Bài thuộc thể loại: Quan Điểm
Dịch đối với tôi rất nặng nhọc chính vì tôn trọng trách nhiệm chuyển tải trung thực, nó tương tự ít nhiều công việc của một người khuân vác, người dịch trước tiên không có niềm hạnh phúc hay tự hào tự do của một nhà thơ hay nhà văn, mặc dù công việc dịch thuật đòi hỏi khả năng văn chương, tri thức nhạy bén và kiến thức đa dạng.
Chia sẻ quan điểm giáo dục “phản quyền uy”, đồng thời tham chiếu tư tưởng của trường phái “nhân tính học”… và nhất là luôn có sự đối chiếu tinh thần khai sáng Tây phương và khai sáng đốn ngộ của Phật giáo, tôi áp dụng phương cách “nói với con,” ngay từ khi con chưa biết nói và bắt đầu biết nói.
Có rất nhiều những lãnh vực trong đời sống người phụ nữ cần thiết phải tiếp tục tranh đấu để được đối xử công bằng. Bởi vì họ xứng đáng được đối xử như thế. Tuy vậy, có một số điều tôi không thật sự muốn thay đổi…
Chữ damoiseau đã biến mất từ sau thời Trung cổ, nhưng mademoiselle vẫn còn trong tất cả lãnh vực của đời sống hiện đại. Cũng như đa số các từ ngữ nặng giới tính nữ, phản ứng của giới nữ đối với nó không rõ ràng, hay nói đúng hơn, không có nhất trí đa số.
Họ cần khẳng định bồng bột tiếng nói của mình. Họ ngao ngán những cái xoa đầu, những phán bảo. Họ lại đang ở tuổi cuồng nhiệt nhất. Họ muốn ích kỉ khư khư giữ lịch-sử-tôi, phủ nhận những thứ lịch sử đã lão hóa qua các bài học giáo khoa, các phán xét đạo đức đã hết sạch bí mật.
Trình bày về thơ trong tóm gọn hai phút quả nhiên là chuyện bất khả. Tôi sẽ cố gắng, hy vọng gởi được tới các bạn một ấn tượng nhanh, một ghi chú gọn, một lời mời – có lẽ vậy.
Poetry. Để dịch một nghĩa tương ứng thì tiếng Việt có một chữ: Thơ
Người dân nổi dậy khi hiểu được mình là nạn nhân của một sự lừa đảo kéo dài một cách vô lý suốt bốn thập niên! Nạn nhân của một tên tiên tri giả, nạn nhân của một kẻ Giáng Thế rởm chứ không phải là Đấng Cứu Thế. Thế là họ mài đao lau súng để cắt khoét cái bướu độc ….
Chiếc cúp vô địch đã đến với nước Nhật vào lúc họ cần đến nhất và họ [cũng] xứng đáng được hưởng nhất. Trận đấu chiều ngày 17 tháng 7 năm 2011 là sự đăng quang của ý chí quyết không lùi bước trước nghịch cảnh … là tinh thần một nước Nhật sẽ làm lại tất cả sau trận thiên tai thế kỷ.
Mục tiêu cuối cùng của tôi không chỉ là thay thế một chế độ phi lý, phi nhân … bằng một chế độ đáng tin. Mục tiêu cuối cùng của tôi là làm sao cho sự thật và tình người chiến thắng. Bằng không thì độc tài A sẽ được thay bằng độc tài B, dù chế độ mới có mang những tên gọi mỹ miều, nghe như văn minh, tưởng như tiến bộ.
Có thể nói những triệu chứng cãi chầy (dementia) trong ý kiến của ĐTT rốt cùng rút ra từ cơ cấu tư duy nằm trong câu cuối: “vô thường tiếp nối vô thường, phải chăng là vĩnh cửu.” Nhầm lẫn vô thường với vĩnh cửu là cơn mê không những của ĐTT mà của nhiều người trong mọi thời ….
Bất cứ ai đã sống qua các chiến dịch chính trị trong lịch sử Trung Quốc gần đây đều biết rõ về văn hóa thú tội: giải quyết một “vấn đề” chẳng ăn nhằm gì tới chuyện thực sự hối cải hay nhận tội. Bao lâu vấn đề cơ bản còn tồn tại, bao nhiêu lần “thú tội” cũng chẳng thay đổi được gì.
Vào những năm cuối 70, khi mà Ban Tứ Ca Thùy Dương còn rất trẻ, chúng tôi đã hát say sưa với niềm sung sướng nhạc phẩm bất hủ này, cùng với những bản dân ca ngũ cung và những ca khúc Việt Nam tuyệt vời khác, do Lê Văn Khoa soạn hòa âm…
Công lao của Đổi mới, có thể nói, đã mở ra một thức nhận: không có mã đọc vĩnh cửu, thời nào có mã đọc ấy. Chỉ một hai năm sau [sự xuất hiện của Nguyễn Minh Châu], các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài được người đọc tiếp nhận một cách dễ dàng, hồ hởi, mặc dù “khó đọc” hơn Nguyễn Minh Châu nhiều.
