Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tùy Luận

ĐẶNG LÊ XUYÊN – PHẠM VĂN MƯỜI 25.05.2018 | Giới thiệu tác giả, Tùy Luận, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 | 0 bình luận ĐẶNG LÊ XUYÊN – PHẠM VĂN MƯỜI

Những ai đã đọc những truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên trên tạp chí Văn Nghệ, đều phỏng đoán Đặng Lê Xuyên là bút hiệu của Phạm Văn Mười. Trong một truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên, tác giả để nhân vật chính của truyện tự nói tên mình là Bù, họ Phạm. Rồi nhân vật tên Bù đánh vần tên mình: Mờ-ư-mư-ơ-muơ-i-mươi-huyền-Bù!

Con Cua Ngoài Miệng Giỏ 24.05.2018 | Phụ Nữ & Giới Tính, Quan Điểm, Sáng Tác, Tùy Luận, Văn Chương Nam Mỹ | 0 bình luận Con Cua Ngoài Miệng Giỏ

Thì gọi nàng Nữ Hoàng Selfie, gọi nàng Nữ Hoàng Drama, gọi nàng Nữ Nghệ Sĩ Trắc Nết ….Tước luôn vương miện Thánh Nữ Hội Họa. Không hề gì. Người đời tiếp tục thần tượng nàng …. Con cua đã một mình gắng sức bò lên, giãy giụa, thoát khỏi miệng giỏ, và chạy mất.

HUẾ, PHÁO ĐÀI CỦA NIỀM TIN 11.04.2018 | Bàn Tròn: Chiến Tranh Việt nam, Chuyên Đề, Ký Sự, Ngày 30 tháng Tư, Tư Liệu, Tùy Luận | 1 bình luận HUẾ, PHÁO ĐÀI CỦA NIỀM TIN

Túy Hồng, nhà văn nữ sinh trưởng tại Huế, đã phát biểu một nhận định về Huế: “Huế là đất tán chứ không phải đất tụ”. Cho dù Huế là đất tán nhưng trong tâm hồn những đứa con miền Trung vẫn mong mỏi Huế là nơi chốn có thể tìm về bất cứ lúc nào để được nhìn Huế, thở hít không khí của Huế ….

Anh em nhà họ Dương 16.02.2018 | Biên Khảo, Nhận Định, Tùy Luận | 0 bình luận Anh em nhà họ Dương

Câu chuyện của anh em nhà họ Dương có vài tình tiết khiến tôi phải liên tưởng đến bộ tiểu thuyết cuối cùng của Dos, Anh em nhà Karamazov.

Nhân vật người cha, Fyodor Karamazov, hoàn toàn có thể được thay thế bằng một biểu tượng khác trong bối cảnh Việt Nam đương đại, một uy quyền thối nát nhưng vẫn thiêng liêng và bất khả xâm phạm

Tiễn chú Kiến Giang 15.02.2018 | Biên Khảo, Tùy Luận | 1 bình luận Tiễn chú Kiến Giang

Phần lớn các nạn nhân của những vụ trấn áp và thanh trừng trong nội bộ quyền lực ở tất cả các nước cộng sản trước đây và hiện tại đều chọn thái độ im lặng, hoặc để chờ một thế cờ mới, hoặc để mong một chữ bình an cho gia đình và bản thân. Không ít người từ địa ngục trở về lại sụp lạy dưới chân những chúa tể đã ném mình vào chỗ đó.

Viết và Đọc: những nẻo đi về 3.10.2017 | Nhận Định, Tùy Luận | 3 bình luận Viết và Đọc: những nẻo đi về

Đọc một bài thơ không hẳn chỉ là chuyện tìm vào tâm hồn của người làm thơ. Đọc một bài thơ, rất nhiều khi, là tìm vào tâm hồn của chính mình. Đọc một bài thơ là đi ngược trở về những “đường xưa lối cũ” trong ta, là sờ mó trở lại những vết thương cũ, cảm nhận lại tiếng máy đập của chính trái tim mình …

LẦU HOÀNG HẠC 21.09.2017 | Tùy Luận | 6 bình luận LẦU HOÀNG HẠC

Trong bốn bản dịch, chỉ buồn Thanh Tâm Tuyền trầm xuống như buồn Thôi Hiệu. Cái khác là cụ Thôi nhớ vợ, anh Thanh tự nhớ mình. Thanh Tâm Tuyền không chỉ chuyển ngữ Hoàng Hạc Lâu, ông dịch cả thời ông sống.

