Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Phê Bình

đọc bèo giạt của Ngọc Cường 11.11.2014 | Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận

Thời gian qua đã quá lâu, 57 năm kể từ ngày tôi đọc được bài viết ngắn, mô tả một con muỗi bay lạc vào màn của một cậu bé có óc quan sát vi tế, có trí tưởng tượng phong phú, ký tên Tường Cường. Bây giờ, tôi không còn nhớ rõ văn phong và nội dung nhưng có một cái gì trong bài viết rất cô đọng đó đã in sâu vào ký ức tôi và cứ ở đấy mãi, long lanh như một viên kim cương nhỏ.

GÓP Ý VỚI NHÀ VĂN PHẠM THỊ HOÀI VỀ NHỮNG TỪ “ĐẤU TỐ”, “BẤT HIẾU”…. 24.10.2014 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Nhận Định, Phê Bình | 2 bình luận

Chuyện con cầm dao giết cha mẹ trong lịch sử Việt Nam, lịch sử nhân loại cũng có, nhưng không nhiều. Cầm bút đâm cha như Thu Tứ, thời Nhân Văn Giai Phẩm, suốt những tháng ngày cực thịnh của đấu tố loại này, hình như cũng không có. Chỉ thấy các văn hữu thân thương múa bút đâm chém nhau kịch liệt để Bác Đảng vui lòng. Không nhớ có thằng con nào xông ra gánh vác giùm công tác ấy.

Thể Thơ Mở Rộng 22.10.2014 | Biên Khảo, Nghiên Cứu, Phê Bình | 2 bình luận Thể Thơ Mở Rộng

Không có sự tự do nào vô hạn cả, kể luôn sau khi chết. Bản thân của Tự Do bị giới hạn ở chữ Tự, ” “, nghĩa là tự mình. Mỗi tác giả đã tự có giới hạn. Mỗi phóng túng đã tự có giới hạn. Mỗi bài thơ đã tự có giới hạn. Do đó, thể thơ mở rộng là đi từ giới hạn nhỏ ra giới hạn lớn. Như nhìn qua khung cửa sổ rồi nhìn qua cửa lớn, cho dù ra khỏi nhà, giới hạn sẽ là tầm mắt.

NHỮNG SAI LẦM TRONG BÀI “TRƯỜNG HỢP VÕ PHIẾN” CỦA THU TỨ (phần 3) 14.10.2014 | Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Nhận Định, Phê Bình | 3 bình luận

“Hậu sinh khả úy” vì phong cách Cộng sản của Thu Tứ vượt xa Vũ Hạnh. Cụ Vũ, nếu lời nói còn được Đảng coi trọng, thì chỉ làm nhà văn Dương Nghiễm Mậu từ nay mất toi cơ hội kiếm tí tiền còm nhờ sách tái bản. Thu Tứ “đánh” nhà văn Võ Phiến ác hơn, hiểm độc hơn…

LÁ THƯ TỪ KINH XÁNG: Vài hàng gởi nhà văn Kiệt Tấn 8.10.2014 | Phê Bình, Phiếm luận | 3 bình luận

Tui cứ tưởng ông khen Nguyễn Ngọc Tư là ông khen thiệt, ai dè ông khen Nguyễn Ngọc Tư đã thèm rồi ông lại đem ông ra so sánh ông cũng có những cái giống y chang Nguyễn Ngọc Tư, chẳng khác nào ông vẽ bùa rồi ông tự đeo cho mình…

MỐI TÌNH ĐẦU hay THỬ NHÌN LẠI “ĐÂY THÔN VỸ” của HÀN MẶC TỬ 29.09.2014 | Biên Khảo, Phê Bình | 14 bình luận

Điều lạ lùng là dù đứng từ quan điểm nào, quan điểm người kể chuyện là “anh” hay “em”, hoặc có lúc quan điểm lẫn lộn như vừa được nêu lên, tác giả vẫn tạo nên sự trong sáng, nhẹ nhàng, êm đềm, trôi như dòng nước xuôi, như đám mây vờn. Người đọc hoàn toàn bị bài thơ lôi cuốn, không hề thắc mắc về vấn đề chủ thể, khách thề.

