỏ thủy sinh)</em></p>
<p>Dĩ nhiên rồi, nét đẹp nào cũng có cái dáng vẻ riêng của nó và cũng tùy theo cách nhìn của mỗi người nữa. Nhưng chắc chắn một điều là dù cây rừng cổ thụ già cỗi bao nhiêu trăm năm đi nữa lại đứng một mình thì chưa thể gọi là đẹp, giống như hồ nước trong leo lẻo mà thiếu những loài cá, loài rùa cùng các giống cỏ thủy sinh hay các loại cỏ sống trong bùn, hồ mới chỉ đẹp một phần nào thôi chứ chưa là đẹp trọn vẹn được! Điều đó, cho thấy nét đẹp thiên nhiên của rừng không chỉ là những loài cây cổ thụ già nua vươn cao lên nền trời xanh biếc mà còn là nhờ vào mọi loài cây cỏ và các chim chóc cùng nhiều loài thú hoang khác nữa; ở đây không có sự phân biệt loài cây này danh giá hơn loài cây khác, loài thú này đẹp hơn loài thú kia mà chỉ có sự cọng sinh trong một toàn khối của thiên nhiên mới thực sự làm nên vẻ đẹp của thiên nhiên…</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/turtle-in-pond.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="turtle in pond" border="0" alt="turtle in pond" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/turtle-in-pond_thumb.jpg" width="387" height="291" /></a></p>
<p align="center"><em>Rùa bơi trong hồ giữa rừng</em></p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/water-lilies.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="water lilies" border="0" alt="water lilies" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/water-lilies_thumb.jpg" width="387" height="291" /></a></p>
<p align="center"><em>Rau chàng, một loại cỏ đa niên sống trong hồ với cuống hoa nở ngay trên nách lá      <br /></em></p>
<p align="left">Đi giữa rừng, bạn sẽ nghe tiếng chim hót trên cây, bạn sẽ nhìn ngắm những loài chim gõ kiến đang chuyền từ nhánh cây này qua cành cây khác kiếm mồi với những bước chân nhảy nhót rất nhà nghề&#8230; Và bạn sẽ bắt gặp những ổ chim giữa rừng, như dấu tích của một mái nhà ấm cúng của những loài chim chóc giữa rừng già này.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/bird-nest.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="bird nest" border="0" alt="bird nest" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/bird-nest_thumb.jpg" width="402" height="269" /></a></p>
<p align="center"><em>Ổ chim trên ngọn cây cao</em></p>
<p align="center"><em><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/resting-stork.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="resting stork" border="0" alt="resting stork" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/resting-stork_thumb.jpg" width="387" height="291" /></a></em></p>
<p align="center"><em>Cò đang nghỉ cánh</em></p>
<p>Thấp thoáng nơi những đầm lầy xa xa bạn sẽ thấy cò, diệc và nhiều giống chim lớn khác nữa đang lặng lẽ tìm mồi, hoặc nghỉ chân nhìn khoảng trời xa xăm với những đám mây bay xa xa màu xanh lợt hay chúng đang từ những khoảng trời xa nào lũ lượt bay về rừng&#8230; Mỗi mỗi sinh vật trong khu rừng này chúng đang sống một đời sống rất ý nghĩa của chúng.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/birds-in-pond.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="birds in pond" border="0" alt="birds in pond" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/birds-in-pond_thumb.jpg" width="487" height="220" /></a></p>
<p align="center"><em>Các loài chim đang tìm mồi trên hồ nằm giữa rừng</em></p>
<p align="center"><em><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/birds-flying-back-to-forest.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="birds flying back to forest" border="0" alt="birds flying back to forest" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/birds-flying-back-to-forest_thumb.jpg" width="475" height="281" /></a></em></p>
<p align="center"><em>Chim bay về rừng</em></p>
<p>Có một điều nữa cũng xin thưa cùng bạn là ở rừng này có nhiều cây đang sống và có cây đã chết lâu rồi nhưng không có bất cứ loài cây cỏ nào tự nhận mình đẹp hơn những loài cây cỏ nào khác cả. Nhớ thuở xưa, ở đây chúng tôi rất ngại mùa thu và mùa đông, những ngày mùa làm cây rừng mau thay lá và mau già; nhưng ngày nay chúng tôi lại thêm ngại cả mùa hè vì thời tiết bây giờ trên mặt trái đất này dường như có những thay đổi bất thường làm trời đất nóng gay gắt hơn, nhưng chúng tôi vẫn lặng thinh, không muốn kêu ca gì. Tất cả dường như âm thầm sống giữa thiên nhiên và tự mình làm cho thiên nhiên xanh mát hài hòa hầu mang lại cho chính mình cũng như cho loài người sự êm đềm thơ thới trong lòng mỗi khi họ có dịp ghé lại thăm rừng!</p>