Nửa Đêm 3.08.2017 | Giữa Người Viết & Người Đọc, Tùy Luận | 1 bình luận Nửa Đêm

Càng lúc người bệnh càng chứng tỏ mình không còn hiện hữu nữa. Người bệnh bắt đầu nói sảng, nghĩ sảng, đôi mắt nhìn, nhưng bộ não bắt cái nhìn ấy trở lại một cõi nào đó vô minh chứ không phải nhìn chồng, nhìn con ….

Những con sông / Rivers 9.01.2017 | Dịch Thuật, , Song ngữ, Tùy Luận | 0 bình luận Những con sông / Rivers

Tôi đã sống ở thành phố này hơn 40 năm. Chúng tôi không sống gần bên sông, nhưng thành phố được nuôi dưỡng bởi một con sông đẹp chảy qua trái tim của nó. Mỗi sáng khi tôi đi qua cầu bắc ngang con sông để tới sở làm, tôi vẫn nghĩ mình may mắn xiết bao để sống và làm việc ở một thành phố đẹp và thanh bình như thành phố này.

MỘT SÁNG TRỜI MƯA 13.12.2016 | Tùy Luận | 2 bình luận MỘT SÁNG TRỜI MƯA

[N]gười chết ở đây được chôn đứng chớ không phải chôn nằm như trong các nghĩa trang khác thường thấy. Và không có quan tài. Rồi bên trên mỗi mộ huyệt, người ta trồng một cây sồi nhỏ. Không có mộ bia hay dấu vết gì cho biết tên tuổi lai lịch của người chết cả.

từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học: phần 3. Phương pháp nghệ thuật hay lối viết robot? & phần 4. Chức năng của văn học… & phần 5. Kỹ thuật viết… 31.05.2016 | Biên Khảo, Tùy Luận | 0 bình luận

Maugham thì bảo: “Truyện ngắn phải sao cho người ta không thể thêm vào đó chút gì cũng không thể rút ra chút gì.” (Ngang ngửa với thơ rồi còn gì!) Hai cụ tổ nói và bảo, chỉ đúng trở lên. Dưng mà lên đến thời tiền hiện đại thôi. Rất nhiều truyện ngắn hiện đại và đa số truyện ngắn hậu hiện đại cứ lung tung beng “gió theo lối gió, mây đường mây”

Từ truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch, trở lại một số cái khó của văn học- phần 1. Cổ tích hóa truyện hiện đại và hiện đại hóa truyện cổ tích & phần2. Tự truyện như là thi pháp thể loại 30.05.2016 | Biên Khảo, Tùy Luận | 0 bình luận

Nhưng các nhà văn muốn tạo cổ-tích-mới sẽ có thể từ đó mà sinh sự. Bằng cách lệch-cổ-tích của riêng mình.

Đỗ Ngọc Thạch cũng là nhà văn như thế!

Về thể loại, ông thường cho truyện ngắn của mình[viii] được cổ tích hóa theo đủ ba dạng quen thuộc mà nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Đổng Chi[ix] từng chỉ ra: Thần kỳ/hoang đường; Thế sự/sinh hoạt; và Lịch sử.

bất tận cuối- an infinite ending/ bạt cho từ thở của Nhã Thuyên 27.01.2016 | Dịch Thuật, Giới thiệu tác phẩm, Song ngữ, Tùy Luận | 0 bình luận

nhưng một bản dịch chính xác là thế nào?

và những từ ngữ đang hóa bê tông trong mực của những trang giấy cuối cùng phải mang hình hài của nó?

“tôi biết những điều không trở lại nhưng không biết điều sẽ đến”

(dấu vết của khoảng trống)

kiều và văn nghệ đứt ruột (2) 23.09.2015 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Học Thuật, Nhân Văn, Quan Điểm, Tôn Giáo, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Triết Học, Tùy Luận, Văn hóa | 1 bình luận

Đạo Bụt là đạo tỉnh thức. Chữ Bụt là từ chữ Buddha mà ra, có nghĩa là người tỉnh thức. Chữ Buddha phát xuất từ động từ Budh, nghĩa là tỉnh dậy. Người đã tỉnh dậy gọi là Buddha.

Kiều và văn nghệ đứt ruột (1) 22.09.2015 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Học Thuật, Nhân Văn, Tôn Giáo, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Triết Học, Tùy Luận, Văn hóa | 0 bình luận

Nhưng trước hết tôi muốn nói với quý vị là con người Thúy Kiều có cái bản chất của sự đứt ruột. Đứt ruột là đoạn trường đó. Từ hồi còn nhỏ, cô ta đã ưa cái loại văn nghệ đứt ruột.

