Bài thuộc thể loại: Các số Da Màu định kỳ
Thời buổi thực là chật vật ở miền Nam. Không phải là miền Nam của xứ sở này, mà là của thế giới, nơi bốn mùa đảo lộn, nơi mùa Đông không đến vào dịp Chúa ra đời như ở các xứ văn minh mà rơi vào giữa năm. Sỏi đá, lau lách, và băng giá; những thảo nguyên chạy dài gần như vô tận, vỡ vụn ra thành những chuỗi cù lao khi chạm phải Tierra del Fuego; những mỏm núi cao vút của rặng núi tuyết sừng sững đóng khung chân trời xa tắp, và tĩnh lặng có từ thuở hồng hoang bị khuấy động từng chặp bởi tiếng thở dài trầm uất của những tảng băng khổng lồ trôi giạt chậm chạp vào biển cả.
Tôi bắt đầu tháo bỏ chàng
như tháo đôi hoa ra khỏi tai
tháo từng chiếc
từng chiếc một
hai tai đã khỏa thân
GRIEF
One day I swear
I will write a book
of blank pages.
I am tired of war.
trong suốt
cửa mở ra đêm ấy xanh
kèn đồng cuồng động chiêng đập xoang xoang
trống bùng bùng đuổi từ sâu hút căn phòng tràn tới mùa nước lũ
i learned to make you once & you were difficult
nothing worth it is easy
when i was young in Saigon & in little Saigons in America
i ate you with minced pork mushrooms prawn
you are delicate
From the curb at LAX, he could tell his mother was in town for something else. Someone else. She had copper highlights that began at the roots and streaked the length of her long hair, which she wore in a pile on the top of her head. He considered driving away. Just then, she spotted his Volvo and waved him down
A siren runs its course, a low line of feet
shuffling under the open dawn
a fine-weathered beginning for passengers dotting the road
Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn…
…this was told to me by my first lover
handsome, charming, Vietnamese
who called himself a traditionalist,…
But hitchhiking like lost hobos on the back of these pleasant images are also memories of less pleasant things. In the mind of the child in me, the soccer fields stretch on and on
… khi nhận xét về nhà văn/ nhà thơ Ha Jin, đều ca ngợi ông là người mở ra một chương mới trong tiểu thuyết viết bằng Anh ngữ dành cho độc giả phương Tây.
Nói cho cùng, có thể nào một con người hiểu được một một người khác trọn vẹn?
Chúng ta có thể bỏ ra nhiều thời gian và nỗ lực để tìm hiểu một người khác, nhưng cuối cùng thì chúng ta có thể đến gần được bản chất của người ấy như thế nào? Chúng ta tự trấn an rằng chúng ta thấu hiểu người kia, nhưng chúng ta có thật sự hiểu được một điều gì quan trọng về một ai khác?
Hà Nội ngày tháng cũ, có bóng trăng thơ in trên mặt hồ
Hà Nội ngày tháng cũ, có tiếng oanh ca bên bờ tường đi
Hà Nội ngày tháng cũ, có dáng em tôi aó trắng nghiêng nghiêng đường chiều,
Tiếng guốc lưa thưa lao xao khua trên vỉa hè, mùa thu theo gió heo may
Hai giờ sáng, Tiến Thoái Lưỡng Nan* hát không nhiều ngân, lặng tiễn trăng. Dọn mình bức tượng màu nguyên thủy người đàn bà trần trụi quay lưng úp mặt vào mảng tường to khổ. Mắt không còn quầng thâm, buổi sáng, trong bếp, nụ cười kỳ diệu, từ tâm.
Những tấm hình trắng xám đen
tèm nhem vết thời gian cắn
dấu vận mệnh ăn
sài gòn từng có trận bão tuyết vượt biển
I stroll on the beach and watch the setting sun. The waves drumming toward shore remind me of an advancing army en route to attacking my naked toes.
Trước mặt tôi là một tờ giấy nhỏ. Tất cả còn lại ghi dấu kỷ niệm của tôi với nàng. Tờ giấy chỉ là một phiếu tính tiền, mặt trước in hình màu vàng óng của một cốc bia sủi bọt. Cắt ngang cốc một hàng chữ lớn EDELWEISS. Phía dưới là một hàng chữ nhỏ Das edle weisse aus den alpen. Dưới nữa là những cột và hàng kẻ của phiếu tính tiền với những hàng chữ nhỏ mà vị trí trên cột cho tôi phỏng đoán ý nghĩa của chúng.
Cha cô, một độc giả thích văn của Voltaire, đặt tên cô là Candide, Candide cũng là tên cuốn truyện khá nổi tiếng của Voltaire. Ông ta thấy cái tên Candide thực hợp cô con yêu của ông ta, yêu hơn tất cả mọi sự trên đời…
Rất tình cờ, sáu con khỉ đột ấy đã bước vào cuộc đời Tuấn và làm thay đổi cả định mệnh. Tất cả bắt đầu từ một chiều nhàm chán như mọi ngày trong quán cà phê ở thành phố cao nguyên này.
Thế giới bọ chét
ngứa nằm chờ tàu
chia nhau thuốc súng
ngào đường sinh nhật chiến tranh.
Con Múp kể với tôi về chuyện lão bảo vệ đã dụ nó như thế nào. Ông ta vẫn cất giấu hàng giùm nó và đôi khi cho nó tiền. Bù lại nó cho ông bóp vú. Ông ta muốn tụt quần nó nhưng nó không chịu. Vài phút trong văn phòng thì không thể làm gì hơn. Ông ta hẹn nó buổi tối đến, nhưng nó chỉ khất lần. Nó bảo muốn dành cái của nó cho một người yêu thật sự.