<p>Có lẽ nhờ sự im lặng của tất cả các loài cây cỏ ấy mà rừng mới thực sự là một thiên nhiên có ích cho con người giữa thời buổi văn minh thời này, và chính sự trầm mặc của rừng tự nó đã nói với bạn về những gì mà bạn đang đi tìm dưới những tàn cây cao vút trên cao…</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/resting-butterfly.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; margin: 8px auto 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="resting butterfly" border="0" alt="resting butterfly" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/05/resting-butterfly_thumb.jpg" width="387" height="291" /></a></p>
<p align="center"><em>Bướm đang nghỉ cánh trên lá cỏ giữa rừng già (6)</em></p>
<p>Bạn ơi, ngày xưa Trương Trào, một thi sĩ ở giữa thế kỷ XVII, bên Trung Hoa, có nói: <em>“Phải có duyên mới được du ngoạn thắng cảnh; nếu duyên chưa tới thì dù ở cách thắng cảnh chỉ vài chục dặm cũng không nhàn nhã mà đi được.”(5)</em> Do vậy, nếu bạn chưa đến rừng này lần nào không phải vì bạn ở xa rừng mà vì bạn chưa có duyên với rừng đó thôi! Phải thế không bạn?</p>
<p><strong>LTT</strong></p>
<p>Houston, Ngày trái đất, 14 tháng 04 năm 2012.</p>
<p>&#160;</p>
<p><strong>Cước chú:</strong></p>
<p><em>1/”Một quan niệm về sống đẹp” của Lâm Ngữ Đường, do Nguyễn Hiến Lê dịch, Sài Gòn 1964, trang 236.</em></p>
<p><em>2/ Theo VnExpress và Khoahoc.com.vn.</em></p>
<p><em>3/ “Cây Cỏ Miền Nam Việt Nam” của giáo sư Phạm Hoàng Hộ, Bộ Giáo Dục-Trung Tâm Học Liệu xuất bản, Sài Gòn, năm 1970, trang 852.</em></p>
<p><em>4/ Bài thơ “<a href="http://www.quietspaces.com/poemHanh.html" target="_blank">Please Call Me By My True Names</a>” trong cuốn Being Peace của Thiền sư Thích Nhất Hạnh do Parallax Press xuất bản, Berkeley, California (Hoa kỳ), năm 1987, trang 63.</em></p>
<p><em>5/ “Một Quan Niệm Sống Đẹp”, Sđd, trang 239.</em></p>
<p><em>6/ Ngoài ra, ngoài hình đầm lầy trong rừng nguyên sinh của <a href="http://www.gardentourist.org/houston_arboretum/houston_arboretum.html" target="_blank">The Garden Tourist</a> và hình gốc cây thông Methuselah 4.841 năm tuổi, tất cả các hình còn lại trong bài do tác giả chụp ngày 14-04-2012.</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/24127/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mặt gương</title>
		<link>http://damau.org/archives/24079</link>
		<comments>http://damau.org/archives/24079#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 01 May 2012 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vương Ngọc Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=24079</guid>
		<description><![CDATA[Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào 
Đã ở hẳn trong đấy]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/04/VNM-matguong.jpg"><img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; margin-left: auto; border-left-width: 0px; margin-right: auto; padding-top: 0px" title="VNM-matguong" border="0" alt="VNM-matguong" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/04/VNM-matguong_thumb.jpg" width="380" height="385" /></a></p>
<p>&#160;</p>
<p>Bây giờ mỗi lần nhìn vào tấm gương [treo trong nhà tắm] cứ có cảm tưởng tôi đã đi vào     <br />Đã ở hẳn trong đấy     <br />Cái cách tôi bên trong gương nhìn nhìn tôi bên ngoài gương thực hết sức mất dạy     <br />Mờ ám- địt mẹ     <br />Khiến chả làm được bài thơ nào ra hồn     <br />Do dự mãi để rồi cuối cùng một ngày [nóng nực] cạy tấm gương bê đặt trên sàn phòng đập bể     <br />Nát </p>
<p>Từ bấy tới nay làm xong bài thơ nào cái ý nghĩ phải chú thích cuối mỗi bài “coi chừng đạp miểng”    <br />Cứ lởn vởn </p>
<p>Chừng bài thơ đã được đăng tải thì tưởng như cái ý nghĩ ấy một đi chẳng trở lại nữa nhưng    <br />- không     <br />Nó cứ đáo lui đáo tới khiến phải quát to “coi chừng đạp miểng..”..     <br />&#160;</p>
<p>&#160; </p>
<p>*<em>Mặt gương </em>(ảnh màu, tháng tư 2012)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/24079/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trưa nay</title>
		<link>http://damau.org/archives/23948</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23948#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 17 Apr 2012 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vương Ngọc Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=23948</guid>
		<description><![CDATA[họ nói tầm 12 giờ 
thấy tôi vừa cầm ống vạn hoa 
kê vào tai lắc 
lắc]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/04/ongvanhoa.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: block; float: none; margin-left: auto; border-top: 0px; margin-right: auto; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="ongvanhoa" border="0" alt="ongvanhoa" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/04/ongvanhoa_thumb.jpg" width="375" height="281" /></a></p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>họ nói tầm 12 giờ    <br />thấy tôi vừa cầm ống vạn hoa     <br />kê vào tai lắc     <br />lắc     <br />nhiều lượt     <br />[như thể nghe xem có tiếng bấc     <br />tiếng chì] vừa vái xì xụp     <br />bốn hướng     <br />. . .     <br />một đỗi sau chui tọt vô trong     <br />đứng hay nằm     <br />ngồi     <br />chả ai biết </p>
