Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
[Nhặt ý trong phóng sự “Những đứa trẻ ven sông Hồng”, do Thu Hà và Hà Hương thực hiện và đăng trên Tuổi Trẻ (03-01-2010). Hình chụp của nhiếp ảnh gia Quang Phùng.]
… tôi can [khi ả muốn làm hệt cô gái trong hình]
đừng làm chuyện ngu xuẩn
- em ơi!
Giở tấm vải đậy bức tranh lên nàng buộc miệng kêu: ô! mark
- mark rothko
cảm giác bị tạt thau nước vô mặt
… lạnh ngắt
chàng đứng chết trân.
tượng điêu khắc chủ tịch Mao
cái đầu có thể lắp vào gỡ ra
nghĩ mình tội ác hằng hà
Mao quì gối mặt như là ăn năn
ngon như táo chín đầu cành
cắn một miếng
để
thanh thanh trăm miền
nên giờ đây
… mỗi khi sương mù trút xuống thành phố/ ruộng vườn/ làng mạc (bất kể đâu) là liền âm thầm anh lẫn vô
đoạn tru lên tợ chó sói trúng đạn
- trời ơi!
- vâng!
ngồi lên mặt tôi đây
hãy ngồi lên (cho tới sơn cùng
thủy tận)
… đi cô!
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Cách thức thể hiện rất (khá là) đơn giản. Cần một người không nặng ký mấy (cái này tương đối), một người nín thở được trong vòng 5 đến 15 giây, một máy ảnh và một nơi ngả người. Người không nặng mấy có thể cụt cả hai đùi nhưng người biết nín thở thì phải ít nhất là còn một tay để tự bấm máy lấy.
Cái chết lần thứ hai của anh xảy
diễn khi em ngoại tình với “hia” hà
(lần thứ chín)
… anh đã xé hộ chiếu
thề không bao giờ trở lại đấy nữa
Cuộc triểm lãm đầu tiên về bức tường Berlin là ngày 19 tháng 10 năm 1962 tại một căn hộ nhỏ ở phố Bernauer Straße. Bởi người xem quá đông, từ 14 tháng 6 năm 1963, ngôi nhà bên “Checkpoint Charlie“ được mở cửa.
Nguyễn Việt Hùng đã tới tận nơi chụp ảnh và quay phim phần còn lại của bức tường Berlin, tháng 8/2009.
chết về đất
… hết
tôi đến đây
đành
sống/ chết nơi đây.
Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
rồi mình đưa nhau về
qua những con phố ê hề lô cốt
những hàng me non mới mọc
lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
vừa dợm chuẩn bị cho mình một tâm thế chẳng chút bão giông
thì liền nghĩ ngay tới thứ đời sống [cộng sản/ không cộng sản] mà anh bùi chát mô tả trong “bài thơ một vần.”
Đối diện coast hotel
[khách sạn tôi vừa mới trả phòng]
- ngồi bên trong quán café
ngay cạnh cửa ra
vào.
ở đâu là bốn móng tay
nhịp hai, hai, ba, bốn
đều đặn trên tường
bóng đêm nói thật khẽ
tôi hỏi Bồ Đề Đạt Ma
làm sao ông có thể ngồi quay mặt vào vách núi suốt 9 năm?
ồ
vì tôi tiếc
mình đã làm mất một chiếc dép
tôi đi lại rất nhiều giữa những thành phố không liền lạc với nhau
giữa đôi chân,
giữa cánh tay
Rồi sẽ có lúc tôi nói với em về Keb’ Mo’, về khoảng thời gian 9 giờ đêm của tôi với cái lưỡi mềm nhũn, nói về những lúc nhớ em thì trông tôi sẽ như thế nào nữa, tôi nói tất. Dù cho là những điều tôi sẽ nói ở đây có thể sẽ khá lung tung, manh mún.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến
phần 14
tiếng kêu chìm tắm đẫm hơi thở
ngày trắng hếu gạ đổ mồ hôi
lũ nến ngậm câm dựng mặt mộ
một đụn mây sền sệt lưng nồi
119
Gaylord’s, chúa tể của những tên trộm lưỡng tính
cấu chặt khối thịt hình chiếc phễu, chấp nhận cú tẩu thoát của vú lớn và những dị hình …
lộn xuống đường hầm
… đứng đợi xe đi san francisco
cảm giác “thế là chẳng còn lo tương lai rồi sao
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).


Men Da