Bài thuộc thể loại: Chụp và Chép
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Cam bốt hỏi.
“…..”
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Việt nam hỏi.
“…..”
Giáng Sinh đầu tiên người trong giáo xứ bảo trợ đưa mấy anh em vào rừng chặt thông đem về nhà trưng. Ra cổng trả tiền theo chiều cao của cây. Hai mét, giá 20 đô-la. Lần đầu tiên lạc vào rừng thông, mùi nhựa và hương thông thoang thoảng … cho tôi cảm giác lâng lâng.
giữa khuya này
cảnh sát bất thần tấn công nhóm occupy
của san francisco
Ôi chao chiếc giá vẽ in dấu bao nhiêu là
vết màu, dấu vết của những hưng phấn khi đưa
cây cọ lên tấm toile trắng, cũng có khi tuyệt vọng
nằm co quắp với ý nghĩ nếu chết đi
dưới tay điếu cigar
thì linh hồn tôi sẽ về đâu chứ!
Với khuynh hướng nghệ sĩ, bạn là một loại kền kền lượn lờ trong đám đông: vì bạn luôn chủ tâm khai thác những … người chung quanh. Mặc dù nghệ thuật, trong khái niệm này, là một sự bóc lột, nó cũng là một cống hiến, và do đó, tương quan với tình yêu. Đôi khi tôi không thể tưởng tượng được sự tuyệt vời và nét đẹp của con người.
Tôi cũng quá mệt mỏi làm cư dân của xóm thơ nhà lá. Nhà thơ hoàn toàn vô hình và vô dụng trong xã hội này. Trong lúc xã hội Mỹ suy sụp, nhà thơ chẳng có gì để đóng góp vào cuộc hội thoại. Rất ít người lên tiếng, và những người dám lên tiếng cũng chả được ai nghe.
Theo truyền thuyết, vua Gia Long đặt tên thành phố là Cầm Thi Giang, giòng sông vang vọng tiếng đàn câu thơ. Rồi Cầm Thi biến thành Cần Thơ … theo ai nói đã được đọc trại từ “Cần thơm.” Riêng tôi vẫn thích gọi Cần Thơ bằng cái tên Tây Đô, bởi bó bộc tả được tính chất thủ phủ của thành phố tại vùng sông nước miền Tây.
lột khỏi xác một con thú
mình đầy thương tích
lúc đó đã 3 giờ sáng
Tân lang và tân giai nhân cũng yêu quý Ganesha, vị thần voi của Ấn độ có thiên tài vượt qua mọi khó khăn. Biểu tượng về voi nhắc nhở đôi uyên ương tôn trọng sự thông thái vô biên, trực giác bén nhạy, và năng lực sung mãn lúc nào cũng ngự trị trong chúng ta ….
Hôn lễ cử hành với nghi thức rất lạ …. Những tiếng “OM…OM…OM” được cất lên từ Govinda -người điều khiển chương trình – tượng trưng cho tiếng vọng vang của vũ trụ và biểu hiệu tất cả quyền năng từ các đấng thiêng liêng trong trời đất.
- tôi đấy
một khối đen [thơ mộng] tụ ở giữa khung cảnh
nhìn khắp
và
những gì đàn ông tưởng mình muốn
và hai miếng gà
[tổ quốc] ướp
chiên
để đây làm quái gì vậy?
Lòng chúng tôi rưng rưng khi Đức Đạt Lai Lạt Ma bày tỏ: Hoàn cảnh Việt Nam và Tây Tạng có những điểm giống nhau. Rồi, Người tặng mỗi người một tượng Phật nhỏ và một gói thuốc [với] những viên thuốc li ti ….
cho tới lúc nào thì tôi biết ngày 30 tháng tư của ba mươi sáu năm về trước hoàn toàn có thật(!) vâng, phải một buổi, ngó đời trôi sông
lạc chợ
thế này
Giữ những ngón chân không được phép ngọ nguậy
ruột dạ ghìm từng cơn sốt
trong lúc đợi chờ
hàng xếp
rồng rắn lên mây
Câu chuyện em bé đói, lạnh nhường phần ăn của mình cho người khác tạo cơn địa chấn trong tôi. Câu chuyện như ngọn đèn rực sáng vào bóng đêm vị kỷ trong lòng tôi …. như một gáo nước lạnh xối vào làm bừng tỉnh lối sống ích kỷ hiện hữu nơi tôi.
suốt buổi sáng chủ nhật thương lượng với tay quản lí chung cư
xong
xế trưa lôi ván ép sơn, phết, dựng, sắp
đặt, đóng, lắp
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
hãy nghĩ về một cái tết và bằng cách nào(!) khiến mình biến mất vào những ngày đó (. . .) con mèo ở đâu kêu lên tiếng của nó cứng đờ
lanh lảnh
rồi lẻn vào trong không khí mất hút
Cây khô gãi da trời
Vảy mây rớt ra từng mảnh rời
Đã ngứa được tới tối
chúng tôi xuống đường Paris
mà lòng hướng về Hà Nội
chúng tôi đã làm việc nên làm
lòng càng khâm phục những người ở Việt Nam
Sài Gòn giảm cơn sốt đổi mới bằng trận mưa thời thượng
theo chân những “ngôi sao”
lối sống tiện ích đa phong cách
máy hình trực tuyến rải rác mọi nơi
Đàlạt bây giờ hồ trơ cỏ dại
Con đường băng ngang như đường mòn Trường Sơn
Em má hồng nhạt màu da tái
Nhạt cả sương mù buồn nào buồn hơn!
Dọn góc tủ nào cũng có kỷ niệm, mỗi năm mỗi gom bao nhiêu thứ đem cho mà rồi vẫn còn bao nhiêu thứ khác ngổn ngang, chiếc áo ngày rời Việt Nam, chiếc áo đan cho con cho chồng, chiếc quần tây mình may lấy, kỷ niệm những khoảng trời lá bay, kỷ niệm những hàng cây bám cứng trong từng góc tủ ….