<p>người ta nói để sống sót&#160; <br />việc đầu tiên chặt bớt tay     <br />bớt chân     <br />bẻ bớt răng     <br />quên mình đi</p>
<p>giả như ăn    <br />nói     <br />phải thực nhỏ nhẹ     <br />bởi không phải ăn trông nồi     <br />ngồi trông hướng     <br />nên không việc gì làm kinh động     <br />lũ ảo giác</p>
<p>hãy tâm niệm “đám trí nhớ    <br />chả khác kẻ thù truyền kiếp”     <br />[gặp dịp tốt bóp nát chúng ngay]     <br />và nhớ- lúc nào ép xác lẫn với vạn hoa     <br />lúc nào không </p>
<p>từ bấy trở đi    <br />chuyện sống trong ống vạn hoa     <br />có dễ chịu     <br />hoặc chẳng dễ chịu- who care!     <br />muốn sinh tồn     <br />ráng làm sao tìm ra sát thủ&#160; <br />giết mình . . .</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23948/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>nghĩa chữ kh&#244;ng quan trọng</title>
		<link>http://damau.org/archives/23812</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23812#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 30 Mar 2012 07:01:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vương Ngọc Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Sáng Tác]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=23812</guid>
		<description><![CDATA[2 giờ sáng [như con cú cô độc] 
về 
trong váng vất của rượu [mùi đàn bà] 
bỏ abbey lincoln vô đầu máy]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>2 giờ sáng [như con cú cô độc]    <br />về     <br />trong váng vất của rượu [mùi đàn bà]     <br />bỏ abbey lincoln vô đầu máy     <br />cốt nương giọng nàng [rồi cũng bờ     <br />bụi mà] bố khỉ     <br />phải choàng dậy [chỉ cách đấy hai tiếng]     <br />bởi tiếng nước xối </p>
<p>xả    <br />của gã rửa đường </p>
<p><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/GaRuaDuongSF.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="GaRuaDuongSF" border="0" alt="GaRuaDuongSF" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/03/GaRuaDuongSF_thumb.jpg" width="488" height="367" /></a>    <br />&#160; <br />. . .     <br />dựng lên     <br />bò ra phía cửa sổ     <br />ngó gã [một cách vô tư lự     <br />bấm bức ảnh] bất giác ngồi thèm tiếng gà     <br />của con trống     <br />gáy dóng dả báo hiệu trời rạng . . .</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="right">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23812/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ấn-độ du k&#253;: Rajasthan &#8211; Xứ sở của thần thoại, người, th&#250; v&#224; r&#225;c (phần 2)</title>
		<link>http://damau.org/archives/23571</link>
		<comments>http://damau.org/archives/23571#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 28 Feb 2012 08:03:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Ngô Nguyên Dũng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chụp và Chép]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyên Đề]]></category>
		<category><![CDATA[Du Lịch]]></category>
		<category><![CDATA[Ký]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/?p=23571</guid>
		<description><![CDATA[Không hiểu cớ sao nền văn minh huy hoàng đã một thời gieo ảnh hưởng toàn cõi Nam Á và Đông Nam Á, chợt dừng lại ở biên cương Đại Việt? Đoàn quân viễn chinh trang bị vũ khí tâm linh Ấn-độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo cùng văn hoá ẩm thực cà-ri từ đại lục Ấn tràn qua Tích-lan, Miến-điện, Xiêm-la, Mã-lai-á, Chiêm thành, Ai-lao, lại không xâm nhập vào lãnh thổ Việt?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#160;</p>
<p>&#160;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/1.-n-du-k-phn-2.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="1.-n-du-k-phn-2" border="0" alt="1.-n-du-k-phn-2" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/1.-n-du-k-phn-2_thumb.jpg" width="302" height="402" /></a></p>
<p>Ấn-độ là một quốc gia liên bang rộng lớn với hơn một tỷ dân cư, đã một thời bá quyền phong kiến được gầy dựng trên nền tảng tư tưởng Ấn-độ giáo, ảnh hưởng lan rộng cả vùng Nam và Đông Nam Á. Di sản của nền văn hoá vĩ đại này là những thánh tích tôn giáo với vô số đền đài, chùa chiềng và thành quách, cung điện, lăng tẩm các vương gia Maharadscha. Nói chung, kiến trúc Ấn-độ chịu ít nhiều ảnh hưởng văn hoá Ả-rập với lối chạm khắc cầu kỳ, đường nét hoa văn uốn lượn, tô vàng thếp bạc, giát thuỷ tinh lóng lánh. Những ô cửa sổ lắp kính màu, rọi vuông sáng sặc sỡ dưới nền nhà. Ít màu đỏ, nhiều sắc cam và xanh lục.</p>