“’Sông Nile có thể uốn và rẽ, nhưng điều không thể là nó không bao giờ cạn’. Dòng sông tự do cũng như vậy, hiện đang vỡ bờ ở đây.
Tôi sẽ được hứng khởi bởi gương hai chị em đương đầu với bọn côn đồ của Mubarak. Nếu họ có thể dùng chân lý như vũ trang để chống cự bọn ác ôn của Mubarak, liệu tất cả chúng ta có thể làm như vậy được không?
Ông Cao không phải là một nhà bất đồng chính kiến, [mà] là một thứ mà chính quyền Trung Quốc thấy còn đáng sợ hơn: một luật sư, trong khi theo sát luật lệ Trung Quốc, đã tìm cách đại diện những người bất đồng chính kiến, thành viên các nhóm tôn giáo thiểu số, và các nạn nhân khác bị Đảng Cộng Sản đàn áp.
Vào Thứ Sáu ngày 10 tháng 12, ông Lưu sẽ không thể có mặt để nhận Giải Nobel vì Trung Quốc không cho ông ra khỏi nhà tù. Thật là một cơ hội ngàn vàng để Tổng thống Obama lên tiếng cho người bạn cùng là khôi nguyên.
Thi sĩ! Thi sĩ! Thằng người đó đã tự sát. Tên của chàng bị cướp bị bôi nhọ. Ngày nay còn toàn một bọn nhái giọng người chết. Mấy tên thư lại luồn cúi nịnh hót cũng là thi sĩ. Mấy tên cán bộ làm thơ như những bản thỉnh nguyện xin tha mạng sống…
Cũng như một nhà nông cần mẫn không sớm thì muộn sẽ tìm được liều thuốc thích hợp để hoa màu trở nên miễn nhiểm với đám sâu bọ “lạ,” các diễn đàn độc lập trên hệ thống Internet sẽ ngày càng hiệu quả hơn trong việc đối phó với bọn sâu bọ đạo tặc. Khả năng thích nghi này nhất định sẽ giúp làm tan đi nỗi hoang mang của bất cứ độc giả nào…
Trong vòng chưa đến 72 tiếng đồng hồ, một loạt websites tên tuổi ở hải ngoại bị bọn tin tặc giấu mặt đánh sập. Không cần phải bỏ công suy nghĩ cũng nhìn thấy được …
Tuy nhiên, sự phản bội không chỉ giới hạn trong việc buôn bán phụ nữ và trẻ em nay đã thành nạn dịch. Thật ra, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam …. [C]huyện bị lừa phỉnh, bị phản bội, vẫn tiếp tục đóng khung lịch sử đất nước Việt Nam.
Như Hiếu đã nói, không phải sự kiểm duyệt làm giới hạn nội dung của các tác phẩm văn học, nhưng nó (sự kiểm duyệt) đã thúc đẩy các tác giả, kể cả những người bất phục tùng, chú tâm phá vỡ việc bị cấm đoán không được nói sự thật trong nội dung một cốt truyện hơn là khai phá những nét mới lạ về mặt nghệ thuật.
Hiện nay, trong học thuật nói chung, trong văn chương nói riêng đang có sự chồng chéo về khái niệm. Nguyễn Hưng Quốc trong Giáo dục: đạo đức tri thức đã lớn tiếng tuyên bố về cái gọi là “đạo văn” nhưng thực tế, tác giả lại tỏ ra bất lực trước thang bậc quy định thế nào là “đạo văn” và thế nào là “mô phỏng” văn?
Trong xã hội, chức phận, danh phận, bổn phận – và đôi khi cả số phận – của từng cá nhân thường bị chính thể, chế độ tác động lắm khi rất nặng nề. Hơn nữa, xã hội còn tạo cho mỗi con người những quan hệ cộng đồng rất đa dạng; mỗi cá nhân là thành viên thuộc nhiều tập thể khác nhau, cho nên cương vị và vai trò xã hội tuỳ hoàn cảnh mà thay đổi.
Khó lường nhất là những cảm tình viên của nhà nước, những nhân vật nguỵ quân tử, ẩn hiện khắp nơi trong cộng đồng Việt nam lưu vong. Cho tới khi nào, ở trong nước vẫn còn những kẻ lớn tiếng khẳng định: “Ở Việt nam không có chế độ kiểm duyệt sách báo”, thì tôi e rằng, mục tiêu cao cả kia chỉ là những lời “phát biểu linh tinh” vô nghĩa và vô vọng.
Có những hình ảnh sẽ tồn tại mãi mãi và có những trải nghiệm sẽ mau chóng phôi phai. Mọi thử nghiệm văn chương cũng vậy. Những cái nhìn tư duy cũng thế. Riêng ký ức giữa Da Màu và tôi là ngoại lệ.