Đọc ‘LÁ DAFFODIL THẮT BÍM’ của Nguyễn Âu Hồng 21.07.2014 | Biên Khảo, Giới thiệu tác phẩm, Phê Bình | 0 bình luận Đọc ‘LÁ DAFFODIL THẮT BÍM’ của Nguyễn Âu Hồng

Tập truyện Lá Daffodil Thắt Bím của nhà văn Nguyễn Âu Hồng, do Thư Ấn Quán xuất bản vào mùa Xuân 2014, tuy khiêm tốn về số lượng (…) nhưng giá trị văn chương, sức vang dội của cảm xúc, tính nhân văn nồng ấm sâu xa, đã đọng lại trong tôi một niềm tri ân chân thành với tác giả.

Trăm năm Mặc Đỗ- Mặc Đỗ và Văn học Miền Nam 27.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Nghiên Cứu, Phê Bình | 0 bình luận Trăm năm Mặc Đỗ- Mặc Đỗ và Văn học Miền Nam

Nhưng cũng chính từ sự bế tắc rất phi lý đó mà Camus đề nghị một giải pháp thực tiễn:

-”[...]Phải bấu víu vào đâu để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời?[...]Một khi đã ý thức được sự day dứt giữa nỗi thắc mắc của con người và tư bề lặng lẽ ở chung quanh, thái độ xứng đáng nhất là phải lao mình vào, dù biết rằng tuyệt vọng. Phải chọn một cuộc sống với một ý thức sáng suốt nhất,

II-VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975/ Sống và viết trên một quê hương mới 20.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Phê Bình | 0 bình luận

người cầm bút hải ngoại bị tha hóa chính vì mưu sinh không do ngòi bút. Đó là nguyên nhân chính tạo ra tình trạng ít sáng tác, ít tham gia. Ngày nào chính ngòi bút có thể cho mình phương tiện để viết, tôi sẽ trở lại tham gia trực tiếp hơn, sáng tác nhiều hơn…” (Viên Linh, 20 năm Văn học Hải ngoại, 1994)

II-Mặc Đỗ trăm năm: VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975 13.06.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Nghiên Cứu, Phê Bình | 0 bình luận

Từ nay trở đi, một mặt trận văn hóa đã mở ra ngay sau khi cuộc chiến kết thúc mà mở ra tại Biển-ngoài, nơi các nhà văn Miền Nam di tản có đủ tự do để chống đỡ. Sự chống đỡ ấy tới nay lần lần đã có kết quả: khi các học giả Hoa Kỳ, thuộc cả giới truyền thông hay quân sự nữa, bắt đầu xét lại về cuộc chiến Việt Nam, người Hoa Kỳ đã có những thí dụ cụ thể để xét lại không những về nền văn học Miền Bắc mà còn về Văn học Miền Nam và hy vọng sau này, về người Miền Nam di tản và Văn học Việt Nam Biển-ngoài.

Siu Cô Nương của Mặc Đỗ 30.05.2014 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Mặc Đỗ, Phê Bình | 0 bình luận

Phòng thí nghiệm của lịch sử, của hoàn cảnh xã hội đã phù hợp trong ba người đủ thứ “chất hóa học” từ xa tới, từ đất nước mọc lên, từ quá khứ còn vang lại tạo nên sử tính cá nhân, từ hiện tại mất thăng bằng và từ tương lai mù mù mịt mịt… Những “chất hóa học” này phong phú và thiếu thứ tự: một chất tân quốc gia (néo-nationalisme), một chất tân tả (nouvelle gauche), một chất chống đối (homme révolté) theo danh từ của Albert Camus, một chất hiện sinh (existentialisme)… giao động trên cặn bã của chất Gide và Valéry… đã nhạt rồi, và thường khi xung đột với những thứ “hồng huyết cầu” văn hóa Nho Phật Lão của dòng máu cha ông truyền lại