<p align="left">Trong suốt hai tuần du ngoạn Rajasthan, để lại trong tôi nhiều ấn tượng sắc sảo là cổ thành Jaisalmer, cung điện Amber ở Jaipur, đền Jain ở Ranakpur và lăng tẩm Taj Mahal ở Agra.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/2.-Tng-thnh-Jailsalmer.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="2.-Tng-thnh-Jailsalmer" border="0" alt="2.-Tng-thnh-Jailsalmer" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/2.-Tng-thnh-Jailsalmer_thumb.jpg" width="417" height="313" /></a></p>
<p align="center">Tường thành Jailsalmer</p>
<p>Cổ thành ở Jailsalmer được xây bằng sa thạch màu lưu huỳnh. Trong khi đá cẩm thạch trắng thường được dùng để xây đền đài và lăng tẩm, thì sa thạch là loại vật liệu xây cất thông dụng nhất tại đây. Nội thành là phố cổ ngoằn ngoèo ngõ ngách với tiệm buôn và tư gia, đa số bán quần áo, vật kỷ niệm. Du khách ngoại quốc và bản xứ chen chúc. Trẻ em đánh giày mời mọc, người ăn xin nài nỉ, có cả <em>callboy</em> miệt vườn lẽo đẽo theo đuôi, lộ liễu mời chào các nữ du khách. Và bò. Đi, phải để ý, không thôi đạp phải phân bò chưa được dọn dẹp. Cảnh tượng ồn ào, vô trật tự; không gian thoảng mùi rác rưởi, nhưng đằm đẵm vẻ gì vô cùng &quot;hương xa&quot;, đậm đà sắc thái Ấn-độ.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/3.-Hnh-ng-hai-o-s-trc-cng-thnh-Jailsalmer.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="3.-Hnh-ng-hai-o-s-trc-cng-thnh-Jailsalmer" border="0" alt="3.-Hnh-ng-hai-o-s-trc-cng-thnh-Jailsalmer" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/3.-Hnh-ng-hai-o-s-trc-cng-thnh-Jailsalmer_thumb.jpg" width="489" height="355" /></a></p>
<p align="center">Hạnh ngộ hai đạo sĩ trước cổng thành Jailsalmer</p>
<p>Tại đây, lần đầu tiên trong đời tôi được anh hướng dẫn viên mời uống trà <em>Chai</em> hay còn gọi là Masala Chai, là một loại trà đen nấu với sữa đường, gia vị Masala gồm có đậu khấu, hồi hương, đinh hương, quế hương, hạt tiểu hồi hương, gừng, … Hương trà Chai thơm lừng, hậu vị đậm sắc, bắt tôi liên tưởng tách trà Lipton của ba tôi thuở xưa ở quê nhà những xế trưa chủ nhật, pha đậm và uống với sữa đặc có đường.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/5.-Mt-to-kin-trc-bng-sa-thch-trong-ph-c-Jailsalmer.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="5.-Mt-to-kin-trc-bng-sa-thch-trong-ph-c-Jailsalmer" border="0" alt="5.-Mt-to-kin-trc-bng-sa-thch-trong-ph-c-Jailsalmer" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/5.-Mt-to-kin-trc-bng-sa-thch-trong-ph-c-Jailsalmer_thumb.jpg" width="447" height="333" /></a></p>
<p align="center">Một toà kiến trúc bằng sa thạch trong phố cổ Jailsalmer</p>
<p>Nói chung, văn hoá ẩm thực Ấn-độ sử dụng nhiều gia vị. Chỉ riêng cà-ri không thôi, một loại gia vị đặc thù Ấn-độ, là một hỗn hợp từ 12 tới 36 (?) loại hương liệu khác nhau như nghệ, bột ớt, tiêu, đậu khấu, gừng, quế, đinh hương, hạt ngò,&#8230; Đúng hơn, cà-ri không phải là một thứ gia vị mà là tên gọi những món ăn được nêm nếm bằng các loại hương vị nói trên, gia giảm tuỳ theo người nấu. Có thể nói, cà-ri được hầu hết các giống dân trên thế giới ưa chuộng, ngoại trừ dân Trung hoa, vì ít thấy người Hoa sử dụng loại tạp vị này.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/6.-Ba-n-tra-m-bc-ngoi-ng-ph.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="6.-Ba-n-tra-m-bc-ngoi-ng-ph" border="0" alt="6.-Ba-n-tra-m-bc-ngoi-ng-ph" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/6.-Ba-n-tra-m-bc-ngoi-ng-ph_thumb.jpg" width="489" height="368" /></a></p>
<p align="center">Bữa ăn trưa đạm bạc ngoài đường phố</p>
<p>Có lẽ vì tục lệ ăn bốc mà các món ăn Ấn hoặc được chiên nướng hoặc được nấu nhừ, đặc sệt nước sốt, chứ không có món nước như mì, phở, hủ tiếu thường thấy ở các nước Á châu khác. Đa dạng nhất trong phong cách nấu nướng miền bắc Ấn là các loại bánh mì cán mỏng, nướng lò than, tiêu biểu là bánh Naan. Và, cũng vì lý do tôn giáo mà dân Ấn dùng nhiều sản phẩm thực vật hơn động vật, đặc biệt thịt bò và thịt heo là hai loại thịt cấm kỵ tại đây. Thức ăn Ấn nhiều dầu mỡ, lạm dụng tối đa gia vị. Các món bánh ngọt gắt. Ăn không quen, khó nuốt.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/7.-Ph-n-nng-bnh-Naan-trong-chi-bp-mt-qun-n.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="7.-Ph-n-nng-bnh-Naan-trong-chi-bp-mt-qun-n" border="0" alt="7.-Ph-n-nng-bnh-Naan-trong-chi-bp-mt-qun-n" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/7.-Ph-n-nng-bnh-Naan-trong-chi-bp-mt-qun-n_thumb.jpg" width="473" height="361" /></a></p>
<p align="center">Phụ nữ nướng bánh Naan trong chái bếp một quán ăn</p>