Lời Tự Bạch 21.09.2015 | Học Thuật, Nhận Định, Quan Điểm, Tôn Giáo, Tùy Luận | 14 bình luận Lời Tự Bạch

Tôi biết rằng một số bài viết của tôi sẽ làm nhiều người phẩn nộ vì họ cho rằng tôi xúc phạm đến các niềm tin thiêng liêng của họ. Đây có lẽ là điều làm tôi băn khoăn và áy náy nhất. Tuy nhiên, tôi hy vọng

Những người viết trẻ 2.06.2014 | Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn, Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Tùy Luận | 2 bình luận Những người viết trẻ

Dù muốn quan niệm một tiểu thuyết như thế nào, tiểu thuyết bao giờ cũng là một công phu trình bày, sắp đặt. Tiểu thuyết là một món ăn do tài khéo của đầu bếp. Tiểu thuyết là một đóng góp thành hình của nhiều yếu tố, nhiều thành phần và nhiều công khó. Truyện ngắn, trái lại, và nhất là theo quan niệm truyện ngắn bây giờ, con cá không có cần có đâu có đuôi, là những tảng thịt tươi rói, đỏ hòn, vừa lóc trên lưng con trâu ra.

Nói như vậy không phải muốn bảo rằng những truyện ngắn hay là những cơ may (cắt được món thịt ngon) tình cờ phóng bút mà có.

MỖI KỲ MỘT CHÂN DUNG VĂN CHƯƠNG 29.05.2014 | Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Tùy Luận | 0 bình luận MỖI KỲ MỘT CHÂN DUNG VĂN CHƯƠNG

Với người nhà văn đã lựa chọn từ bảy năm một thế sống tịch mịch, cách khuất lưu hết mọi đời sống, nhà văn Việt Nam lưu vong, từ chối mọi tiếp xúc tạp nhạp với đời, đi hẳn vào một thế giới bên trong, tự vây hãm trong một lưu đầy imn lặng.

Hình ảnh đời sống của Mặc Đỗ bây giờ là thế. Một mặt phẳng không tiếng. Một đáy giếng thăm thẳm. Một cánh cửa đóng kín. Một quy ẩn sớm chiều. Một tịnh thất hoàn toàn. Ở cái địa chỉ văn chương Blue Ridge, người chủ nhân khoanh tay nhìn ra thế giới mù sương, đã rút lên cây cầu treo, từ lâu không xuống nữa.

MẶC ÐỖ RIÊNG CHUNG 19.05.2014 | Chuyên Đề, Giới thiệu tác giả, Mặc Đỗ, Tư Liệu, Tùy Luận | 0 bình luận

Văn Mặc Ðỗ đọc lên không du dương, vì tác giả Bốn Mươi không còn nghi hoặc gì, không muốn điều mình viết ra sẽ mất vào các dòng chữ chỉ vì những chữ. Nhà văn sáng tác là để nói gì đó, ai cũng biết thế, song để nói được lại là chuyện khó khăn. Có câu văn vì chủ quan của tác giả mà đi quá xa. Có câu văn vì sa đà của ngòi bút mà tới quá gần. Văn Mặc Ðỗ là văn trung tính

Federico Garcia Lorca: Cơ Cấu và Tác Phẩm 5.07.2013 | Biên Khảo, Phê Bình, Tùy Luận | 0 bình luận

Tại sao chỉ đọc một lần? Tại sao lại đọc nhiều lần? Tại sao đọc xong thấy khoan khoái, cảm nhận thích thú?
Câu hỏi đầu tiên có câu trả lời: Bài thơ đó bình thường.

Federico Garcia Lorca: Ngữ Lực và Tác Phẩm (Phần 2) 17.04.2013 | Biên Khảo, Phê Bình, Tùy Luận | 0 bình luận Federico Garcia Lorca: Ngữ Lực và Tác Phẩm (Phần 2)

Ngữ lực không phải là khả năng đặc thù nhưng là khả năng đặc biệt của thi sĩ. Một người làm thơ chưa đạt được trình độ ngữ lực của cá tính và tư chất, thì chưa có thể làm thi sĩ.
Ngữ lực gồm có hai khả năng…

Federico Garcia Lorca: Ngữ Lực và Tác Phẩm (Phần 1) 16.04.2013 | Biên Khảo, Phê Bình, Tùy Luận | 0 bình luận Federico Garcia Lorca: Ngữ Lực và Tác Phẩm (Phần 1)

Por cinco espadas, chuyển là bởi năm lưỡi gươm …. Nhưng không có ý nghĩa gì cho bài thơ và đàn ghi ta với năm lưỡi gươm. Khi tra cứu mới hiểu, năm lưỡi gươm chỉ là một lối nói để đề chỉ một cách chơi đàn ghi ta theo nhạc điệu flamenco.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)