Tổng Quát về Các Tác Phẩm của Alice Munro 31.03.2014 | Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn, Biên Khảo, Chuyên Đề, Phê Bình | 0 bình luận Tổng Quát về Các Tác Phẩm của Alice Munro

Trong những truyện về sau của Munro, ta thấy có một bản chất mà Eudora Welty (nhà văn mà Munro thừa nhận được ảnh hưởng) đã thán phục nơi William Faulkner: “tính trung thực và chuẩn xác về thế giới” hé lộ tấn hài kịch của kiếp người và cái mà Welty gọi là “nỗi khiếp đảm đi đôi với tấn hài kịch đó.”

Tại sao Tân Hình Thức? 4.03.2014 | Biên Khảo, Phê Bình | 1 bình luận Tại sao Tân Hình Thức?

Tân hình thức là một cố gắng mang cho hình thức những năng lượng mới.

Hình thức là nội dung: thành công và thất bại của Tân hình thức (THT) trước sau nằm ở điểm ấy.

Đó là cuộc vận động khá ngoạn mục, kỳ thú, có thể nói là ít thấy trong vòng mấy chục năm qua

Những nhà văn “khó đọc” ba miền 3.09.2013 | Biên Khảo, Phê Bình | 2 bình luận

Khó đọc hay dễ đọc chỉ là quan niệm tương đối. Và việc chọn tác giả ba miền cũng chỉ theo cảm tính cá nhân, Nguyễn Bình phương (miền Bắc), Nhật Chiêu (miền Nam), Ngô Phan Lưu (miền Trung) đơn giản chỉ là những nhà văn tôi quen biết và đọc nhiều. Bài viết này không mang tính chọn lọc…

Nguyễn Xuân Hoàng: “Kiểu cách mà hững hờ” 1.09.2013 | Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Phê Bình | 0 bình luận Nguyễn Xuân Hoàng: “Kiểu cách mà hững hờ”

Chỗ đáng tiếc là chính tác giả cản trở chúng ta: ông đánh lạc hướng của truyện bằng cái nhan đề; nhan đề không đả động đến Diệp, tác giả truất phế Diệp. Tác giả là chúa tể, thân phận mỗi nhân vật là do ông định. Dù cho độc giả có chọn Diệp làm cái cốt tủy của truyện thì ở đây ta không hề gặp sự đồng tình sốt sắng của tác giả.

Nguyễn-Xuân Hoàng cho tôi…. 28.08.2013 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Phê Bình | 0 bình luận

Rất thú vị đọc Nguyễn-Xuân Hoàng, cái thú vị của một người thợ lặn đáy biển được mùa ngọc trai, cái thú vị của một người xem trận đấu của hai đội bóng nhà nghề tranh đoạt giải thưởng. Tôi là người mê bóng đá nhất thế gian. Khi đọc Nguyễn-Xuân Hoàng nửa chừng tôi nghỉ xả hơi để xem đội Tây Ban Nha…

Nguyễn Xuân Hoàng: những bước đi trần gian/những nhịp đập thời gian 26.08.2013 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Phê Bình | 0 bình luận Nguyễn Xuân Hoàng: những bước đi trần gian/những nhịp đập thời gian

Hơn nữa, ông không phải là một nhà văn dễ dãi với chữ nghĩa và cách diễn đạt của mình. Câu văn của ông gọn, đẹp, sắc, và thông minh. Điều đáng quý nữa là ông ít, rất ít, khi để cho câu văn của mình rơi vào những tình cảm sướt mướt có tính cách đồng bộ.

Nguyễn Xuân Hoàng và mỹ học của cái phù phiếm 23.08.2013 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Phê Bình | 1 bình luận

tính chất phù phiếm, ở Nguyễn Xuân Hoàng, là một phát hiện; trước hết, đó là một phát hiện mang tính lịch sử: nhận diện đặc điểm tâm lý của một thời đại, sau nữa, một phát hiện mang tính mỹ học: biến phù phiếm trở thành một cái đẹp: cái đẹp của sự phù phiếm.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)