<p>Hợp khẩu tôi, và cũng là món ăn gợi nhớ thời ấu thơ, là bánh chiên Pakora làm bằng bột một loại đậu xanh <em>(Kichererbse, chick-pea)</em>, được gọi chung chung là &quot;bánh rê, bánh cay&quot;; và Lassi là một kiểu nước sinh tố bằng sữa chua với nhiều hương vị trái cây.</p>
<p>Tôi là người thích mạo hiểm khẩu vị, thấy món lạ hương xa đều muốn thử, nhưng đụng phải kiểu nấu nướng, chiên xào của người Ấn ngoài đường phố, tôi không khỏi chột dạ. Chịu, không dám, sợ phiền hà dạ dầy, mất vui.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/8.-Xe-bn-thc-n-trong-ch-phin.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="8.-Xe-bn-thc-n-trong-ch-phin" border="0" alt="8.-Xe-bn-thc-n-trong-ch-phin" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/8.-Xe-bn-thc-n-trong-ch-phin_thumb.jpg" width="427" height="321" /></a></p>
<p align="center">Xe bán thức ăn trong chợ phiên</p>
<p>Trên đường đến Udaipur, chúng tôi được hướng dẫn thăm viếng đền Jain. Theo lời tán tụng của anh hướng dẫn viên, ngôi đền này là một kỳ quan kiến trúc toàn bằng cẩm thạch trắng xây vào giữa thế kỷ 15 với 1.444 cột đá, mà mỗi trụ cột là một công trình điêu khắc tinh vi riêng biệt.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/9.-Khch-thp-phng-ving-n-Jain.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="9.-Khch-thp-phng-ving-n-Jain" border="0" alt="9.-Khch-thp-phng-ving-n-Jain" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/9.-Khch-thp-phng-ving-n-Jain_thumb.jpg" width="427" height="321" /></a></p>
<p align="center">Khách thập phương viếng đền Jain</p>
<p>Jain hay Kỳ-na giáo, cũng như Ấn-độ giáo và Phật giáo, có hệ thống tư tưởng bắt nguồn từ đạo Bà-la-môn, với những giới luật chay tụng nghiêm ngặt, ngăn cấm sát sinh triệt để. Khác với Phật giáo, Kỳ-na giáo không chống đối triệt để giai cấp Bà-la-môn, vì vậy được giáo phái này miễn cưỡng chấp nhận. Ðạo sĩ Kỳ-na giáo đi chân không, ăn chay trường, từ bỏ tư hữu lẫn tà dục. Vào đền, khách thập phương không những phải đi chân đất mà còn không được mang trên người bất cứ vật dụng làm bằng da, cũng không được mặc quần áo dệt bằng tơ tằm.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/10.-Mt-s-ch-K-na-gio.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="10.-Mt-s-ch-K-na-gio" border="0" alt="10.-Mt-s-ch-K-na-gio" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/10.-Mt-s-ch-K-na-gio_thumb.jpg" width="314" height="424" /></a></p>
<p align="center">Một sư chú Kỳ-na giáo</p>
<p>Thật vậy, đền Jain là một kỳ công của kỹ thuật kiến trúc và điêu khắc Ấn-độ. Khó có thể tưởng tượng nổi, đây là thành quả của năng lực và óc sáng tạo của con người. Mọi ngóc ngách, từ trần đền cho tới cột kèo, tường vách đều được đẽo khắc chi ly những phù điêu, bày ra một vũ trụ quan kỳ thú. Kiểu trang trí tròn vuông đối xứng này trông như những bức thiền tập Mandala. Trong đó, thần, thú và người hoà quyện luân hồi vào nhau, kết tủa thành tinh lực là &quot;sự sống.&quot;</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/11.-Ph-iu-linh-x-ngn-u-Dharanendra-ph-tr-thnh-Parshavanatha-mt-trong-24-gio-ch-K-na-gio.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="11.-Ph-iu-linh-x-ngn-u-Dharanendra-ph-tr-thnh-Parshavanatha-mt-trong-24-gio-ch-K-na-gio" border="0" alt="11.-Ph-iu-linh-x-ngn-u-Dharanendra-ph-tr-thnh-Parshavanatha-mt-trong-24-gio-ch-K-na-gio" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/11.-Ph-iu-linh-x-ngn-u-Dharanendra-ph-tr-thnh-Parshavanatha-mt-trong-24-gio-ch-K-na-gio_thumb.jpg" width="347" height="462" /></a></p>
<p align="center">Phù điêu linh xà ngàn đầu Dharanendra phò trợ thánh Parshavanatha (một trong 24 giáo chủ Kỳ-na giáo)</p>
<p>Cõi sinh tạo nên cảnh giới hữu hình và hữu tình. Một khi đã hiện hữu, tất vướng nghiệp. Mọi vật, sẽ có lúc, đều bị cái chết huỷ diệt, tan theo ảo giác của ý thức và sa vòng luân hồi Samsara. Tư tưởng này đã được tài nghệ thủ công và đức tin mãnh liệt của đệ tử Kỳ-na giáo biểu hiện qua cấu trúc kỳ diệu của ngôi đền này. Như thể, trong mỗi phiến đá ẩn một thần hồn. Đúng thời khắc linh hiển, đá sẽ cựa mình, cất tiếng thuyết pháp.</p>
<p>Rời Udaipur, đoàn du lịch chúng tôi đi Jaipur, thủ phủ của tiểu bang Rajasthan, còn được gọi là &quot;Thành phố Hồng&quot; <em>(Pink City)</em>, vì phố sá nơi đây được sơn hồng. Jaipur còn được biết tới vì có &quot;Đài vọng gió&quot; <em>(Palast der Winde)</em> trong phố cổ. Với kiểu kiến trúc tinh vi, chính diện &quot;Đài vọng gió&quot; đặc biệt thoáng khí và mát mẻ, là nơi các hầu thiếp nhìn ngắm sinh hoạt bên ngoài, mà không sợ dân chúng nhìn thấy.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/Wind_Palace-Jaipur-India0001.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="Wind_Palace-Jaipur-India0001" border="0" alt="Wind_Palace-Jaipur-India0001" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/Wind_Palace-Jaipur-India0001_thumb.jpg" width="547" height="350" /></a></p>
