Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
Bài thơ ngoi mình theo điệu múa của tro và gió lú trong buổi chiều tôi ngoi đời trên băng ghế rộng quán cà phê em nhỏ thở dài đời điếm gái sập tiệm
Tôi thường gặp những thủy thủ đoàn hay công nhân xuất khẩu ở những trường bay đây đó, từng tốp, có khi từng đoàn vài ba chục, đồng phục của công ty thuê mướn hay mang nhãn dễ nhận của tổ chức IOM (International Organization for Migration). Họ từ tứ xứ đến, tứ xứ đi…
bầu trời cứ cố tình trong trẻo
nồi nước vừa sôi tới
bông cúc / súng
nở rực / bẹ cải xanh tươi
Năm 2006, nhiều phụ nữ Kayan tháo bỏ vòng đeo cổ để phản đối họ bị lạm dụng văn hóa vào việc kinh doanh du lịch. Năm 2008, các cô gái trẻ cũng tháo bỏ vòng đeo cổ trước khi vào trại tỵ nạn tại Mae Hong Sorn. Cùng năm đó, Liên Hợp Quốc kêu gọi chính phủ Thailand hãy để bộ tộc này sống tự do…
liền cho đấy chỗ không người hễ mà
cho chỗ đấy người đông
- i rằng
thấy thiên hạ
bước
bạn không thể biết
được
mình sẽ ngậm
nuốt
chiếc xe nào
lạnh da lều gió xé lòng
bỏ quê bỏ xứ để mong đổi đời
rau rừng ăn sống cầm hơi
chỉ nghe cay đắng thêm mười đắng cay
các chữ cái dần
… dần
tượng hình
- thú thực!
[bắt đầu] không rõ lắm
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
[Nhặt ý trong phóng sự “Những đứa trẻ ven sông Hồng”, do Thu Hà và Hà Hương thực hiện và đăng trên Tuổi Trẻ (03-01-2010). Hình chụp của nhiếp ảnh gia Quang Phùng.]
… tôi can [khi ả muốn làm hệt cô gái trong hình]
đừng làm chuyện ngu xuẩn
- em ơi!
Giở tấm vải đậy bức tranh lên nàng buộc miệng kêu: ô! mark
- mark rothko
cảm giác bị tạt thau nước vô mặt
… lạnh ngắt
chàng đứng chết trân.
tượng điêu khắc chủ tịch Mao
cái đầu có thể lắp vào gỡ ra
nghĩ mình tội ác hằng hà
Mao quì gối mặt như là ăn năn
ngon như táo chín đầu cành
cắn một miếng
để
thanh thanh trăm miền
nên giờ đây
… mỗi khi sương mù trút xuống thành phố/ ruộng vườn/ làng mạc (bất kể đâu) là liền âm thầm anh lẫn vô
đoạn tru lên tợ chó sói trúng đạn
- trời ơi!
- vâng!
ngồi lên mặt tôi đây
hãy ngồi lên (cho tới sơn cùng
thủy tận)
… đi cô!
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Cách thức thể hiện rất (khá là) đơn giản. Cần một người không nặng ký mấy (cái này tương đối), một người nín thở được trong vòng 5 đến 15 giây, một máy ảnh và một nơi ngả người. Người không nặng mấy có thể cụt cả hai đùi nhưng người biết nín thở thì phải ít nhất là còn một tay để tự bấm máy lấy.
Cái chết lần thứ hai của anh xảy
diễn khi em ngoại tình với “hia” hà
(lần thứ chín)
… anh đã xé hộ chiếu
thề không bao giờ trở lại đấy nữa
Cuộc triểm lãm đầu tiên về bức tường Berlin là ngày 19 tháng 10 năm 1962 tại một căn hộ nhỏ ở phố Bernauer Straße. Bởi người xem quá đông, từ 14 tháng 6 năm 1963, ngôi nhà bên “Checkpoint Charlie“ được mở cửa.
Nguyễn Việt Hùng đã tới tận nơi chụp ảnh và quay phim phần còn lại của bức tường Berlin, tháng 8/2009.
chết về đất
… hết
tôi đến đây
đành
sống/ chết nơi đây.
Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
rồi mình đưa nhau về
qua những con phố ê hề lô cốt
những hàng me non mới mọc
lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
vừa dợm chuẩn bị cho mình một tâm thế chẳng chút bão giông
thì liền nghĩ ngay tới thứ đời sống [cộng sản/ không cộng sản] mà anh bùi chát mô tả trong “bài thơ một vần.”
Đối diện coast hotel
[khách sạn tôi vừa mới trả phòng]
- ngồi bên trong quán café
ngay cạnh cửa ra
vào.
ở đâu là bốn móng tay
nhịp hai, hai, ba, bốn
đều đặn trên tường
bóng đêm nói thật khẽ
tôi hỏi Bồ Đề Đạt Ma
làm sao ông có thể ngồi quay mặt vào vách núi suốt 9 năm?
ồ
vì tôi tiếc
mình đã làm mất một chiếc dép