<p align="center">Đài vọng gió (Palast der Winde) xây bằng sa thạch màu hổ phách</p>
<p>Tại đây, chúng tôi đi thăm lâu đài Hổ phách (Amber Palast) trên đỉnh một ngọn đồi ở ngoại vi Jaipur. Khách du lịch cưỡi voi lên viếng lâu đài. Những thớt voi dềnh dàng, đầu tô hoa văn sặc sỡ, đủng đỉnh chở khách từ cổng Amber vào nội thành. Từ mái lầu, một giàn vương nhạc cổ truyền thổi kèn, vỗ phèng la chào mừng du khách. Cảnh tượng tưng bừng như một ngày hội lớn.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/14.-Voi-ch-du-khch-ving-lu-i-H-phch-Amber-Palast.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="14.-Voi-ch-du-khch-ving-lu-i-H-phch-Amber-Palast" border="0" alt="14.-Voi-ch-du-khch-ving-lu-i-H-phch-Amber-Palast" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/14.-Voi-ch-du-khch-ving-lu-i-H-phch-Amber-Palast_thumb.jpg" width="564" height="424" /></a></p>
<p align="center">Voi chở du khách viếng lâu đài Hổ phách (Amber Palast)</p>
<p>Nghệ thuật xây cất lâu đài Amber nhắc nhớ kiểu kiến trúc Barock với hình thức cân xứng tuyệt đối, thịnh hành ở Âu châu vào thế kỷ 17. Trang trí nội thất có màu sắc trang nhã, quí phái, không sặc sỡ như các toà lâu đài khác, được biết tới với cung điện và hành lang giát gương, cẩn hổ phách, chạm khắc phù điêu hoa bướm bằng cẩm thạch trắng.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/15.-Lu-i-H-phch-Amber-Palast.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="15.-Lu-i-H-phch-Amber-Palast" border="0" alt="15.-Lu-i-H-phch-Amber-Palast" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/15.-Lu-i-H-phch-Amber-Palast_thumb.jpg" width="547" height="411" /></a></p>
<p align="center">Lâu đài Hổ phách (Amber Palast)</p>
<p>Nhằm lúc có một đoàn nữ sinh được giáo viên hướng dẫn thăm viếng lâu đài. Các cô mặc đồng phục quần trắng, áo ngắn tay màu thiên thanh, sóng đôi nắm tay nhau, len lỏi cười nói qua những cột kèo, dưới những mái hiên nghiêng bóng nắng.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/17.-Cc-n-sinh-ang-chm-ch-nghe-gio-vin-thuyt-trnh-trong-khun-vin-lu-i-Amber.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="17.-Cc-n-sinh-ang-chm-ch-nghe-gio-vin-thuyt-trnh-trong-khun-vin-lu-i-Amber" border="0" alt="17.-Cc-n-sinh-ang-chm-ch-nghe-gio-vin-thuyt-trnh-trong-khun-vin-lu-i-Amber" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/17.-Cc-n-sinh-ang-chm-ch-nghe-gio-vin-thuyt-trnh-trong-khun-vin-lu-i-Amber_thumb.jpg" width="305" height="398" /></a></p>
<p align="center">Các nữ sinh đang chăm chú nghe giáo viên thuyết trình trong khuôn viên lâu đài Amber</p>
<p>Cho tới lúc này, tôi có thể khẳng định mà không sợ quá lời, rằng phụ nữ Ấn có nhiều người xinh đẹp, đặc biệt những người thuộc đẳng cấp thượng và trung lưu theo truyền thống Ấn-độ giáo, như trường hợp các nữ sinh này. Đa số có vóc người thanh mảnh, diện mạo duyên dáng, nước da không quá đen đúa, thô kệch.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/16.-N-hc-sinh-n-.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="16.-N-hc-sinh-n-" border="0" alt="16.-N-hc-sinh-n-" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/16.-N-hc-sinh-n-_thumb.jpg" width="330" height="407" /></a></p>
<p align="center">Nữ học sinh Ấn-độ</p>
<p>Bấy giờ tôi mới để ý, trong các thành phố Ấn, lớn cũng như nhỏ, phố sá hoàn toàn không có một bảng tên đường; nhà cửa cũng không ghi số. Vậy, làm sao du khách dò đường, tìm địa chỉ và cách thức phân phối bưu tín hoạt động ra sao? Anh hướng dẫn viên giải thích, mỗi khu phố đều mang một con số (khu bưu chính?) và người đưa thư thuộc nằm lòng tên các gia chủ trong khu phố đó. Còn khách lạ ư? Trước tiên phải đến đúng khu phố, sau đó chịu khó… hỏi thăm tiếp!!!</p>
<p>Thành phố Agra có kỳ quan thế giới Taj Mahal là địa điểm du ngoạn sau cùng, với nhiều người là cao điểm tuyệt đối toàn chuyến du lịch, trước khi chúng tôi trở lại Delhi, đáp phi cơ về Đức.</p>
<p>Taj Mahal, theo lời anh hướng dẫn viên, có nghĩa &quot;Vương miện đài&quot;, được xem là công trình kiến trúc Hồi giáo tuyệt mỹ nhất đất Ấn. Có thể nhận ra đặc điểm này qua tập quán chôn cất người chết, không theo nghi thức hoả thiêu, và bốn tháp đối xứng trụ quanh lăng mộ. Bốn trụ tháp này được xây nghiêng ra ngoài, đề phòng trường hợp địa chấn làm đổ, gây hư hại phần mộ linh thiêng. Vòm lăng hình chuông vĩ đại, úp lên mộ lăng giát phiến cẩm thạch trắng, nhuộm sắc theo giờ giấc của ngày. Bình minh, khi mặt trời mọc, là thời điểm thuận lợi nhất cho du khách chiêm ngưỡng trọn vẹn ảnh sắc Taj Mahal. Vào những đêm trăng tròn, theo lời kể, lăng tẩm toả ngời sắc trắng huyễn hoặc, như thể khí phách người chết phát quang. Lăng tẩm là mộ phần công chúa Ba-tư Arjuman Bano Begum, còn được phong danh Mumtaj Mahal, chánh phi yêu quí nhất của đại vương Shah Jahan, qua đời sau khi hạ sinh đứa con thứ mười bốn, hưởng dương vỏn vẹn 39 tuổi (thật ra, bên trong có tới hai mộ lăng, một của bà chánh phi và một của đại vương sau khi ông băng hà).</p>
<p>Từ cổng lăng, cũng đồ sộ không kém, xây bằng sa thạch đỏ giát phiến cẩm thạch trắng vân vi hoa văn cẩn đá quí, du khách đã nhận ra xa xa toà lăng tẩm mờ ảo trong sương mai.</p>
<p align="center"><a href="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/18.-Lng-tm-Taj-Mahal-m-sng-mai.jpg"><img style="background-image: none; border-bottom: 0px; border-left: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top: 0px; border-right: 0px; padding-top: 0px" title="18.-Lng-tm-Taj-Mahal-m-sng-mai" border="0" alt="18.-Lng-tm-Taj-Mahal-m-sng-mai" src="http://damau.org/wp-content/uploads/2012/02/18.-Lng-tm-Taj-Mahal-m-sng-mai_thumb.jpg" width="538" height="387" /></a></p>
<p>Mặc dù vé vào cửa tương đối cao so với mức lương trung bình của dân bản xứ, 750,00 Rupees (khoảng 11,00 €), nhưng khách viếng lăng tẩm vẫn nườm nượp như đi trẩy hội. Đúng hơn, như một cuộc hành hương tới lăng thánh tượng trưng cho tình yêu vượt ngoài cõi chết. Đúng vậy, Taj Mahal là biểu tượng kiêu hãnh của dân tộc Ấn. Taj Mahal và Ấn-độ là một. Là thánh thất của tình yêu hoá thạch, bất diệt và chung thuỷ. Đã được thi hào Rabindranath Tagore ví von trong thi phẩm <em>&quot;Shah-Jahan&quot;</em> như <em>&quot;một giọt lệ trên đôi má thời gian&quot; </em><a href="file:///C:/Users/Thuy/AppData/Local/Temp/#_edn1" name="_ednref1">[1]</a>.</p>
<p align="center">*</p>
<p>Mười bốn ngày du ngoạn xứ Rajasthan đã lưu lại tâm tư tôi nhiều cảm tưởng đối nghịch. Hình ảnh những cổ thành kiên cố, những đền đài nguy nga, lăng tẩm tráng lệ không tẩy xoá được vô vàn cảnh tượng sinh hoạt dân dã thường nhật tình cờ đập vào mắt tôi. Để rồi nằm đó, như những dấu hỏi không lời giải đáp về kiếp nhân sinh, mà bộ ảnh chụp gần 700 tấm không thể ghi khắc trọn vẹn. Hình ảnh cặp vợ chồng ăn xin, người chồng với đôi mắt mù lồi ra trắng dã, lẽo đẽo theo sau đoàn du khách trong cổ thành Jaisalmer. Hình ảnh cậu bé một sáng mai dắt cặp dê băng qua ngã ba, hối hả như sợ trễ phiên chợ sớm. Hình ảnh nam thanh niên cầm sô nhựa nhanh nhẹn, thuần thạo hốt dọn phân voi trong khuôn viên lâu đài Amber, như thể cậu được sinh ra chỉ để hoàn tất công việc ấy. Hình ảnh hai con dê ngẩng đầu ra ô cửa hẹp từ tầng nhà một căn hộ ngắm nhìn phố xá. Hình ảnh đôi chim bồ câu làm tổ ngay bệ cửa sổ phòng khách sạn của chúng tôi ở Udaipur. Hình ảnh người đàn bà ăn xin với gương mặt lở lói khẩn khoản bám theo chúng tôi trước cổng đền Sikh v.v…</p>
<p>Những ấn tượng ít nhiều bi quan ấy trộn lẫn vào quang cảnh một tiệc cưới với voi, ngựa, lạc đà xênh xang; hoa đăng chói loà. Một giàn nhạc công tháp tùng, mặc đồng phục trắng, cầu vai và thắt lưng đỏ thổi kèn, vỗ trống, nhịp phèng la inh ỏi. Quan khách tưng bừng nhảy múa, đón mừng cỗ song mã chở chú rể đầu đội mũ quấn thêu kim tuyến, mặc quần chẽn, áo dài gấm vàng, chậm rãi tiến vào sân yến tiệc. Nửa đêm tôi tỉnh giấc, văng vẳng bên ngoài tiếng pháo bông đốt mừng đám tiệc. Choàng dậy, vén rèm nhìn ra. Xa xa, bông pháo toả sắc trên trời đêm Jaipur. Gần hơn, hai đốm mắt con bồ câu mái đang ấp trứng ngay bệ cửa sổ xoáy nhìn tôi, lấp lánh không chớp.</p>
<p>Những hố thẳm nghịch lý này được dân Ấn chấp nhận bằng niềm tin mãnh liệt vào thuyết nhân quả. Họ, những người sinh ra thuộc đẳng cấp hạ tiện, chỉ còn cách &quot;làm lành tránh dữ&quot;, tạo nghiệp duyên thuận lợi cho kiếp sau. Có lẽ vì vậy mà dân bản xứ hiếu khách, vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ tha nhân. Mỗi lần dừng xe, thấy bạn tôi đi đứng khó khăn, tôi cùng chú lơ xe loay hoay lắp ráp xe lăn thì đám đông xô lại, ân cần han hỏi. Lẩn thẩn nghĩ ngợi, một phần vì bản tính hiếu khách, phần khác có lẽ họ hy vọng nhận được tiền thưởng sau đó. Dù gì đi nữa, mối quan tâm của người dân bản xứ khiến tôi an dạ. Càng an dạ hơn, khi tôi nhận ra làn sóng văn minh &quot;điện thoại bỏ túi&quot; cùng kiểu kiến trúc &quot;nhà cao ốc&quot; chưa lấn chiếm quang cảnh phố sá nơi đây. Vô vị biết bao, nếu một ngày nào đó, trong cổ thành Bikaner, Jaisalmer, … nườm nượp khách vãng lai tai đeo máy nghe nhạc <em>iPod</em>, <em>iPhone</em> mỗi người cất trong túi, trong xách tay một điện thoại con thỉnh thoảng lại bật lên tín nhạc, hay một máy <em>iPad</em> mỏng như quyển vở trẻ con. Và những phố cổ ở Jodhpur, Udaipur, … bị san bằng, nhường chỗ cho những dự án kiến trúc tân kỳ, là chuyện đã xảy ra ở Trung hoa lục địa và Việt nam hiện nay.</p>
<p>Viễn tưởng một thế giới với những diện mạo kiến trúc đồng dạng, với những đám đông bị lệ thuộc vào hệ thống tin mạng ảo, đối với tôi, là một thảm cảnh kinh hoàng.</p>
<p>Lại thẩn tha suy tư, không hiểu cớ sao nền văn minh huy hoàng đã một thời gieo ảnh hưởng toàn cõi Nam Á và Đông Nam Á, chợt dừng lại ở biên cương Đại Việt? Đoàn quân viễn chinh trang bị vũ khí tâm linh Ấn-độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo nguyên thuỷ cùng văn hoá ẩm thực cà-ri và ăn bốc từ đại lục Ấn tràn qua Tích-lan, Miến-điện, Xiêm-la, Mã-lai-á, Chiêm thành, Ai-lao, lại không xâm nhập vào lãnh thổ Việt. Vì dãy Trường sơn hiểm trở ở phía tây và đèo Hải vân ở hướng nam khó vượt chăng? Chắc không phải, vì ngoài đường lộ, người Ấn còn giỏi giao thương bằng đường biển, mà ảnh hưởng văn hoá Ấn tại quần đảo Nam dương là một thí dụ điển hình. Chuyện gì lạ lùng vậy? Tôi không rõ. Chỉ biết Phật giáo đại thừa và kiểu cách ăn bằng đũa du nhập vào Việt nam qua ngõ Trung hoa. Văn tự Việt không chịu ảnh hưởng mảy may nào từ Phạn ngữ. Kỹ thuật xây cất sử dụng nhiều vật liệu bằng gỗ, bằng đất nung, chứ không đục đẽo đá tảng như dân tộc Khờ-me đã gầy dựng một Đế thiên Đế thích vĩ đại. Cũng chưa bao giờ thấy người Việt quấn sà-rông, và thả bò chạy tứ tán ngoài đuờng. Trong lãnh vực ẩm thực, cách thức nêm nếm món ăn bằng nước mắm đại thắng vẻ vang vị liệu cà-ri. Và món ăn Ấn chưa hề đóng vai trò quan trọng trong sở thích ăn uống của người Việt nam, ngoại trừ mấy món ăn chơi bánh rê, bánh cay. Cũng như người Ấn tại Việt nam, được gọi lầm là người Chà-và, chỉ là mấy ông chuyên nghề bán vải ở Sài gòn dạo trước.</p>
<p>Về lại nhà trọ nơi đất khách, tôi trở lại với thói quen đêm đêm lật sách đọc vài trang dỗ giấc ngủ. Quyển ba trong trường thiên tiểu thuyết bốn tập <em>&quot;Das Meer der Fruchtbarkeit&quot;</em> (<em>&quot;Biển năng sinh&quot;</em>) của Yukio Mishima. Tình cờ, tới chương nhân vật chính Honda du lịch sang đông bắc Ấn. Ngoài những trang tác giả sắc sảo tả cảnh tế thần súc vật, hoả thiêu tử thi, nghi thức các tín đồ Ấn-độ giáo thanh tẩy bên bờ sông Hằng, có đoạn:</p>
<p><em>&quot;Trong khi đó Benares là một thành phố không những mang tính thần thánh tột độ mà còn đầy ắp rác rưởi. Ven lề con hẻm hẹp, hầu như không một tia ánh sáng mặt trời xuyên qua nổi những máng xối mái nhà, san sát những hàng quán bán trái cây, thịt luộc sôi sục, chỗ này một chiêm tinh gia đang bói quẻ, chỗ kia đang cân lường ngũ cốc và bột mì cho khách hàng; tất cả ngập ngụa mùi hôi, hơi ẩm, bệnh tật. Rời nơi đây, Honda và hướng dẫn viên ra tới một quãng trường ven sông, sắp lớp hai bên là những kẻ bệnh tật từ mọi nơi đổ về hành hương, đang mọp người rũ rượi, van xin, trong khi chờ chết. Thêm vào đó là vô số chim bồ câu. Năm giờ chiều, trời nóng như thiêu đốt. Một lon nhôm, một bát ăn xin đựng mớ tiền xu đặt trước mặt một người cùi có con mắt mù đỏ hỏn, bàn tay sứt ngón giơ lên cảnh trời chiều, trông như một cây dâu bị chặt trụi cành.&quot; <a href="file:///C:/Users/Thuy/AppData/Local/Temp/#_edn2" name="_ednref2"><strong>[2]</strong></a></em></p>
<p>Tôi không biết, bao giờ tôi lại có cơ hội trở lại đất nước này. Chắc không. Dù sao, giờ đây tôi đã biết cách nấu trà Chai. Xin ghi lại dưới đây cách thức pha chế, coi như một món quà mang từ đất Ấn gởi tới độc giả Da màu:</p>
<blockquote><p><strong><em>Trà Chai</em> hay <em>trà Masala</em></strong>:</p>
<p>Vật liệu cho 4-6 tách:</p>
<p>- Hồi hương (4-5 hoa)</p>
<p>- Đinh hương (3-4 búp)</p>
<p>- Quế hương (1 thỏi)</p>
<p>- Đậu khấu (<em>cardamom</em>, khoảng 6-7 hạt)</p>
<p>- Một muỗng cà-phê hạt tiểu hồi hương (<em>fennel</em>)</p>
<p>- Vài lát gừng.</p>
<p>- Trà Assam Ấn-độ (hoặc trà đen, 3 muỗng súp)</p>
<p>- Nước (2-3 tách)</p>
<p>- Sữa tươi (4-5 tách)</p>
<p>- Đường (ít nhiều tuỳ khẩu vị)</p>
<p>Cách nấu:</p>
<p>Cho tất cả gia vị kể trên ngoại trừ trà vào nồi nấu sôi bùng, khuấy đều. Vặn lửa nhỏ, không đậy nắp, nấu liêu riêu thêm 1 phút. Cho trà vào nấu sôi. Lại để lửa nhỏ nấu thêm 10-15 phút. Lược bỏ gia vị. Cho đường tuỳ khẩu vị.</p>
</blockquote>
<p>Chúc quí vị thưởng thức ngon miệng tách trà Chai xứ Ấn.</p>
<p>(tháng 2. 2012)</p>
<hr size="1" />
<p><strong>Chú thích</strong>:</p>
<p><a href="file:///C:/Users/Thuy/AppData/Local/Temp/#_ednref1" name="_edn1">[1]</a> http://www.parabaas.com/rabindranath/articles/kMartin1.html</p>
<p><a href="file:///C:/Users/Thuy/AppData/Local/Temp/#_ednref2" name="_edn2">[2]</a> Trích đoạn <em>&quot;Der Tempel der Morgendämmerung&quot;</em>, tr. 64-65, bản dịch từ tiếng Nhật của Siegfried Schaarschmidt, nxb Carl Hanser, München, ấn bản 1987.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://damau.org/archives/23571/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

